Anh Vẫn Chỉ Yêu Mình Em

Chương 6

Đang xem tôi là thế thân của người con gái ấy.

14

Nghĩ đến đây, tôi âm thầm vỗ tay cho khả năng suy luận của chính mình.

Càng nghĩ...

Tôi càng thấy hợp lý.

Mạnh Ngôn Triệt bỗng lên tiếng.

"Em không định hỏi..."

"Người đó là ai sao?"

Tôi hoàn hồn, xua tay, nở một nụ cười đầy vẻ như đã nhìn thấu tất cả.

"Không cần."

"Tôi nghĩ... tôi biết rồi."

Dựa theo kinh nghiệm xuyên sách của tôi, cốt truyện thay đổi thường chỉ có một nguyên nhân.

Đã từng có một người xuyên sách khác xuất hiện trước tôi.

Mà người đó...

Chính là "tên lừa đảo" trong lời Mạnh Ngôn Triệt.

Trong chớp mắt.

Mọi nghi hoặc khiến tôi băn khoăn suốt thời gian qua đều có lời giải.

Thì ra là vậy.

Thảo nào...

Thảo nào cốt truyện lại lệch hoàn toàn khỏi nguyên tác.

Nhưng kỳ lạ là...

Cảm giác vui sướng vì cuối cùng cũng "phá án" chỉ kéo dài được vài giây.

Ngay sau đó.

Một cảm giác buồn bực vô cớ dần lan khắp lồng ngực.

Đúng lúc ấy.

Phòng nhân sự đang bàn nhau tối nay đi liên hoan.

Tiểu Hạ lén chạy tới hỏi tôi.

"Chị Lâm, chị có muốn đi cùng bọn em không?"

Mấy ngày nay tôi đã khá thân với mọi người.

Đương nhiên là đồng ý ngay.

Tôi quay sang nói với Mạnh Ngôn Triệt.

"Tối nay phòng nhân sự đi liên hoan."

"Anh không cần đợi tôi tan làm đâu..."

Tôi còn chưa nói hết.

Anh đã bình thản tiếp lời.

"Được."

"Vậy chúng ta cùng đi."

"..."

Tôi ngơ ngác.

"Nhưng..."

"Anh đâu có được mời."

Mạnh Ngôn Triệt khép tập tài liệu trong tay lại.

Anh ngước mắt nhìn tôi.

Ánh mắt như đang nhìn một câu hỏi rất ngớ ngẩn.

"Nhưng tôi là ông chủ."

"..."

Được.

Anh thắng.

Thế nhưng.

Đến nơi, Mạnh Ngôn Triệt lại không xuống xe.

Anh nghiêng người giúp tôi tháo dây an toàn.

"Tôi không vào."

"Có tôi ở đó, họ sẽ không được tự nhiên."

"Bữa tối cứ ghi vào tài khoản của tôi."

"Mọi người cứ chơi vui."

"Tôi đợi em trong xe."

... Cũng biết điều đấy chứ.

Tôi vừa định mở cửa xuống xe.

Cổ tay đã bị anh nhẹ nhàng giữ lại.

"Khoan."

Anh đưa cho tôi một chiếc khăn choàng.

"Cầm lấy."

"Vào trong thì cởi áo khoác ra."

"Nhớ khoác thêm cái này."

"Kẻo lạnh."

Tôi khựng lại.

Tim bỗng run lên rất nhẹ.

Giống như có ai đó khẽ kéo một sợi dây vô hình.

Không thể phủ nhận.

Mạnh Ngôn Triệt là một ông chủ vô cùng chu đáo.

Nhưng...

Tại sao anh lại đối xử tốt với một thế thân như tôi đến vậy?

Chỉ vì...

Tôi giống người con gái ấy một chút thôi sao?

15

Tâm trạng tôi càng nghĩ càng rối.

Bất giác uống thêm vài ly.

Đến khi buổi liên hoan kết thúc.

Tôi đã say đến mức đi đường cũng không nổi.

Trong cơn mơ màng.

Tôi nghe thấy giọng Tiểu Hạ.

"Xin lỗi Tổng giám đốc Mạnh."

"Hôm nay tâm trạng chị Lâm không tốt lắm."

"Bọn em cản mãi mà chị ấy vẫn uống."

Ngay sau đó.

Tôi cảm nhận được mình được ai đó đỡ lấy.

Là Mạnh Ngôn Triệt.

Anh bình tĩnh đáp.

"Không sao."

"Tôi đưa cô ấy về."

"Mọi người về cẩn thận."

Những chuyện xảy ra sau đó...

Tôi gần như không còn nhớ nữa.

Chỉ mơ hồ nhớ rằng.

Có người ghé sát bên tai hỏi tôi.

"Tại sao em không vui?"

...

Còn tôi đã trả lời thế nào...

Tôi quên mất rồi.

16

Nhưng sau đêm hôm đó.

Tôi xác định được một chuyện.

Tôi...

Hình như đã thích Mạnh Ngôn Triệt.

Thích một người...

Vẫn luôn xem mình là thế thân.

Điều này không đúng.

Tôi không thích cảm giác mất kiểm soát như vậy.

Huống hồ.

Tôi vốn không thuộc về thế giới này.

