"Em không cầm nhầm."
Tôi càng bối rối hơn.
"Vậy..."
"Cà phê đâu mất rồi?”
Mạnh Ngôn Triệt khẽ hất cằm, ra hiệu tôi nhìn xuống.
"Đều bị em đổ lên người tôi rồi."
"Còn rất chuẩn."
"Một giọt cũng không lãng phí."
Tôi lập tức cúi đầu.
Quả nhiên...
Trước ngực áo sơ mi của anh đã loang lổ từng mảng cà phê.
Tôi hít vào một hơi lạnh.
"Xin lỗi!"
Tôi vội vàng rút khăn giấy, cuống quýt ngồi xổm xuống lau cho anh.
"Để tôi lau..."
"Xin lỗi, tôi thật sự không phát hiện..."
Vì quá cuống, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Chỉ biết cầm khăn giấy lau loạn xạ.
Đến khi cổ tay bị người ta nắm lại, tôi mới khựng người.
Mạnh Ngôn Triệt cúi đầu nhìn tôi.
Trên gương mặt anh hiện rõ vẻ bất lực.
"Lâm Sơ."
"Em đang thử thách khả năng kiềm chế của tôi à?"
Tôi ngơ ngác.
"... Hả?"
Theo ánh mắt anh nhìn xuống.
Tôi cũng cúi đầu theo.
Rồi...
Toàn thân cứng đờ.
Một tay tôi vẫn đang cầm khăn giấy.
Còn tay kia...
Lại đặt ngay lên một vị trí cực kỳ không nên đặt.
Thậm chí...
Dưới lòng bàn tay còn truyền đến một cảm giác khẽ cử động.
"..."
Đầu óc tôi nổ tung.
Tôi giật phắt tay về như bị điện giật.
Hai tai nóng bừng.
Đỏ đến mức chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.
Tôi cúi gằm mặt.
"... Nếu tôi nói tôi không cố ý."
"Anh có tin không?"
Giọng Mạnh Ngôn Triệt hơi khàn.
"Em đang nói chuyện nào?"
Tôi nghẹn lại.
"..."
"Ý tôi là..."
"Tất cả mọi chuyện."
Mạnh Ngôn Triệt kéo tôi đứng dậy.
Đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Em sẽ không nghĩ..."
"Chỉ cần nói không cố ý là không cần chịu trách nhiệm đấy chứ?"
Tôi lập tức bày ra dáng vẻ bất cần.
"Vậy anh muốn sao?"
"Hay là..."
"Tôi để anh hất cà phê lại lên người tôi?"
Mạnh Ngôn Triệt im lặng vài giây.
Ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ khó diễn tả.
Cuối cùng...
Anh chẳng nói thêm câu nào.
Chỉ xoay người đi vào phòng nghỉ thay quần áo.
Tôi ngồi ngoài đợi.
Đợi mãi.
Đợi gần nửa tiếng anh mới bước ra.
Tôi nghi ngờ...
Anh không chỉ thay quần áo.
Mà còn tiện thể đi tắm luôn.
Nếu không thì ai thay đồ mà mất hơn ba mươi phút chứ?
Đúng là...
Một người mắc chứng sạch sẽ.
11
Cuối cùng, Mạnh Ngôn Triệt cũng không truy cứu chuyện tôi làm đổ cà phê.
Thấy anh rộng lượng như vậy.
Tôi cũng chăm chỉ làm việc hơn hẳn.
Vài ngày sau.
Mạnh Ngôn Triệt nhận được lời mời tham dự một buổi tiệc tối.
Với tư cách là "bạn gái" của anh, tôi cùng anh xuất hiện tại bữa tiệc.
Chỉ là...
Điều tôi không ngờ tới là ở đó lại gặp nam nữ chính.
Cách đó không xa.
Tống Vân Chu nâng ly rượu, nụ cười đầy vẻ đắc ý.
Bên cạnh anh, An Dao mặc chiếc váy đuôi cá lộng lẫy, dịu dàng khoác lấy cánh tay chồng.
Hai người đứng cạnh nhau.
