Tôi không biết mình đã đến Bệnh viện số 2 bằng cách nào.
Chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Tôi không biết mình đang làm gì, cũng không biết mình phải làm gì.
Lục Cập đứng đợi chúng tôi ở ngoài bệnh viện. Thấy chúng tôi đến, nó nhanh ch.óng dẫn chúng tôi đến trước cửa một phòng phẫu thuật.
Lục Cập vẻ mặt nghiêm trọng: "Dì An, dì phải chuẩn bị tâm lý nhé."
Nước mắt của Nhiên Nhiên lập tức rơi xuống.
Cánh tay tôi bỗng chốc mất hết sức lực, Lục Cập đỡ lấy Nhiên Nhiên từ tay tôi, đưa con bé đến chiếc ghế ở góc hành lang để dỗ dành. Không biết hai đứa nói gì với nhau mà Nhiên Nhiên nhanh ch.óng nín khóc.
Tôi đứng ngây dại ngoài phòng phẫu thuật, gần như mất đi khả năng suy nghĩ.
Vài hình ảnh cứ liên tục hiện ra trước mắt tôi.
Lúc thì là cảnh Cố Tùng mỉm cười nói với tôi trước khi đi vào hai tiếng trước: "Đợi anh về."
Lúc thì là ngày đêm Giao thừa, Cố Tùng dịu dàng nói: "Không sao đâu An Niệm, chúng ta cứ từ từ thôi."
Lúc thì là trong phòng truyền dịch vài tháng trước, giọng nói bình thản của Cố Tùng: "Năm nay anh hai mươi bảy tuổi, đợi thêm tám năm nữa là ba mươi lăm, cũng được, không tính là quá già."
...
Cuối cùng, là tám năm trước trong hội trường, Cố Tùng đỏ bừng tai hỏi tôi: "An Niệm, lên đại học cậu muốn đi thành phố nào, tớ có thể đi cùng cậu không?"
...
Hóa ra tám năm lại dài đằng đẵng đến thế, mà cũng thật ngắn ngủi làm sao.
Đợi rất lâu, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra. Tôi nhìn chiếc giường bệnh được y tá đẩy ra, mãi không dám bước tới.
Cho đến khi bên cạnh vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc.
"An Niệm?"
Tôi đột ngột quay đầu lại.
Cố Tùng vừa tháo khẩu trang xuống, sắc mặt lập tức thay đổi: "Sao thế, sao lại khóc thành ra thế này? Có chuyện gì xảy ra à?"
Tôi ngơ ngác nhìn anh, rồi lại quay đầu nhìn Lục Cập đang dắt Nhiên Nhiên lững thững đi tới. Ánh mắt tôi đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ, đầu óc vẫn chưa hiểu rõ tình hình.
Nhưng Cố Tùng thì hiểu ngay lập tức. Anh xách Lục Cập lên định cho một trận đòn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chú bảo con gọi điện cho An Niệm báo bình an, con đã làm cái quái gì thế hả..."
Bỗng nhiên, Cố Tùng khựng lại tại chỗ.
Tôi giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy anh, nước mắt tuôn rơi như mưa.
May mà anh không sao. May mà vẫn còn kịp.
*
Cố Tùng nói, chiều nay họ quả thực đã gặp Trần Mậu, cũng quả thực có một chiếc xe mất lái lao tới. Nhưng anh chỉ bị trầy da một chút. Trần Mậu thì nặng hơn, bị gãy một chân.
Ban đầu họ định đưa gã thẳng vào bệnh viện rồi sẽ đến tìm chúng tôi ngay. Không ngờ vừa đến bệnh viện lại gặp một bệnh nhân cần phẫu thuật cấp cứu gấp. Cố Tùng liền bảo Lục Cập gọi điện báo một tiếng.
Chẳng ai ngờ Lục Cập lại bày ra cái trò này.
Tôi nhếch nhác lau sạch nước mắt trên mặt. Cố Tùng lại lườm Lục Cập một cái, rồi quay sang dịu giọng với tôi.
"Vốn dĩ sợ em lo lắng nên không định nói chuyện này với em, cũng tại anh. Sau này có chuyện gì anh cũng sẽ báo cho em biết ngay lập tức, được không? Để lát nữa anh sẽ xử lý thằng nhóc kia sau."
Lục Cập bĩu môi.
"Thôi bỏ đi." Tôi cuối cùng cũng lau khô nước mắt, lí nhí đáp một tiếng: "Anh không sao là tốt rồi."
Cố Tùng dường như định nói gì đó, nhưng đằng xa lại có người đang gọi anh.
"Em vào văn phòng anh ngồi đợi đi, lát nữa anh đưa mọi người về nhà."
*
Tôi đi một mình đến phòng bệnh của Trần Mậu.
Gã đang bó bột một bên chân, nằm rũ rượi trên giường bệnh. Tóc gã đã bạc nửa đầu, râu ria lởm chởm, tuổi chưa đến bốn mươi mà trông như đã năm sáu mươi tuổi.
"Tiền viện phí tôi đã đóng cho anh rồi." Tôi lặng lẽ nhìn gã: "Ngoài ra, tôi đã tìm cho anh một công việc bảo vệ nhàn hạ ở thành phố lân cận, dưỡng thương xong thì anh đi đi. Đừng quay lại đây nữa. Nhiên Nhiên hiện giờ sống rất tốt, tôi tuyệt đối không bao giờ giao quyền nuôi dưỡng cho anh đâu. Hay là, anh muốn con bé đi theo một kẻ c.ờ b.ạ.c, để rồi tương lai bấp bênh, ngày nào cũng phải sống trong lo sợ vì có người đến đòi nợ?"
"Không phải, tôi... tôi chỉ muốn nhìn con bé một chút thôi." Gã lắp bắp mở miệng, mắt đỏ hoe: "Là tôi có lỗi với A Như... là tôi có lỗi với mẹ con họ..."
"Nếu anh thật lòng muốn tốt cho Nhiên Nhiên thì hãy nghe theo sự sắp xếp của tôi, làm việc cho t.ử tế ở bên đó. Nếu sau này Nhiên Nhiên lớn lên có hỏi về cha mẹ ruột, tôi sẽ nói cho con bé biết sự thật. Hy vọng trước lúc đó, ít nhất anh có thể cho con bé một người cha ruột đàng hoàng, ra dáng một con người."
Khi tôi quay lưng rời đi, phía sau vang lên tiếng khóc hối hận đầy kìm nén.
Sự hối hận này có lẽ là thật lòng. Nhưng nó thực sự đã đến quá muộn rồi.
Chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Tôi không biết mình đang làm gì, cũng không biết mình phải làm gì.
Lục Cập đứng đợi chúng tôi ở ngoài bệnh viện. Thấy chúng tôi đến, nó nhanh ch.óng dẫn chúng tôi đến trước cửa một phòng phẫu thuật.
Lục Cập vẻ mặt nghiêm trọng: "Dì An, dì phải chuẩn bị tâm lý nhé."
Nước mắt của Nhiên Nhiên lập tức rơi xuống.
Cánh tay tôi bỗng chốc mất hết sức lực, Lục Cập đỡ lấy Nhiên Nhiên từ tay tôi, đưa con bé đến chiếc ghế ở góc hành lang để dỗ dành. Không biết hai đứa nói gì với nhau mà Nhiên Nhiên nhanh ch.óng nín khóc.
Tôi đứng ngây dại ngoài phòng phẫu thuật, gần như mất đi khả năng suy nghĩ.
Vài hình ảnh cứ liên tục hiện ra trước mắt tôi.
Lúc thì là cảnh Cố Tùng mỉm cười nói với tôi trước khi đi vào hai tiếng trước: "Đợi anh về."
Lúc thì là ngày đêm Giao thừa, Cố Tùng dịu dàng nói: "Không sao đâu An Niệm, chúng ta cứ từ từ thôi."
Lúc thì là trong phòng truyền dịch vài tháng trước, giọng nói bình thản của Cố Tùng: "Năm nay anh hai mươi bảy tuổi, đợi thêm tám năm nữa là ba mươi lăm, cũng được, không tính là quá già."
...
Cuối cùng, là tám năm trước trong hội trường, Cố Tùng đỏ bừng tai hỏi tôi: "An Niệm, lên đại học cậu muốn đi thành phố nào, tớ có thể đi cùng cậu không?"
...
Hóa ra tám năm lại dài đằng đẵng đến thế, mà cũng thật ngắn ngủi làm sao.
Đợi rất lâu, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra. Tôi nhìn chiếc giường bệnh được y tá đẩy ra, mãi không dám bước tới.
Cho đến khi bên cạnh vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc.
"An Niệm?"
Tôi đột ngột quay đầu lại.
Cố Tùng vừa tháo khẩu trang xuống, sắc mặt lập tức thay đổi: "Sao thế, sao lại khóc thành ra thế này? Có chuyện gì xảy ra à?"
Tôi ngơ ngác nhìn anh, rồi lại quay đầu nhìn Lục Cập đang dắt Nhiên Nhiên lững thững đi tới. Ánh mắt tôi đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ, đầu óc vẫn chưa hiểu rõ tình hình.
Nhưng Cố Tùng thì hiểu ngay lập tức. Anh xách Lục Cập lên định cho một trận đòn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chú bảo con gọi điện cho An Niệm báo bình an, con đã làm cái quái gì thế hả..."
Bỗng nhiên, Cố Tùng khựng lại tại chỗ.
Tôi giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy anh, nước mắt tuôn rơi như mưa.
May mà anh không sao. May mà vẫn còn kịp.
*
Cố Tùng nói, chiều nay họ quả thực đã gặp Trần Mậu, cũng quả thực có một chiếc xe mất lái lao tới. Nhưng anh chỉ bị trầy da một chút. Trần Mậu thì nặng hơn, bị gãy một chân.
Ban đầu họ định đưa gã thẳng vào bệnh viện rồi sẽ đến tìm chúng tôi ngay. Không ngờ vừa đến bệnh viện lại gặp một bệnh nhân cần phẫu thuật cấp cứu gấp. Cố Tùng liền bảo Lục Cập gọi điện báo một tiếng.
Chẳng ai ngờ Lục Cập lại bày ra cái trò này.
Tôi nhếch nhác lau sạch nước mắt trên mặt. Cố Tùng lại lườm Lục Cập một cái, rồi quay sang dịu giọng với tôi.
"Vốn dĩ sợ em lo lắng nên không định nói chuyện này với em, cũng tại anh. Sau này có chuyện gì anh cũng sẽ báo cho em biết ngay lập tức, được không? Để lát nữa anh sẽ xử lý thằng nhóc kia sau."
Lục Cập bĩu môi.
"Thôi bỏ đi." Tôi cuối cùng cũng lau khô nước mắt, lí nhí đáp một tiếng: "Anh không sao là tốt rồi."
Cố Tùng dường như định nói gì đó, nhưng đằng xa lại có người đang gọi anh.
"Em vào văn phòng anh ngồi đợi đi, lát nữa anh đưa mọi người về nhà."
*
Tôi đi một mình đến phòng bệnh của Trần Mậu.
Gã đang bó bột một bên chân, nằm rũ rượi trên giường bệnh. Tóc gã đã bạc nửa đầu, râu ria lởm chởm, tuổi chưa đến bốn mươi mà trông như đã năm sáu mươi tuổi.
"Tiền viện phí tôi đã đóng cho anh rồi." Tôi lặng lẽ nhìn gã: "Ngoài ra, tôi đã tìm cho anh một công việc bảo vệ nhàn hạ ở thành phố lân cận, dưỡng thương xong thì anh đi đi. Đừng quay lại đây nữa. Nhiên Nhiên hiện giờ sống rất tốt, tôi tuyệt đối không bao giờ giao quyền nuôi dưỡng cho anh đâu. Hay là, anh muốn con bé đi theo một kẻ c.ờ b.ạ.c, để rồi tương lai bấp bênh, ngày nào cũng phải sống trong lo sợ vì có người đến đòi nợ?"
"Không phải, tôi... tôi chỉ muốn nhìn con bé một chút thôi." Gã lắp bắp mở miệng, mắt đỏ hoe: "Là tôi có lỗi với A Như... là tôi có lỗi với mẹ con họ..."
"Nếu anh thật lòng muốn tốt cho Nhiên Nhiên thì hãy nghe theo sự sắp xếp của tôi, làm việc cho t.ử tế ở bên đó. Nếu sau này Nhiên Nhiên lớn lên có hỏi về cha mẹ ruột, tôi sẽ nói cho con bé biết sự thật. Hy vọng trước lúc đó, ít nhất anh có thể cho con bé một người cha ruột đàng hoàng, ra dáng một con người."
Khi tôi quay lưng rời đi, phía sau vang lên tiếng khóc hối hận đầy kìm nén.
Sự hối hận này có lẽ là thật lòng. Nhưng nó thực sự đã đến quá muộn rồi.