Ánh Xuân Và Quê Cũ

Chương 27

Ngày hôm nay dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện, cũng dường như đã trôi qua rất lâu. Nhưng khi đi qua dãy hành lang kính của bệnh viện, tôi mới nhận ra bên ngoài trời vẫn đang nắng gắt.

Nhiên Nhiên đang chơi đùa với bác sĩ Tần ở đầu kia hành lang. Lục Cập không biết đã lẻn đến bên cạnh tôi từ lúc nào, ra vẻ cụ non.

"Mặt trời chẳng biết lúc nào sẽ lặn đâu, mùa xuân có dài đến mấy rồi cũng sẽ qua thôi. Đã thích thì đừng có nhiều lo ngại như thế. Dì hiểu ý con chứ?"

Nó nhăn nhó xoa xoa m.ô.n.g: "Đừng để con phải ăn trận đòn này vô ích."

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Thằng bé nói tiếp, trong mắt mang theo vài phần nghiêm túc và cả những cảm xúc mà tôi không hiểu hết: "Cũng đừng để đến một ngày thực sự mất đi rồi mới hối hận không kịp."

*

Vừa quay đầu lại, Cố Tùng cũng vừa vặn xuất hiện trong tầm mắt. Lục Cập thấy anh thì co giò chạy biến đi tìm Nhiên Nhiên chơi.

Ánh nắng xuân ấm áp tràn ngập dãy hành lang. Cố Tùng sải bước đi tới.

"Trần Mậu không tấn công em chứ?" Anh có chút lo lắng, theo bản năng nắm lấy vai tôi.

"Em không sao."

Cố Tùng thở phào nhẹ nhõm. Anh vừa định rụt tay lại thì giây tiếp theo đã bị tôi nhanh ch.óng nắm lấy.

"Vẫn chưa mua diều đúng không?

Cố Tùng khựng lại một chút: "À... à đúng rồi."

"Ngày mai chúng ta cùng đi chọn cho Nhiên Nhiên một con diều mới nhé."

Cố Tùng nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Vài giây sau, vành tai anh lặng lẽ đỏ lên. Tuy nhiên, vẻ mặt anh vẫn tỏ ra như không có chuyện gì.

Vậy sáng mai anh qua đón em. Giờ chúng ta về nhà thôi.

Được, đi thôi…

Đừng lãng phí mỗi một mùa xuân. Cũng đừng sợ hãi sự tàn phai.

Ngoại truyện của Cố Tùng

Sau này An Niệm có hỏi tôi, tôi bắt đầu thích cô ấy từ khi nào.

Thật ra chính tôi cũng không rõ lắm. Tôi chỉ nhớ lần đầu tiên gặp cô ấy.

Lúc đó tôi đang bị một nhóm lãnh đạo trường thay phiên nhau phê bình. Nước bọt của thầy chủ nhiệm suýt chút nữa thì phun thẳng vào mặt tôi. Tôi âm thầm lùi lại một bước.

"Nhà trường là phải rèn luyện khả năng chịu thương chịu khó cho học sinh! Chút khó khăn này còn không vượt qua được, thì sau này đường đời có mưa bão thì phải làm sao!"

Tôi nghe tai này lọt tai kia, tùy ý liếc nhìn xuống dưới khán đài. Bỗng nhiên, tầm mắt tôi dừng lại ở một chỗ.

Cách đó vài chục mét, bên cạnh sân vận động, có một bóng dáng gầy gò. Thật kỳ lạ, ngày hôm đó sương mù hơi dày, lại còn mưa lâm thâm, lẽ ra không thể nhìn rõ ở khoảng cách xa như vậy. Nhưng tôi lại nhìn rõ mồn một dáng vẻ của cô ấy.

Vai cô ấy rất mỏng, trên tóc và lông mi vương một lớp nước li ti trong suốt, khiến cả người cô ấy trông như được phủ một lớp lông tơ mềm mại. Cô ấy nghiêng đầu tò mò nhìn tôi bị mắng. Có lẽ vì quá chăm chú nên phải hai phút sau, cô ấy mới chậm chạp nhận ra ánh mắt của tôi.

Sau đó, cô ấy vừa giả vờ vô tình nhìn chỗ này chỗ kia, vừa lững thững di chuyển về phía tòa nhà giảng đường.

"Bây giờ tất cả học sinh đã đi hết rồi, em nói xem phải làm thế nào đây! Hả?!"