Xứng đôi đến mức khiến ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ.
Theo bản năng, tôi quay sang nhìn Mạnh Ngôn Triệt.
Trong nguyên tác.
Chính tại một buổi tiệc như thế này, anh đã yêu An Dao từ cái nhìn đầu tiên.
Suốt những năm sau đó, khi cô và Tống Vân Chu chia tay rồi tái hợp, hợp rồi lại tan.
Anh vẫn luôn âm thầm đứng phía sau bảo vệ cô.
Bây giờ...
Người mình yêu đã trở thành vợ của người khác.
Trong lòng anh chắc hẳn đau lắm.
Nhưng kỳ lạ là...
Mạnh Ngôn Triệt chỉ bình tĩnh nhìn về phía đó.
Sắc mặt không hề thay đổi.
Cũng chẳng để lộ chút đau khổ nào.
... Hình như có gì đó không đúng.
Tôi quyết định tiếp tục quan sát.
Một lát sau.
Cuối cùng tôi cũng thấy anh khẽ nhíu mày.
Biểu cảm còn có vẻ hơi khó chịu.
Ừm.
Lần này mới đúng chứ.
Tôi còn đang âm thầm phân tích thì Mạnh Ngôn Triệt đột nhiên gọi tên tôi.
"Lâm Sơ."
Tôi lập tức đáp.
"Có."
Anh xoa nhẹ giữa chân mày.
Giọng nói đầy bất đắc dĩ.
"Em..."
"Đang giẫm lên chân tôi."
"..."
Tôi cúi đầu.
Chiếc giày cao gót của mình đang dẫm chính xác lên mũi giày da của anh.
Tôi lập tức nhấc chân lên.
"... Xin lỗi."
12
Tôi vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
Cố tình chỉ về phía Tống Vân Chu và An Dao.
"Anh quen hai người kia à?"
"Họ đẹp đôi thật."
Mạnh Ngôn Triệt thuận theo hướng tay tôi nhìn sang.
"Ừ."
"Đó là Tổng giám đốc Tống Vân Chu của Lăng Vân Technology và vợ anh ấy, An Dao."
"Đúng là rất xứng."
Anh dừng một chút.
Rồi quay sang nhìn tôi.
"Nhưng..."
"Tôi thấy hai chúng ta còn xứng hơn."
Tôi tự động bỏ ngoài tai nửa câu sau.
Trong đầu chỉ còn lặp đi lặp lại một suy nghĩ.
Mạnh Ngôn Triệt...
Vậy mà thật sự chỉ đang giới thiệu họ như hai người xa lạ.
Không hề có chút cảm xúc đặc biệt nào.
"... Anh không buồn sao?"
Mạnh Ngôn Triệt khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
"Tại sao tôi phải buồn?"
... Câu hỏi hay đấy.
Tôi lén nhìn xung quanh một vòng, xác định không ai để ý mới nhích lại gần anh, hạ thấp giọng.
"Bởi vì..."
"Người anh thích kết hôn rồi."
"Mà chú rể lại không phải anh."
Đôi mày Mạnh Ngôn Triệt càng nhíu chặt hơn.
Anh nhìn tôi chằm chằm.
"Tại sao chính tôi lại không biết chuyện đó?"
Anh im lặng vài giây, như vừa nghĩ đến điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi.
Trong đôi mắt đen thoáng hiện vẻ căng thẳng.
"... Em kết hôn rồi?"
Tôi ngơ ngác.
"... Hả?"
Chuyện này thì liên quan gì đến tôi?
"Tôi không có kết hôn."
"Tôi đang nói người anh thích..."
"An Dao."
Không gian bỗng rơi vào im lặng.
Mạnh Ngôn Triệt nhìn tôi rất lâu.
Sau đó...
Anh đưa mu bàn tay áp lên trán tôi.
Ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
"Em sốt à?"
"Sao lại bắt đầu nói mê rồi?"
"Tôi không thích An Dao."
"..."
Tôi đứng c.h.ế.t trân.
Đầu óc như ngừng hoạt động.
