Ánh Trăng Máu

Chương 2: Gặp gỡ định mệnh

Huyền dừng chân, đôi chân khẽ rung lên vì mệt mỏi. Bóng tối bao trùm xung quanh, chỉ có ánh trăng yếu ớt le lói qua những tán cây gãy đổ. Cô nghe thấy tiếng gầm gừ ở gần, từng âm thanh như nhắc nhở rằng sự sống còn đang ở một ranh giới mong manh. Huyền nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm những nơi có thể ẩn nấp.

“Phải tìm nơi trú ẩn,” cô tự nhủ, giọng nói nhỏ bé nhưng kiên quyết. Nỗi sợ hãi dâng trào trong lòng, nhưng cô không thể để nó chi phối. Đằng sau cô là bóng tối, phía trước là hy vọng mong manh.

Bỗng, tiếng bước chân vang lên, Huyền quay lại. Một người con trai cao lớn, mặc một chiếc áo rách, đang tiến đến. Đôi mắt anh ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. “Cô không sao chứ?” Anh hỏi, giọng khàn khàn.

“Không sao,” Huyền đáp, nhưng sự thật là cô không chắc chắn. “Tôi đang tìm kiếm nơi an toàn.” Cô nhìn sâu vào ánh mắt anh, tìm kiếm sự chân thành.

“Đi theo tôi,” anh nói, không chần chừ. “Tôi đã tìm thấy một nơi có thể tạm trú.”

Huyền cảm thấy một chút tin tưởng và quyết định đi theo. Họ cùng nhau chạy qua những con đường vắng vẻ, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ. Anh dẫn cô đến một căn nhà bỏ hoang, cửa sổ vỡ nát, nhưng bên trong có vẻ an toàn hơn ngoài kia.

Khi vào trong, Huyền chợt nhận ra một cô gái đang ngồi ở góc phòng, gương mặt cô ta hiện lên sự nhạy cảm nhưng cũng đầy quyết tâm. “Tôi là Bảo Ngọc,” cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Huyền. “Chúng ta cần phải tổ chức lại.”

“Cô có biết cách nào để thoát khỏi khu vực này không?” Huyền hỏi, cảm giác như có một sợi dây kết nối giữa họ. “Có rất nhiều zombie bên ngoài.”

“Chúng ta phải tìm cách ra khỏi đây, nhưng cần phải cẩn thận,” Bảo Ngọc trả lời. “Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng. Nếu chúng ta không hành động thông minh, sẽ khó mà sống sót.”

Lê Minh, người con trai trước đó, gật đầu. “Đúng vậy. Tôi có thể bảo vệ các cô, nhưng cần phải có kế hoạch. Nếu chúng ta cùng nhau, sức mạnh sẽ gấp đôi.”

“Nhưng làm thế nào để tìm được nơi an toàn?” Huyền hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể ở đây mãi.”

“Có một khu vực gần đây, được đồn là có nhiều người sống sót,” Bảo Ngọc nói, giọng chắc nịch. “Tuy nhiên, chúng ta cần phải cẩn thận. Có thể có những kẻ thù không chỉ là zombie.”Huyền cảm thấy một chút hy vọng lóe lên. “Vậy thì chúng ta phải đi ngay bây giờ. Không thể chần chừ nữa.”

Cả ba cùng nhau lên kế hoạch. Huyền cảm nhận được sự ăn ý giữa họ, như thể số phận đã gắn kết họ lại với nhau trong tình huống hiểm nghèo này. Họ chia nhau những thứ cần thiết, chuẩn bị cho cuộc hành trình đầy gian nan.

Khi rời khỏi căn nhà, Huyền không thể không cảm thấy hồi hộp. Bóng tối bên ngoài như nuốt chửng mọi ánh sáng. Họ bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

“Nhớ giữ im lặng,” Minh nhắc nhở. “Nếu chúng ta để lộ tiếng động, sẽ bị phát hiện.”

Huyền gật đầu, tâm trí cô tập trung vào từng âm thanh xung quanh. Họ di chuyển qua những con đường vắng, lòng thắt lại khi nghe thấy tiếng động lạ. Một bóng hình xuất hiện, lướt qua ánh trăng. Huyền nín thở, cảm giác như thời gian ngừng trôi.

“Chúng ta phải đi nhanh hơn,” Bảo Ngọc thì thầm. “Có thể chúng đang ở gần.”

Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cô không cho phép bản thân lùi bước. Đằng sau là những mối đe dọa không thể lường trước, nhưng phía trước là hy vọng sống sót. Cô biết rằng họ cần nhau để vượt qua cuộc chiến này.

Họ chạy, từng bước chân vang lên như tiếng trống trận. Không gian xung quanh càng lúc càng tăm tối, nhưng ánh sáng từ những ngôi sao xa xôi vẫn cố gắng len lỏi qua những đám mây. Huyền cảm thấy trong lòng mình một sức mạnh mới, một ý chí kiên cường. Họ sẽ tìm thấy nơi trú ẩn, họ sẽ sống sót.

Và ngay khi họ bước vào một ngã rẽ, bất ngờ một tiếng gầm rú vang lên từ phía sau, kéo theo một cơn gió lạnh lẽo. Huyền quay lại, thấy một đám zombie đang lao về phía họ. Cô cảm thấy tim mình như ngừng đập.

“Chạy!” Minh gầm lên, giọng nói tràn đầy sự quyết đoán.

Huyền không cần ai nhắc nhở. Cô lao về phía trước, cùng với Bảo Ngọc và Minh. Cuộc sống của họ đang treo trên sợi dây mỏng manh, và chỉ có một lựa chọn duy nhất: tiến về phía trước, bất chấp mọi hiểm nguy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn