Ánh Trăng Màu Đỏ

Chương 12: Trái Tim Đen Tối

Elara đứng giữa rừng tối, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Những tiếng gầm gừ của bầy sói ngày càng gần, như những bóng ma đang rình rập. Cô nhìn sang Lucian, ánh mắt anh kiên định nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Lucian lên tiếng, giọng anh trầm và chắc nịch. “Họ sẽ không dừng lại đâu.”

“Vậy anh có kế hoạch gì không?” Elara hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh mặc dù tim cô đang đập thình thịch.

Lucian không trả lời ngay, mà chỉ nhìn ra xa, nơi những bóng đen đang di chuyển nhanh như chớp. “Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn. Tôi biết một chỗ.” Anh nắm tay cô, kéo đi trong sự im lặng của rừng rậm.

Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khiến Elara xao xuyến. “Anh có chắc chắn rằng mình có thể dẫn tôi tới nơi an toàn không?” Cô hỏi, ánh mắt dò xét.

“Cô không cần phải lo lắng,” Lucian đáp, nụ cười nhẹ thoáng qua môi. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương cô.”

Họ chạy giữa những cây cổ thụ, ánh sáng yếu ớt từ ánh trăng chiếu xuyên qua tán lá, tạo ra những mảng sáng tối giao thoa. Elara cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình, dòng máu ma cà rồng chảy cuồn cuộn, nhưng nỗi sợ hãi vẫn gặm nhấm tâm trí cô. “Lucian, nếu như những gì anh nói là thật, tại sao tôi vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng anh?”

“Bởi vì lòng tin không phải thứ có thể ép buộc,” Lucian nói, ánh mắt anh lấp lánh một cách bí ẩn. “Nhưng tôi sẽ chứng minh cho cô thấy. Tôi không giống những thợ săn khác.”

“Và tôi không giống những ma cà rồng khác,” Elara nói, giọng có phần châm biếm. “Chúng ta đều có những bí mật.”

“Đúng vậy,” Lucian thừa nhận, ánh mắt anh chạm vào mắt cô, tạo ra một khoảnh khắc tĩnh lặng giữa những tiếng gầm rú. “Nhưng bí mật của tôi không phải là lý do để làm tổn thương cô.”

Bỗng, một tiếng gầm vang lên gần hơn, Elara cảm thấy da đầu mình tê dại. “Chúng ta phải nhanh lên!” Cô hét lên, đôi chân bắt đầu tăng tốc.

Lucian kéo cô chạy nhanh hơn, đôi chân anh nhẹ nhàng như một con báo. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương cô,” anh lặp lại, nhưng có chút gì đó trong giọng nói khiến Elara cảm thấy không yên tâm.

Cuối cùng, họ đến một khu vực trống trải, nơi ánh trăng chiếu sáng rực rỡ. Lucian dừng lại, nhìn quanh với vẻ cảnh giác. “Chúng ta tạm thời an toàn ở đây.”Elara thở hổn hển, cảm giác hồi hộp vẫn chưa tan biến. “Nhưng chúng ta không thể ở lại lâu. Bầy sói sẽ tìm thấy chúng ta.”

“Tôi biết.” Lucian gật đầu, ánh mắt anh bỗng trở nên nghiêm túc. “Cô có thể điều khiển bóng tối, đúng không? Hãy dùng sức mạnh đó để tạo ra một ảo giác, che giấu chúng ta.”

“Tôi… Tôi sẽ thử.” Elara nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng bên trong. Một phần của cô vẫn còn nghi ngờ, nhưng nỗi sợ hãi trước những con sói đang đến gần khiến cô không còn lựa chọn nào khác.

Những hình ảnh ảo giác bắt đầu hiện ra, tạo ra một bức màn tối bao quanh hai người. Elara mở mắt ra, thấy Lucian đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy ngưỡng mộ. “Rất tốt. Cô làm được.”

“Cảm ơn,” Elara cười mỉm, cảm thấy tự tin hơn. “Nhưng nó chỉ có tác dụng tạm thời. Chúng ta cần phải đi ngay.”

“Đúng vậy.” Lucian gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô. “Cô có tin rằng chúng ta có thể vượt qua tất cả không?”

“Tôi không biết.” Elara thở dài. “Tôi không thể tin tưởng vào một người thợ săn.”

“Nhưng tôi không phải là kẻ thù của cô,” Lucian nhấn mạnh. “Tôi muốn giúp cô tìm ra sự thật về bản thân mình.”

Elara cảm thấy một sức hút từ những lời nói của anh. Một phần trong cô muốn tin, nhưng phần còn lại lại nhắc nhở cô về những mối nguy hiểm. “Nếu như anh thực sự muốn giúp, hãy chứng minh điều đó.”

“Vậy hãy để tôi dẫn đường.” Lucian nắm chặt tay cô lần nữa, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương chúng ta.”

Họ tiếp tục chạy, lòng Elara tràn đầy những cảm xúc hỗn độn. Cuộc chiến không chỉ là giữa ma cà rồng và thợ săn, mà còn là một cuộc chiến trong chính tâm hồn cô. Liệu cô có đủ sức mạnh để vượt qua những bóng ma trong quá khứ, và liệu Lucian có thể là ánh sáng dẫn đường cho cô trong đêm tối này?

Đột nhiên, một tiếng gầm lớn vang lên ngay bên cạnh, làm Elara giật mình. “Họ đã đến!” Cô kêu lên, cảm giác hồi hộp lại dâng trào.

“Chạy!” Lucian ra lệnh, kéo cô về phía trước. Họ lao vào bóng tối, nhưng Elara biết rằng những thử thách đang chờ đón họ. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và mọi thứ sẽ không dễ dàng như cô mong đợi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn