Vị tỷ muội mà Thái hậu nương nương nhắc đến họ Trương, là con gái của Tả thừa tướng đương triều. Nàng ta nổi tiếng tài hoa thông tuệ, dung mạo đoan trang, phẩm hạnh xuất chúng.
Vài ngày trước khi ta và Tiêu Sở Hành thành hôn, nàng được đưa vào cung.
Thái hậu ban cho nàng ở cung Vĩnh Hòa, phong làm Hiền Chiêu Nghi.
Tối hôm đó, Tiêu Sở Hành đến cung Vĩnh Hòa.
Nhưng chưa đầy một nén nhang đã rời đi.
Lại thêm một nén nhang nữa trôi qua, hắn hạ lệnh đánh chết một thị vệ bên cạnh Hiền Chiêu Nghi.
Nghe được tin này, ta đang uống trà.
Chiếc chén lập tức tuột khỏi tay, rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh.
Ta vội gọi tâm phúc của mình là Kính Hoa đi dò hỏi.
Nếu là chuyện lớn, ta còn kịp nghĩ cách bảo toàn bản thân.
Nếu là chuyện nhỏ thì coi như nghe chuyện phiếm giết thời gian.
Mấy năm nay ta đâu có ít làm chuyện như vậy.
Nếu không thì ở trong cung này nhàn rỗi đến phát bệnh mất.
Kính Hoa chính là cao thủ chuyên thu thập những chuyện phong nguyệt thị phi trong cung mà ta dày công bồi dưỡng suốt bao năm.
Sau khi Kính Hoa đi rồi, ta lại lập tức gọi Thủy Nguyệt tới.
— Đi nấu một bát cháo hạt sen ý dĩ đi.
— Lát nữa theo ta đến điện Càn An...
Ta nghĩ một chút rồi đổi ý.
— Thôi, lát nữa theo ta đến điện Cô Phượng vậy.
Thủy Nguyệt là cung nữ nấu ăn ngon nhất ở cung Tê Phượng.
Những món canh, chè, điểm tâm mà ta thường sai người mang cho Tiêu Sở Hành, ta luôn mặt dày nói dối rằng do chính tay mình làm.
Nhưng thực ra đều là tay nghề của Thủy Nguyệt cả.
Bao năm nay da mặt ta dày như tường thành, Thủy Nguyệt cũng chẳng thèm tính toán với ta.
Ta nghĩ đi nghĩ lại.
Dù sao hôm trước ta cũng đã làm Tiêu Sở Hành không vui.
Ngày mai lại là đại hôn.
Theo lệ, tân lang tân nương vốn không nên gặp mặt trước ngày cưới.
Huống hồ hắn còn đang nổi nóng.
Ta cần gì phải tự tìm đến gây thêm phiền phức?
Quan trọng nhất là...
Nhìn cách hắn xử lý chuyện hôm nay.
Nếu để hắn nhìn thấy thủ phạm khiến hắn bực bội là ta, chỉ sợ mạng nhỏ khó giữ.
Cung Tê Phượng của ta lại ở rất gần điện Càn An.
Người ta vẫn nói đế vương nổi giận, xác chết ngàn dặm.
Nghĩ thế nào cũng thấy nên chạy sang chỗ Thái hậu lánh nạn vẫn hơn.
Kính Hoa nhanh chóng quay về.
Ta lập tức ghé tai nàng.
— Mau nói nhỏ cho ta nghe.
Kính Hoa cũng hạ thấp giọng:
"Nương nương, nô tỳ vừa dò hỏi được.
Hôm nay bệ hạ đến cung của Hiền Chiêu Nghi.
Nhưng vô tình phát hiện một thị vệ hồi môn của nàng ta giấu một bức tiểu tượng của Hiền Chiêu Nghi trong tay áo.
Hiền Chiêu Nghi lập tức quỳ xuống kêu oan, nói chắc chắn có người hãm hại mình.
Nàng còn nói bản thân chưa từng quen biết tên thị vệ đó.
Tên thị vệ kia ngược lại rất dứt khoát.
Hắn thừa nhận mình vẫn luôn đơn phương yêu mến Hiền Chiêu Nghi.
Hiền Chiêu Nghi thậm chí còn không biết hắn là ai.
