Elara đứng trước cánh cửa tòa nhà cổ kính, cảm giác hồi hộp trào dâng trong lồng ngực. Bên cạnh cô, Lucian cũng tỏ ra căng thẳng, ánh mắt anh sắc lạnh như những mũi dao. “Cô sẵn sàng chưa?” anh hỏi, giọng điệu vừa có chút đùa cợt, vừa có phần nghiêm túc.
“Đương nhiên,” Elara đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Dù có thế nào, tôi cũng không thể lùi bước.”
“Đúng là một tinh thần đáng khen.” Lucian mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không thể che giấu đi sự căng thẳng trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, và nếu cần, tôi sẽ bảo vệ cô.”
“Bảo vệ?” Elara nhướng mày, một nụ cười mỉm xuất hiện trên môi. “Tôi không cần ai bảo vệ mình, đặc biệt là một thợ săn như anh.”
“Thì đúng, nhưng tôi có thể giúp cô không bị ăn thịt bởi những con sói bên ngoài.” Anh nhún vai, ánh mắt dường như muốn khiêu khích.
“Thật hài hước.” Elara lắc đầu, không thể nhịn cười. “Nếu anh không cẩn thận, tôi sẽ khiến anh trở thành bữa tối của tôi.”
“Vậy thì tôi phải chạy nhanh hơn.” Lucian cười, nhưng rồi bỗng chốc trở nên nghiêm túc. “Chúng ta vào thôi.”
Elara hít một hơi thật sâu, rồi mở cửa. Cánh cửa creak vang lên, như thể đang cảnh báo những bí mật bên trong. Họ bước vào, ánh sáng mờ ảo chiếu sáng những bức tường phủ đầy bụi bẩn và mạng nhện. Không khí nơi đây nặng nề, như chứa đựng những ký ức đau thương.
“Mọi thứ ở đây đều có câu chuyện của riêng nó.” Lucian nói, giọng trầm thấp. “Cô cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một bộ phim kinh dị.” Elara đáp, ánh mắt lướt qua những mảnh ghép của quá khứ. “Nhưng cũng có phần… thú vị.”
“Chỉ cần không bị ma ám là được.” Lucian nháy mắt, nhưng rồi khuôn mặt anh lại trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cần tìm kiếm thông tin về gia tộc của cô. Có thể có manh mối ở đây.”
“Hãy tìm đi, tôi sẽ canh chừng.” Elara nói, trong lòng cô vẫn lo lắng về những âm thanh bên ngoài. “Nếu có sói xuất hiện, anh nên chạy thật nhanh.”
“Cô có thể yên tâm. Tôi không dễ bị bắt như vậy đâu.” Lucian bắt đầu lục lọi trong những kệ sách cũ, trong khi Elara đứng ở cửa, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.
Một lúc sau, Lucian quay lại với một cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu. “Cô nhìn này.” Anh mở ra, chỉ vào những dòng chữ nhòe nhoẹt. “Đây có thể là thông tin quan trọng.”
Elara tiến lại gần, đôi mắt đỏ ruby của cô ánh lên sự tò mò. “Đây là ghi chép về các gia tộc ma cà rồng. Có thể có thông tin về cha mẹ tôi.”
“Cô có biết tên của họ không?” Lucian hỏi, ánh mắt chăm chú.
“Voss,” Elara đáp, lòng cô dâng lên nỗi nhớ. “Cha tôi là một trong những người đứng đầu gia tộc.”
Lucian lật nhanh qua các trang, rồi dừng lại. “Đây rồi! Có một ghi chép về một cuộc chiến lớn giữa gia tộc Voss và một gia tộc thợ săn. Họ đã bị tấn công và… đây, có tên của những kẻ đứng sau.”
Elara cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. “Ai?” cô hỏi, giọng run rẩy.
“Draek.” Lucian nói, ánh mắt anh không rời khỏi cuốn sách. “Gia tộc của tôi.”