Thay vì để bản thân càng ngày càng lún sâu.

Chi bằng...

Dừng lại ngay từ bây giờ.

Tôi quyết định tránh xa Mạnh Ngôn Triệt.

Đợi đến khi hệ thống hoạt động trở lại.

Tôi sẽ lập tức rời khỏi thế giới này.

Đến lúc đó.

Mọi chuyện sẽ kết thúc.

Tôi chọn thời điểm hành động vào một đêm khuya.

Cả căn nhà đều chìm trong yên tĩnh.

Mọi người đã ngủ.

Đó là thời cơ thích hợp nhất để rời đi.

Tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo.

Kéo vali ra khỏi phòng.

Rón rén mở cửa.

Đúng lúc tôi chuẩn bị chuồn đi.

Trong bóng tối.

Một giọng nói lạnh đến thấu xương đột nhiên vang lên.

"Lâm Sơ."

"Em định đi đâu?"

Lưng tôi lập tức cứng đờ.

Từng chút một xoay người lại.

Theo hướng phát ra âm thanh.

Tôi nhìn thấy một bóng người đang ngồi trên sofa.

Cả người anh gần như hòa vào màn đêm.

Chỉ có đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía tôi.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi cố gắng giả vờ bình tĩnh.

"Ơ..."

"Sao tôi lại ở đây nhỉ?"

"Chắc tại mộng du thôi."

Tôi cười gượng hai tiếng.

"Ha ha..."

"Anh cũng thật là."

"Khuya thế này còn chưa ngủ."

"Tinh thần ghê."

Tôi còn cố ý ngáp một cái.

"Buồn ngủ quá."

"Tôi về phòng ngủ đây."

"Ngủ ngon."

Tôi vừa bước được hai bước.

Đường đã bị chặn lại.

Mạnh Ngôn Triệt đặt tay lên mu bàn tay đang nắm chặt tay kéo vali của tôi.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Giọng anh rất bình tĩnh.

"Người mộng du..."

"Cũng mang theo vali sao?"

Tôi nuốt khan.

Trong đầu điên cuồng nghĩ cách bịa chuyện.

Làm ơn đi...

Não ơi, hoạt động đi chứ!

Nhưng tôi còn chưa kịp nghĩ ra lý do.

Chiếc vali đã bị anh nhẹ nhàng lấy mất.

Giọng nói của Mạnh Ngôn Triệt càng lúc càng trầm.

Ẩn dưới vẻ bình tĩnh ấy là cơn bão đang chực chờ bùng nổ.

"Lâm Sơ."

"Em..."

"Muốn rời xa tôi sao?"

Đầu óc tôi trống rỗng.

Chỉ biết đứng bất động tại chỗ.

Mạnh Ngôn Triệt chậm rãi tiến về phía tôi.

Khoảng cách giữa hai người...

Ngày càng gần.

"Không được."

Giọng Mạnh Ngôn Triệt rất nhẹ.

Nhưng cũng rất kiên quyết.

"Dù em có ghét tôi..."

"Cũng không được rời khỏi tôi."

Anh dừng lại.

Ánh mắt tối dần.

"Nếu em không làm được..."

Anh cúi người, ghé sát bên tai tôi.

Hơi thở lạnh buốt lướt qua vành tai.

Giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.

Thế nhưng từng chữ thốt ra lại khiến người ta lạnh sống lưng.

"Vậy..."

"Để tôi trói em lại."

"Được không?"

Tôi không kìm được mà rùng mình.

Má ơi...

Đây là nam phụ si tình cái gì nữa?

Rõ ràng là nam chính bệnh kiều!

17

Ngay trong đêm.

Mạnh Ngôn Triệt bịt mắt tôi, đưa tôi đến một căn biệt thự nằm ở vùng ngoại ô.

Tôi không biết nơi đó là đâu.

Chỉ biết khi chiếc khăn che mắt được tháo xuống...

Trên cổ chân tôi đã có thêm một sợi xích.

Không biết được làm bằng chất liệu gì.

Rất nhẹ.

Bên trong còn lót một lớp bông mềm nên không hề làm đau da.

Sợi xích đủ dài để tôi đi lại khắp căn phòng.

Nhưng chỉ cần muốn bước ra ngoài.

Nó sẽ căng ra, giữ tôi lại.

Tôi ngồi trên sofa.

Vừa gặm suất cơm dinh dưỡng do vệ sĩ mang tới.

Vừa chậm rãi tiêu hóa sự thật.

... Hình như tôi bị nhốt rồi.

Không phải chứ? Mạnh Ngôn Triệt bị thần kinh à?

Có ai lại đi nhốt một thế thân không?

Thôi chuyện đã đến nước này, ăn cơm trước đã.

18

Nhưng nói thật.

Cuộc sống như thế này...

Hình như cũng không tệ, không cần đi làm, không cần tăng ca đói thì ăn, no thì ngủ, ngủ dậy lại ăn.

Đây chẳng phải cuộc sống mà biết bao nhiêu dân văn phòng cày cuốc cả đời vẫn mơ ước sao?

Tôi còn đòi hỏi gì nữa? Người ta vẫn nói.
Tâm thái quyết định chất lượng cuộc sống.

Ừm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn