Bắc Mang_Các Độ Thu Sắc

Chương 14: Chiêu Từ Thái Hậu

Ta nuốt khan một ngụm nước bọt.

Rồi vội vàng buông tay mẹ và tỷ tỷ ra.

Ngay sau đó, ta lao thẳng vào lòng hắn.

Tiếp tục ôm hắn mà khóc hu hu:

— Hiếm lắm ta mới khóc thành thế này, Tiêu Sở Hành, ngươi không được cười nhạo ta đâu đấy!

Có lẽ vì ta ôm hắn quá chặt.

Nên có thể cảm nhận rất rõ cơ thể hắn hơi thả lỏng đi một chút.

Dường như hắn vừa âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn vòng tay ôm lấy vai ta.

Mỉm cười.

Giọng nói cũng dịu đi rất nhiều, mang theo phong thái quân tử ôn hòa như gió mát trăng thanh.

— Tiểu tế xin ra mắt nhạc phụ, nhạc mẫu.

Cha mẹ ta lập tức giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ.

— Không dám, không dám.

— Bệ hạ quá khách khí rồi.

Cha ta lên tiếng:

— Tiểu nữ từ nhỏ nghịch ngợm, được thần và phu nhân nuông chiều quen rồi.

— Sau này nếu có điều gì thất lễ, mong bệ hạ nể tình phu thê mà khoan dung đôi phần.

— Không sao.

Tiêu Sở Hành một tay nắm tay ta, một tay ôm vai ta.

Miệng thì nói rất khách sáo, nhưng nghe thế nào cũng thấy đầy ý vị châm chọc.

— Nhiều năm như vậy cũng đã quen rồi.

— Bao nhiêu chuyện thất lễ của nàng ấy, trẫm đều đã trải qua cả.

— Trẫm cũng quen với việc đi theo thu dọn tàn cuộc cho nàng ấy rồi.

— Nếu A Thích đột nhiên biết giữ lễ nghĩa, e rằng trẫm còn không quen nữa.

Nói đến đây, hắn nhìn về phía cha mẹ ta, nụ cười càng thêm ôn hòa.

— Huống hồ, A Thích có được cha mẹ hiểu lễ nghĩa, biết tiến biết lui như nhạc phụ và nhạc mẫu.

— Đó là phúc khí của phu thê chúng ta.

Một câu nói ngắn ngủi ấy vừa là sự trấn an dành cho nhạc phụ tương lai, vừa là lời cảnh cáo ngầm dành cho thần tử.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn một cái, vừa hay hắn cũng cúi xuống mỉm cười với ta.

— Buồn đủ rồi chứ? Hoàng hậu còn nỡ về không đây?

Ta sụt sịt mũi rồi gật đầu.

Sau đó quay người lại, cung kính hành lễ với cha mẹ.

Không còn chút trẻ con nào như lúc nãy nữa.

Tiêu Sở Hành nắm tay kéo ta đi.

Mà ta thì cứ đi vài bước lại ngoái đầu nhìn một lần.

Thấy vậy, hắn ghé sát tai ta, thấp giọng trêu chọc:

— Đã là con dâu nhà họ Tiêu rồi mà còn lưu luyến không nỡ thế này. Cẩn thận để người khác nắm được nhược điểm, quay sang dâng tấu đàn hặc cha nàng đấy.

Ta lập tức trợn mắt nhìn hắn.

Tiêu Sở Hành chỉ đáp lại bằng ánh mắt đầy vẻ "có gì đâu".

Ta sụt sịt mũi rồi hung hăng véo mạnh lòng bàn tay hắn.

Hắn đau đến hít một hơi lạnh, khẽ "chậc" một tiếng.

Lúc quay lại nhìn ta, trong mắt hắn hiện rõ mấy chữ:

"Rất tốt, nàng cứ đợi đấy. Xem lát nữa về cung trẫm xử lý nàng thế nào."

Ta lập tức ngoan ngoãn cúi đầu.

Tiêu Sở Hành kéo ta đi.

Ta vừa đi vừa trò chuyện với hắn.

— Ngươi nhìn thấy cha ta rồi chứ?

— Đương nhiên là thấy.

Ta "ừm" một tiếng rồi nghiêm túc dặn dò:

— Vậy ngươi tuyệt đối không được lấy ông ấy làm gương.

Tiêu Sở Hành khó hiểu quay đầu nhìn ta.

— Vì sao?

Ta thở dài:

— Cha ta lúc còn trẻ cũng là mỹ nam tử phong lưu tuấn tú, đẹp hơn cả Phan An.

— Bây giờ tuổi tác lớn rồi lại ngày càng tròn trịa đáng yêu.

— Ngươi đừng học theo ông ấy.

— Sau này nếu già đi mà cũng béo tròn như thế, ta nhất định sẽ không ngủ chung với ngươi nữa.

Tiêu Sở Hành nhướng một bên mày.

Ý cười trong mắt bỗng trở nên sâu xa khó hiểu.

Tâm trạng dường như còn tốt hơn trước.

— Được.

Bàn tay đang nắm tay ta hơi siết lại.

Mà trái tim ta cũng bất giác thả lỏng.

Khóe môi khẽ cong lên.

Ta lặng lẽ thở ra một hơi.

Khi yến tiệc tông thân bắt đầu, đại sư Huệ Thiền của chùa Kê Minh — người được đồn là xem quẻ linh nghiệm nhất — được mời tới cầu phúc cho Đế hậu.

Ta nằng nặc đòi Tiêu Sở Hành đi xin một quẻ.

Tiêu Sở Hành đồng ý.

Thế là đại sư Huệ Thiền bắt đầu xem quẻ.

Tính toán một hồi.

Rồi nhìn chằm chằm lá quẻ trong tay mà rơi vào trầm tư.

Sau đó...

Cả buổi tiệc cũng rơi vào trầm tư.

Ta nhìn Tiêu Sở Hành.

Lại nhìn sang Thái hậu nương nương.

Trong lòng thầm kêu không ổn.

Lần này chắc chắn gây họa rồi.

Vì thế ta vô cùng thành thạo nở một nụ cười đoan trang chuẩn mực:

— Chắc hẳn đại sư cần thêm thời gian giải quẻ.

— Hay là trước tiên cho ca cơ lên biểu diễn đi.

— Đại sư cứ trở về chỗ ngồi rồi từ từ suy tính cũng được.

Đại sư Huệ Thiền chắp tay:

— A Di Đà Phật.

Đại sư trở về chỗ.

Ta lập tức sai cung nữ đến truyền lời.

Đồng thời liếc nhìn Tiêu Sở Hành một cái.

Hắn khẽ gật đầu.

Sau đó ta được cung nữ dìu ra ngoài điện Triều Hoa.

Bên ngoài đã bắt đầu có tuyết rơi.

Tháng này e rằng sẽ càng ngày càng lạnh.

Đợi đến tháng sau đại hôn, có lẽ khắp hoàng cung sẽ phủ trắng một màu tuyết.

Ta khoác áo choàng đứng đợi.

Nhìn thấy đại sư Huệ Thiền từ trong điện bước ra, liền sai cung nữ đi lấy lò sưởi tay.

Đại sư khẽ cúi người hành lễ với ta.

Lại niệm một tiếng:

— A Di Đà Phật.

Ta mỉm cười:

— Lúc nãy ở yến tiệc, bản cung thấy đại sư có vẻ khó xử.

— Chắc hẳn quẻ tượng không lành, không tiện công khai.

— Nhưng người xuất gia lại không thể nói dối.

— Vì thế mới giữ im lặng, không chịu giải quẻ, có phải không?

Đại sư chắp tay đáp:

— A Di Đà Phật.

— Nương nương quả nhiên anh minh.

Ta nhìn ông rồi hỏi tiếp:

— Hiện giờ không có người ngoài nữa.

— Đại sư có thể giải quẻ cho bản cung nghe được chăng?

Huệ Thiền đại sư lấy từ trong tay áo ra thẻ quẻ và một mảnh giấy, rồi cùng đưa cho ta.

— Nương nương xin xem.

Ta nhận lấy.

Trên mảnh giấy chỉ có đúng một câu:

“Tâm hướng Đào Nguyên, thân tại Bắc Mang. Tuệ cực tất thương, tình thâm bất thọ.”

Ta ngẩng đầu nhìn đại sư.

— Không biết... đây là điềm lành hay dữ?

Nhưng đại sư chỉ để lại một câu đầy huyền cơ:

— Không lành cũng không dữ, lành mà cũng là dữ.

— Nương nương chỉ cần nhớ rằng, mọi chuyện trên cõi hồng trần đều là Kính Hoa Thủy Nguyệt, đều là một giấc Hoàng Lương.

— Đi sang trái cũng sai, đi sang phải cũng sai.

— Chi bằng thuận theo tự nhiên.

Nói xong, ông vừa niệm “A Di Đà Phật” vừa rời đi.

Thật khiến người ta chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Ta còn đang đứng ngẩn người tại chỗ thì cung nữ đi lấy lò sưởi tay đã vội vã chạy tới kéo ta đi.

— Nương nương! Không ổn rồi! Không ổn rồi!

— Bệ hạ và Thái hậu nương nương cãi nhau rồi!

Ta ung dung xua tay.

— Ôi dào, không sao đâu.

— Mẹ con đấu khẩu vài câu chẳng phải rất bình thường sao?

Cung nữ sốt ruột đến mức sắp khóc:

— Nhưng... nhưng bệ hạ nói muốn phái Cao tướng quân ra Bắc cảnh đánh trận...

Ta lập tức xách váy chạy như bay.

Tiêu Sở Hành, tên khốn nhà ngươi!

Lúc ấy ta chỉ muốn tháo ngay đôi hài thêu trên chân ra đập cho tên Hoàng đế nhóc con kia ngất xỉu.

Nhưng vừa chạy đến cửa điện, còn chưa kịp tháo giày, ta đã đụng phải Thái hậu nương nương đang hùng hổ bước ra từ đại điện.

Phía sau người là cả một đoàn đại thần đông nghịt.

Khí thế ấy thật sự vô cùng kinh người.

Ta đứng ở cửa nhìn vào bên trong.

Trong đại điện chỉ còn lác đác vài vị đại thần.

Ai nấy đều cúi đầu, không dám hé răng.

Còn Tiêu Sở Hành...

Hắn vẫn ngồi trên long ỷ.

Một tay chống trán.

Dáng vẻ ấy cô độc đến đáng thương.

Đáng thương đến mức ta quên luôn việc mình đang cầm giày thêu tới để đánh hắn.

Ta bảo mấy vị đại thần còn lại lui ra.

Sau đó đi đến trước mặt hắn, đưa tay chọc chọc.

— Tiêu Sở Hành?

Hắn ngẩng đầu lên.

Thấy là ta.

Hắn liền đứng dậy, vòng qua án thư rồi đi tới trước mặt.

Ta nhìn hắn thật lâu.

Rồi dang hai tay ra.

Hắn ôm lấy ta.

Ta cũng ôm lấy hắn.

Không ai nói gì.

Mà cũng chẳng định nói gì.

Sau yến tiệc tông thân hôm ấy, Thái hậu nương nương lại cất hết những bộ cẩm y đẹp đẽ và trâm cài lộng lẫy.

Người tiếp tục mặc những bộ y phục già dặn quen thuộc.

Lại trở nên bận rộn như trước.

Bên ngoài điện Cô Phượng lúc nào cũng đầy đại thần chờ yết kiến.

Chỉ khác là...

Ngoài điện Càn An cũng ngày càng nhiều đại thần hơn.

Chỉ có cung Tê Phượng của ta vẫn lạnh lẽo, vắng vẻ.

Có một lần, Thái hậu triệu ta đến điện Cô Phượng hỏi chuyện.

Người hỏi ta:

— Con có muốn trong cung có thêm vài tỷ muội để bầu bạn giải khuây không?

Ta lập tức vỗ tay:

— Được chứ! Được chứ!

Có lẽ người không ngờ ta sẽ trả lời như vậy.

Thoáng sững người.

Nhưng rất nhanh sau đó, người nở một nụ cười đẹp như hoa.

Vừa vuốt tay ta vừa nói:

— Đứa trẻ ngoan.

— Khổ cho con rồi.

Ta thầm nghĩ có gì mà khổ chứ?

Ta sống trong thâm cung hơn mười năm.

Từ sau khi Viện Ngọc rời kinh thành thì chẳng còn ai làm bạn nữa.

Bây giờ có thêm người đến chơi cùng.

Không phải quá tốt rồi sao?

Ta vui vẻ trở về cung Tê Phượng.

Ai ngờ ngay tối hôm đó, tên đại hỗn đản Tiêu Sở Hành lại chạy tới cãi nhau với ta.

Hắn còn đá đổ cả bức bình phong uyên ương hí thủy mà mấy hôm trước mới tặng.

Đó là bức bình phong ta thích nhất!

Hắn thật sự quá ngang ngược!

Ta tức đến mức đập bàn cái rầm.

Hai tay chống nạnh chỉ thẳng vào trán hắn mà mắng:

— Tiêu Sở Hành, ngươi thử đá thêm một cái nữa xem!

— Nếu ngươi còn vô lý gây sự như vậy, ba ngày nữa chúng ta khỏi cần thành thân luôn đi!

Có lẽ tư thế chống nạnh của ta quá khí thế.

Thế mà thật sự dọa được hắn.

Hắn nhìn ta chằm chằm thật lâu.

Cuối cùng hừ lạnh một tiếng.

Phất mạnh tay áo.

Rồi quay người bỏ đi.

Theo ta đoán...

Hắn chắc chắn đang định đợi sau khi thành thân rồi mới tính sổ với ta.