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chưa đi hết đâu. Vẫn còn một kẻ ngốc nữa.

...

Nhưng sau đó một thời gian dài tôi không gặp lại cô ấy nữa. Dựa vào vị trí cô ấy đứng, tôi đoán chắc cũng là học sinh mới lớp mười. Bất kể là khi đứng trên khán đài hay đi ngang qua cửa các lớp khác, tôi đều theo bản năng tìm kiếm bóng hình đó.

Nhưng thật kỳ lạ, tìm thế nào cũng không thấy. Tôi đã tìm cô ấy quá lâu, lâu đến mức tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ ngày hôm đó chỉ là ảo giác của mình.

Cho đến học kỳ hai lớp mười, khi chia lại lớp. Tôi đang nằm bò ra bàn ngái ngủ, cô ấy bỗng nhiên bước vào tầm mắt tôi như thế. Rõ ràng tôi còn chưa biết tên cô ấy, nhưng khoảnh khắc đó cứ như là cuộc trùng phùng sau bao ngày xa cách, như một báu vật mất đi rồi tìm lại được.

Giữa lớp học mới ồn ào với hơn bốn mươi con người, tôi đã không kìm lòng được mà đỏ hoe mắt.

*

An Niệm lại hỏi tôi, tại sao đột nhiên tôi lại muốn về nước.

Tôi nghĩ ngợi một lát. Hình như là ngày hôm đó, Berlin bỗng nhiên đổ một trận mưa rào tầm tã. Tôi không mang ô, bị ướt như chuột lột giữa phố.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy cái nơi quỷ quái này không thể ở thêm một giây nào nữa. Ngày nào cũng mưa, ngày nào cũng mưa. Mưa đến mức khiến lòng người phiền muộn bồn chồn.

Vẫn là Kinh Thành tốt hơn. Tôi bỗng nhớ da diết cái thời tiết khô ráo của nó, và cả những cơn mưa phùn dịu dàng hơn Berlin gấp vạn lần.

Thế là ngay ngày hôm sau tôi nộp đơn xin nghỉ việc, leo lên máy bay về nước. Lúc đó tôi cũng không ngờ rằng, hai tháng sau đã gặp lại An Niệm ở bệnh viện.

Tôi đã từng diễn tập trong đầu hàng nghìn hàng vạn lần cảnh tượng gặp lại cô ấy. Nên bình tĩnh nói một câu đã lâu không gặp, hay là tỏ ra hào hoa phong nhã mà rời đi.

Không ngờ khi ngày này thực sự đến, đầu óc tôi lại trống rỗng, chẳng nhớ nổi điều gì. Tôi thậm chí còn không dám thở mạnh, chỉ sợ cô ấy sẽ bị gió thổi bay mất.

Sao cô ấy lại gầy đi nhiều thế này... Bờ vai cô ấy dường như càng mỏng manh hơn, giống như chỉ cần thêm một hạt cát nữa thôi cũng đủ để đè sụp cô ấy vậy.

Cô ấy bế đứa trẻ quay đầu lại, đứng đó đầy mong manh và bất lực, đôi mắt rưng rưng lệ.

Lúc đó tôi vội vàng dời mắt đi, thậm chí không dám nhìn thêm một lần nào nữa.

*

Sau này, cái ngày Lục Cập dọa cô ấy một trận, tôi thực sự đã rất tức giận.

Cứ nghĩ đến cảnh An Niệm đứng ngoài phòng phẫu thuật nước mắt đầm đìa, dáng vẻ cô độc, mờ mịt và bất lực như ngày gặp lại đó.

Buổi tối về nhà, tôi không nhịn được lại tẩn cho nó một trận.

Nó vừa né vừa mắng tôi là đồ được hời còn khoe mẽ.

Xì.

Chuyện của tôi và An Niệm, chúng tôi cứ từ từ bồi đắp là được, tôi cũng chẳng vội gì.

Nó dọa vợ tôi thành ra nông nỗi đó, mà nó còn có lý à?

Thằng nhóc đó xoa m.ô.n.g, nghiến răng nghiến lợi:

"Được được được! Có con ở đây, chú đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ An nữa!"

Tôi cười vì giận.

"Tuần này, chưa viết xong bài tập thì đừng hòng sang nhà bên cạnh tìm Nhiên Nhiên chơi!"