Không phải...
Anh vừa nói gì?
Tôi sợ mình nghe nhầm, bèn hỏi lại.
"... Anh không thích An Dao thật sao?"
Mạnh Ngôn Triệt tuy không hiểu vì sao tôi cứ hỏi mãi chuyện này, nhưng vẫn trả lời rất dứt khoát.
"Không thích."
"Tôi không có sở thích đi thích vợ người khác."
Tôi vẫn chưa chịu tin.
"Thế..."
"Trước đây thì sao?"
"Anh từng thích cô ấy chưa?"
Mạnh Ngôn Triệt khẽ nhíu mày.
Anh nhìn tôi như nhìn một người hết sức kỳ lạ.
"Chưa từng."
"... Một lần cũng chưa."
Xong rồi.
Lần này...
Đầu óc tôi thật sự cháy máy.
13
Thấy sắc mặt tôi càng lúc càng kỳ lạ, Mạnh Ngôn Triệt chỉ ở lại buổi tiệc thêm ít phút rồi đưa tôi về nhà.
Vừa về đến nơi, anh lập tức lấy nhiệt kế đo thân nhiệt cho tôi.
Sau khi xác nhận tôi không hề sốt, anh mới khẽ thở phào.
Còn tôi...
Vẫn chìm trong cú sốc.
Nam phụ si tình...
Lại không thích nữ chính?
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Chuyện này sao có thể?
Tôi ôm đầu.
Không lẽ...
Tôi xuyên nhầm vào bản truyện lậu rồi?
Nếu Mạnh Ngôn Triệt không yêu An Dao...
Thì hôm đó tại sao anh lại uống say trong quán bar?
Nghĩ đến đây, tôi vô thức hỏi luôn thành tiếng.
Mạnh Ngôn Triệt đang nhìn tôi.
Ánh mắt anh không hề chớp.
Đáy mắt dường như có vô số cảm xúc đang cuộn trào.
Tôi bỗng thấy hơi luống cuống.
Một lúc sau.
Anh khẽ lên tiếng.
"Vì tôi nhớ một tên lừa đảo."
"Một tên lừa đảo đã bỏ rơi tôi."
Tôi sững người.
Trong đầu lập tức hiện lên những lời anh từng nói khi say.
"Đồ lừa đảo..."
"Chẳng phải em nói chỉ đi một lát rồi sẽ quay lại sao?"
"Anh đã kiếm đủ tiền. Anh còn mua chiếc váy cưới em thích nhất. Vậy mà đến giờ em mới chịu trở về."
...
Hóa ra những lời ấy chưa bao giờ là mê sảng.
Đó đều là những lời thật lòng bị men rượu ép phải nói ra.
Thì ra cốt truyện đã lệch từ lâu.
Mạnh Ngôn Triệt chưa từng yêu nữ chính.
Người anh yêu là một người hoàn toàn khác. Mà người đó lại nhẫn tâm bỏ rơi anh.
Thế nhưng vẫn còn một chuyện tôi không hiểu.
Nếu anh yêu cô ấy đến như vậy.
Vậy tại sao lại cố tình đổi trắng thay đen, ép tôi phải chịu trách nhiệm với anh?
Tôi đang chìm trong suy nghĩ.
Bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng.
Khoan đã chẳng lẽ...là vì tôi có vài phần giống cô ấy?
Chính vì gương mặt tôi giống người anh yêu...nên đêm đó anh mới nhận nhầm tôi.
Cũng vì nhìn thấy tôi mà nhớ đến cô ấy...
Cho nên anh mới bất chấp dùng cách gần như "ăn vạ", giữ tôi ở lại bên cạnh mình.
Và cũng vì...tôi không phải cô ấy.
Nên dù Mạnh Ngôn Triệt luôn tìm cách thân cận tôi, anh chưa từng thật sự vượt quá giới hạn.
Mọi chuyện trong đầu tôi bỗng xâu chuỗi lại với nhau.
Tôi bừng tỉnh.
Cuối cùng cũng hiểu rồi Mạnh Ngôn Triệt...