Lần gặp lại trong cung này hoàn toàn chỉ là trùng hợp. Bệ hạ cũng không nổi giận bao nhiêu.Chỉ hạ lệnh xử tử thị vệ ngay tại chỗ. Còn đối với Hiền Chiêu Nghi thì không trách phạt quá nặng."
Ta lắc đầu tặc lưỡi:
— Tên thị vệ đó cũng có chút khí phách đấy chứ.
Đáng tiếc.
Dù có khí phách đến đâu thì cũng đã phạm phải điều kiêng kỵ lớn nhất.
Chỉ có thể trách hắn quá xui xẻo.
Lại đúng ngay lúc này.
Nghe xong câu chuyện phong nguyệt mới nhất trong cung, ta bảo Thủy Nguyệt mang theo bát cháo hạt sen ý dĩ thanh tâm hạ hỏa.
Bản thân cũng khoác áo choàng, chuẩn bị sang điện Cô Phượng ngồi chơi với Thái hậu.
Bên ngoài tuyết lớn bay đầy trời.
Mặt đường ướt trơn.
Không thích hợp đi kiệu.
Chỉ có thể đi bộ.
Muốn đến điện Cô Phượng nhất định phải đi ngang qua điện Càn An.
Ta bảo Thủy Nguyệt đem bát cháo vào trong.
Còn mình thì kéo Kính Hoa cùng đám cung nữ cắm đầu chạy thục mạng.
Chạy một mạch tới điện Cô Phượng.
Mệt đến mức không nói nổi câu nào.
Được Kính Hoa dìu vào bên trong.
Thái hậu nương nương lúc ấy đang đọc kinh Phật.
Thấy ta tới, lại thấy bộ dạng chật vật ấy, người không khỏi hơi ngạc nhiên.
— A Thích. Ngày mai đã là cô nương xuất giá rồi. Sao vẫn còn trẻ con như vậy?
Có lẽ vì vừa rồi chạy quá nhanh.
Chân ta mềm nhũn.
"Rầm" một tiếng.
Ta ngã thẳng xuống đất.
Kính Hoa giật mình, vội vàng chạy tới đỡ.
Còn Thái hậu nương nương vẫn bình thản như không.
Quả nhiên...
Nếu không phải người như vậy, sao có thể trở thành Thái hậu được chứ?
Ta cười hì hì một tiếng:
— Nương nương thứ tội, thần nữ thất lễ rồi.
Thái hậu nương nương lắc đầu cười, lại cúi xuống tiếp tục đọc kinh Phật.
— Đêm hôm khuya khoắt còn chạy tới đây, có việc gì sao?
—Cũng không có chuyện gì lớn đâu ạ, chỉ là thần nữ thèm mấy món bánh ở chỗ nương nương thôi.
— Bây giờ con là Hoàng hậu do chính tay bệ hạ sắc phong. Muốn ăn món gì cứ bảo Ngự thiện phòng làm là được. Điểm tâm mới lạ thiếu gì, hà tất còn nhớ mãi mấy món bánh cũ kỹ ở chỗ ai gia?
Ta hơi ngượng ngùng.
— Nhưng bánh ở đây là thứ thần nữ ăn từ nhỏ đến lớn mà. Bánh mới tuy ngon, nhưng thần nữ vẫn quen ăn những món cũ hơn.
Cuối cùng Thái hậu cũng chịu đặt quyển kinh xuống.
Người khẽ phất tay, cho tất cả cung nhân lui ra.
Ta cũng bảo Kính Hoa và Thủy Nguyệt cùng lui xuống.
Trong đại điện chỉ còn lại ta và Thái hậu.
Ta lập tức bê chiếc ghế nhỏ của mình, lon ton chạy tới ngồi cạnh người.
Có lẽ bộ dạng ấy của ta quá nịnh nọt.
Thái hậu bất đắc dĩ lắc đầu.
— Con còn có chút dáng vẻ nào của Hoàng hậu không?
Ta thản nhiên cầm một miếng điểm tâm trên bàn lên ăn.
— Thần nữ cũng là lần đầu tiên làm Hoàng hậu mà. Chẳng phải phải nhờ nương nương đích thân chỉ dạy sao?
Thái hậu bật cười.
— Vậy con muốn ai gia dạy điều gì?
Ta nhét một miếng hạnh nhân bạch nê thật lớn vào miệng, vừa nhai vừa nói không rõ chữ:
— Ví dụ như... chuyện của Hiền Chiêu Nghi hôm nay?
Ta chớp mắt nhìn người.
Ngồi gần thế này mới nhận ra Thái hậu thật sự rất đẹp.
Nghĩ lại thì lúc còn trẻ chắc chắn cũng là một đại mỹ nhân rực rỡ kiêu hãnh.
Thái hậu cười lớn.
Nụ cười ung dung quý phái vô cùng.
— Con đó... Hôm nay đến đây chẳng phải là để cầu tình sao?
Ta gãi đầu ngượng ngùng.
— Nương nương hiểu lầm rồi. Hôm nay thần nữ không phải đến cầu tình.Mà là đến nhận tội.
— Nhận tội? Vì bệ hạ?
— Phải mà cũng không phải.
Ta cúi đầu.
Có chút xấu hổ.
Lại có chút khó mở lời.
Nói năng cũng trở nên lắp bắp.
— Nương nương...Thần nữ và bệ hạ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Chúng thần yêu mến nhau đã nhiều năm. Chuyện này người cũng biết mà.
Ta vẫn tiếp tục ăn bánh, giọng điệu như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan đến mình.
— Hồi nhỏ thần nữ đọc quá nhiều thoại bản kiểu "một đời một kiếp một đôi người". Thế là cũng sinh ra vài ý nghĩ đại nghịch bất đạo.
Tuổi trẻ nông nổi, lại còn bắt đương kim thiên tử thề rằng cả đời này chỉ cưới một mình Già Thích. Đâu biết lời của thiên tử là nhất ngôn cửu đỉnh.
Hôm nay Thái hậu có lòng tốt muốn mở rộng hậu cung cho bệ hạ. Một bên là tình thương của mẫu thân. Một bên là lời hứa của đế vương. Bệ hạ nhất thời phiền lòng nên khi đối diện Hiền Chiêu Nghi mới có phần soi mói khắt khe. Bây giờ chắc hẳn cũng đang hối hận lắm.
Ta len lén nhìn Thái hậu một cái.
Rồi tiếp tục:
— Nhưng bệ hạ dù sao cũng là thiên tử. Có vài lời không tiện nói ra. Vì thế thần nữ mới đến đây nhận lỗi. Muốn trách thì cứ trách thần nữ là đầu sỏ gây nên mọi chuyện. Chỉ là thần nữ không biết nên làm thế nào để hóa giải khúc mắc giữa Hiền Chiêu Nghi và bệ hạ. Lại nghĩ nhà họ Trương là tâm phúc của nương nương. Cho nên mới mạo muội đến đây, mong nương nương đứng giữa làm cầu nối cho Trương muội muội và bệ hạ.
Thái hậu khẽ cười.
Như đang nhớ lại chuyện gì đó xa xôi.
— Từ nhỏ Hoàng nhi đã muốn cưới con. Chuyện đó ai gia biết.
Người nhìn ta, giọng nói chậm rãi hơn.
— Nhưng dù sao cũng đã là Hoàng hậu rồi. Xem ra còn hiểu chuyện hơn cả Hoàng đế. Nếu ai gia thật sự phạt con, người nằm ngay trên đầu quả tim Hoàng đế... Thì mới là tạo ra hiềm khích thật sự.
Ta lại cầm thêm một miếng hạnh nhân bạch nê.
— Vậy còn Hiền Chiêu Nghi thì sao ạ?
— Nếu là người do ai gia đưa vào cung, đương nhiên sẽ do ai gia tự đi an ủi. Chỉ là phía Hoàng đế cũng phải có chút biểu hiện mới được.
Ta gật đầu.
— Đạo lý mà thần nữ còn hiểu được, với sự thông minh của bệ hạ, chắc chắn đã nghĩ tới từ lâu rồi.
Thái hậu đưa tay nắm lấy tay ta.
Nhìn ta rất lâu.
Dường như muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
— Đã thích ăn thì ăn thêm một chút. Rồi về cung nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai đại hôn, còn nhiều việc phải lo. Đừng để mệt quá khiến Hoàng đế đau lòng...
Người ngừng một chút rồi bổ sung:
— ...cũng khiến ai gia đau lòng.
Ta lập tức vỗ ngực cam đoan.
— Thần nữ là mình đồng da sắt mà!