“Cái gì?” Elara không thể tin vào tai mình. “Anh đang nói đùa à?”“Không.” Lucian thở dài, ánh mắt lộ vẻ nặng nề. “Đó là lý do tại sao tôi không thể để chuyện này tiếp diễn. Nếu cô không cẩn thận, chúng ta có thể trở thành kẻ thù.”
“Thù ư?” Elara cười khẩy, nhưng trong lòng cô lại không thoải mái. “Vậy anh định làm gì? Giết tôi?”
“Không. Tôi không muốn.” Lucian lắc đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn ngập tràn sự nghiêm túc. “Tôi muốn giúp cô, nhưng nếu cô không chịu hợp tác, tôi sẽ không thể bảo vệ cô.”
“Bảo vệ? Hay thao túng?” Elara cắt ngang, ánh mắt cô bừng bừng lửa giận. “Tôi không cần sự giúp đỡ của một kẻ thù!”
Lucian bước lại gần, khoảng cách giữa họ thu hẹp. “Cô không hiểu. Chúng ta có thể cùng nhau tạo ra một cái gì đó tốt đẹp hơn. Nhưng trước hết, cô phải tin tôi.”
Elara cảm thấy như có một sức hút không thể chối từ giữa họ, nhưng nỗi lo lắng vẫn chiếm lĩnh tâm trí. “Tôi cần thời gian.” cô nói, lùi lại một bước. “Nếu như anh thực sự muốn giúp tôi, hãy chứng minh điều đó.”
“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.” Lucian khẳng định, ánh mắt anh kiên định.
Bỗng, một tiếng gầm vang vọng từ bên ngoài, phá tan không gian yên tĩnh. Elara và Lucian đồng loạt quay về phía cửa. “Đó là tiếng sói,” Elara thì thầm, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Chúng ta phải đi thôi.” Lucian nói, giọng anh trầm xuống. “Họ đã đến gần.”
Elara gật đầu, lòng cô như dâng trào sự hồi hộp. “Được rồi. Nhưng tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương mình.”
“Hãy để tôi dẫn đường.” Lucian nói, nắm chặt tay cô, một hành động bất ngờ nhưng đầy quyết tâm.
Họ bước ra khỏi tòa nhà, ánh mắt hướng về phía những tiếng gầm gừ đang tiến lại gần. Elara biết rằng cuộc chiến không chỉ giữa ma cà rồng và thợ săn, mà còn giữa ánh sáng và bóng tối trong chính tâm hồn cô.
“Cô có thể điều khiển bóng tối.” Lucian thì thầm, ánh mắt anh như đang truyền tải sức mạnh. “Hãy để nó dẫn đường cho cô.”
Elara hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng năng lượng bên trong. “Tôi sẽ thử.”
Những hình ảnh ảo giác bắt đầu hiện ra, giúp cô cảm nhận được đường đi rõ ràng hơn. “Tôi cảm thấy nó,” cô nói, mở mắt ra với sự ngạc nhiên. “Nó thật sự có hiệu quả.”
“Rất tốt.” Lucian khích lệ, nụ cười nở trên môi. “Chúng ta sẽ cần sức mạnh đó.”
Khi họ tiếp tục tiến sâu vào rừng, những tiếng gầm rú ngày càng gần, như thể những con sói đang theo dõi từng bước chân của họ. Elara biết rằng hành trình này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự thật, mà còn là một cuộc chiến chống lại chính bản thân mình.
“Cô có thể làm được.” Lucian nói, ánh mắt anh không rời khỏi cô.
“Cảm ơn.” Elara mỉm cười, cảm thấy một chút ấm áp từ sự động viên của anh.
Họ tiến về phía trước, lòng Elara tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này có thể là khởi đầu cho một tương lai mới, nơi mà bóng tối và ánh sáng có thể hòa quyện. Nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách đang chờ đón?