Ánh Trăng Máu
Chương 1: Khởi đầu thảm họa
Nguyễn Huyền thức dậy như mọi ngày, ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu sáng căn phòng nhỏ của cô. Mùi cà phê thơm lừng từ bếp bay vào, làm cô cảm thấy bình yên. Gia đình cô vẫn đang quây quần bên nhau, tiếng cười nói rộn rã. Đó là khoảnh khắc mà Huyền yêu thích nhất trong ngày.
Nhưng hôm nay, mọi thứ dường như không ổn. Một cảm giác nặng nề bao trùm không khí, như có điều gì đó sắp xảy ra. Huyền lắc đầu, cố xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cô là sinh viên xuất sắc ngành Sinh học, đã từng nghiên cứu về các loại virus và di truyền học, nên việc lo lắng về dịch bệnh là điều không cần thiết.
Khi Huyền xuống bếp, mẹ cô đang chuẩn bị bữa sáng. “Huyền, con có nghe tin gì không?” Mẹ cô hỏi, giọng hơi lo âu. “Có một loại virus mới xuất hiện, nó đang lây lan nhanh chóng.”
Huyền gật đầu, thực tế đã nghe qua những thông tin sơ bộ. “Mẹ, đừng lo. Các cơ quan y tế đang kiểm soát tình hình mà.” Cô cố gắng trấn an mẹ, nhưng trong lòng lại không thể ngừng suy nghĩ. Virus này có thể nguy hiểm đến mức nào?
Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng, chỉ có tiếng thìa chạm vào đĩa. Huyền ăn vội vã, rồi chạy đến trường. Ngôi trường của cô vẫn tấp nập như mọi ngày, nhưng trên gương mặt mọi người, ai cũng có chút lo lắng. Những thông tin về dịch bệnh lan truyền nhanh chóng, và không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước.
Trong giờ học, giáo viên thông báo về tình hình dịch bệnh. Huyền chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận. Những mối nguy hiểm tiềm tàng khiến cô cảm thấy căng thẳng. Chưa bao giờ cô nghĩ rằng những kiến thức mình học được sẽ trở thành thực tế.
Khi tan học, Huyền quyết định ghé qua cửa hàng thuốc gần trường. Cô muốn mua một ít khẩu trang và thuốc khử trùng để phòng ngừa. Cửa hàng đông đúc, mọi người xô đẩy nhau, ai cũng muốn tích trữ những thứ cần thiết. Huyền cảm thấy hoang mang, không khí như đang trở nên ngột ngạt hơn.
Trở về nhà, Huyền thấy cha mẹ cô đang theo dõi tin tức trên tivi. Hình ảnh những người bệnh nằm la liệt trong bệnh viện khiến cô rùng mình. “Chúng ta phải làm gì đó,” mẹ cô nói, giọng đầy lo lắng. “Nếu tình hình không cải thiện, chúng ta không thể sống ở đây mãi được.”
Huyền gật đầu, cảm thấy trách nhiệm nặng nề trên vai. Cô quyết định sẽ tìm hiểu thêm về virus này, xem nó có điểm gì khác biệt so với những loại virus khác mà cô đã nghiên cứu. Cô sẽ không để gia đình mình trở thành nạn nhân.Nhưng chẳng bao lâu sau, mọi thứ trở nên tồi tệ. Một buổi tối, khi Huyền đang ngồi học, tiếng hét thất thanh vang lên từ bên ngoài. Cô chạy ra cửa sổ, nhìn thấy những người hàng xóm hoảng loạn chạy ra đường, trên tay cầm vũ khí. Có gì đó rất sai ở đây.
“Có người bị nhiễm virus!” Một người hàng xóm la lên. “Họ đã biến thành những sinh vật khát máu!”
Tim Huyền đập mạnh. Cô không thể tin vào những gì mình đang thấy. Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra trước mắt: những người đã từng sống bình yên bỗng chốc trở thành những sinh vật đáng sợ. Huyền chạy vào trong nhà, đóng chặt cửa lại. “Mẹ! Cha!” Cô hốt hoảng gọi.
Gia đình cô tập trung lại, ánh mắt họ đầy lo âu. “Chúng ta phải đi ngay,” cha cô nói. “Tình hình không thể ở lại đây nữa.”
Huyền không muốn rời bỏ ngôi nhà của mình, nhưng cô biết đó là lựa chọn duy nhất. Họ nhanh chóng thu dọn những thứ cần thiết và chuẩn bị rời đi. Đêm đã buông xuống, ánh trăng mờ mờ chiếu sáng con đường phía trước, nhưng không ai cảm thấy bình yên.
Khi họ bước ra khỏi cửa, những tiếng gầm gừ vang lên từ phía xa. Cảm giác như có hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo họ. Huyền nắm chặt tay cha mẹ, không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước. Họ đã bước vào một cuộc hành trình không thể quay đầu.
“Chúng ta không thể quay lại,” mẹ cô nói, giọng nghẹn ngào. “Phải tìm một nơi an toàn.”
Huyền chỉ có thể gật đầu, lòng cô tràn ngập nỗi sợ hãi và quyết tâm. Cô sẽ tìm mọi cách để bảo vệ gia đình, không để họ trở thành nạn nhân của thảm họa này. Nhưng trong sâu thẳm, cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.