Bắc Mang_Các Độ Thu Sắc

Chương 23: Được sủng mà sinh kiêu (2)

Trước

Hà ma ma cuối cùng vẫn bị đánh chết.

Tối hôm đó, Tiêu Sở Hành tới Tê Phượng cung.

Hắn có vẻ không vui.

Ta vừa nhìn đã biết.

Hắn tới chống lưng cho sủng phi mới của mình.

Dù sao Trịnh Tiệp dư... à không, vừa rồi nàng đã được tấn phong làm phi, vậy nên giờ phải gọi là Trịnh Thần phi.

Nghĩa phụ của Trịnh Thần phi là người có thế lực rất lớn ở tiền triều, được Hoàng đế hết sức tín nhiệm.

Ông ta làm người trầm ổn, khéo léo, chu toàn, hiện đã giữ chức Hữu thừa tướng.

Trong phe của Hoàng đế, người duy nhất có thể sánh ngang với ông ta chỉ có Mộc Quý Huyên, người vừa cưới Nam Khang Trưởng công chúa.

Đó chính là thời kỳ huy hoàng nhất trong đời ông ta.

Giờ đây nghĩa nữ của ông ta bị phe Thái hậu chèn ép trong hậu cung.

Chuyện này đã không còn đơn thuần là tranh sủng nữa.

Mà là khởi đầu cho một vòng đấu đá mới giữa hai phe Hoàng đế và Thái hậu.

Có điều ông ta không nóng nảy như Triệu thừa tướng năm xưa.

Ở tiền triều, ông ta không nói một lời.

Nhưng trong hậu cung, ông ta lại bảo nghĩa nữ của mình là Thần phi tới chỗ Tiêu Sở Hành than khóc kể khổ.

Vì sao ta biết?

Bởi vì thị vệ của Tê Phượng cung đã chặn được thư của Trịnh thừa tướng gửi cho nghĩa nữ.

Sau đó chuyển thẳng tới tay ta.

Kính Hoa hưng phấn đến mức xoa tay:

— Nương nương! Đây là cơ hội tốt để hạ bệ Thần phi đó!

Ta nhét lá thư trở lại phong bì, niêm phong cẩn thận rồi đưa cho nàng.

— Mang trả cho Thần phi.

Kính Hoa lập tức biến sắc.

— Nương nương!

Ta nhắc nhở:

— Được đưa vào bằng cách nào thì trả lại bằng cách ấy.

— Đừng để ai phát hiện.

Kính Hoa tức đến muốn ngất.

Nhưng ta vẫn làm theo ý mình.

Cuối cùng nàng chỉ có thể thở dài vì hận sắt không thành thép rồi ngoan ngoãn đi làm.

Tối đó, Tiêu Sở Hành xuất hiện ở Tê Phượng cung.

Hơn nữa còn mang theo cơn tức giận.

Lòng ta lạnh đi vài phần.

Ngoài mặt vẫn thản nhiên uống trà.

— Muốn đánh muốn phạt thế nào, thần thiếp xin nghe theo.

Dù sao ta thật sự đã sống đủ rồi.

Hoàng cung cô quạnh này chẳng khác nào một cỗ quan tài biết ăn thịt người.

Chết đi đôi khi lại là một sự giải thoát.

Không ngờ sau khi nghe xong, sắc mặt hắn càng khó coi hơn.

Hắn cười lạnh:

— Hoàng hậu đúng là rất biết suy đoán thánh ý.

Ta chậm rãi nói:

— Thần thiếp sai người đánh chết nhũ mẫu thân cận nhất của Thần phi.

 Làm tổn thương trái tim người trong lòng của bệ hạ.

Lại gián tiếp khơi mào thêm một vòng tranh đấu ở tiền triều.

 Tội lỗi của thần thiếp quả thật không nhỏ.

 Bệ hạ muốn giết muốn phạt thế nào, thần thiếp đều chấp nhận.

Ta dừng lại.

Bàn tay vô thức đặt lên bụng đang hơi nhô lên.

Khó khăn mở lời:

— Nhưng đứa bé trong bụng thần thiếp vô tội.

Nếu bệ hạ muốn lấy mạng thần thiếp...

Xin hãy đợi đến khi thần thiếp sinh hạ hoàng tự rồi hẵng xử trí.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Giọng nói mềm xuống, mang theo chút van xin:

— Được không?

Nhưng vì sao sắc mặt Tiêu Sở Hành càng lúc càng tệ?

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

Rồi chỉ nói một chữ:

— Cút.

Ta lập tức đứng dậy định đi ra ngoài.

Ai ngờ hắn kéo mạnh cổ tay ta.

Một phát kéo ta ngã vào lòng hắn.

— Cao Già Thích!

— Trẫm đang nói nàng sao?!

Những người trong điện còn không hiểu nữa thì đúng là đồ ngốc.

Toàn bộ cung nữ thái giám lập tức lăn lê bò toài chạy sạch.

Người cuối cùng là Kính Hoa còn rất nhanh nhẹn đóng luôn cửa lại.

Trong điện than hồng cháy lách tách.

Bàn tay hắn ôm lấy eo ta.

Một nụ hôn mát lạnh rơi xuống cổ.

Rồi cái thứ hai.

Cái thứ ba.

Dần dần mất kiểm soát.

Môi hắn lướt qua khóe môi ta.

Nhẹ nhàng chạm vào rồi tách ra.

Lại chạm vào.

Lại rời đi.

Giống như cố ý trêu ghẹo.

— Chẳng qua chỉ đánh chết một bà ma ma thôi.

Giọng hắn khàn hơn đôi chút, vang bên tai ta.

Cả người ta không kìm được mà run nhẹ.

Rồi nghe hắn tiếp tục:

— Có đáng để nàng làm ầm lên với trẫm như thế không?

Ta lập tức bật lại:

— Vậy ngươi tức cái gì?

— Vừa bước vào đã bày ra bộ mặt hung dữ đó cho ai xem?

Hắn khựng lại.

Ngồi thẳng người lên nhìn ta.

Quan sát hồi lâu như thể lần đầu tiên quen biết ta.

Rồi khẽ nhướng mày.

— Ban đầu khi nghe tin nàng mang thai, trẫm rất vui.

Nhưng sau đó lại không vui đến thế nữa.

 Chỉ cần nghĩ đến việc sau này trong Tê Phượng cung sẽ có thêm một đứa trẻ ngày ngày khóc nháo là trẫm đã thấy phiền.

Nhưng vừa rồi thấy A Thích của trẫm nổi tính trẻ con với trẫm...

Hắn nghiêng đầu cười.

Nụ cười lười nhác mà dịu dàng.

— Nói ra thì...Trẫm đã rất lâu rồi không thấy dáng vẻ làm nũng của nàng.  Thật sự rất nhớ.

Ta trợn mắt nhìn hắn.

Rồi xoay người đi.

— Ngươi không thích trẻ con nhưng ta thích. Là hoàng tử hay công chúa cũng được.  Đó đều là bảo bối ta sinh ra.

 Ta yêu quý nó lắm. Ngươi thích hay không thích thì liên quan gì?

Hắn từ phía sau ôm lấy ta.

Nghe giọng thì có vẻ tâm trạng đã tốt hơn nhiều.

— Trẫm biết rồi. Lúc nãy trẫm khó chịu là vì cảm thấy trong lúc nàng mang thai mà thấy máu thì không may mắn.  Chỉ vậy thôi.

Nói xong hắn lại ôm ta chặt hơn.

Ta ngẩn người.

Có chút không dám tin.

— Thật sao?

Nghe thấy câu hỏi đó, Tiêu Sở Hành lại cười.

Mà ta cảm giác...

Hình như tâm trạng hắn lại tệ đi thêm một chút.

Cuối cùng hắn vẫn không ở lại Tê Phượng cung.

Trước khi đi còn nói sẽ tới chỗ Trịnh Thần phi.

Người ta vừa mất người thân, hắn phải đi an ủi mỹ nhân.

Nếu không ngày mai trên bàn hắn lại chất đầy tấu chương xin phế hậu.

Ta chỉ quay lưng lại với hắn.

Nhưng khi nghe tiếng cửa khép lại phía sau.

Ta vẫn vô thức thở phào nhẹ nhõm.

Giống như vô số lần ở bên hắn trước đây.