Ánh Trăng Chưa Muộn

Chương 13

 

— Một chút lời lẩm bẩm bổ sung sau khi viết xong phần ngoại truyện —

Xem qua một lượt khu vực bình luận, tôi muốn nói đỡ vài câu cho Kiểu Kiểu của tôi.

Rất nhiều người cảm thấy Kiểu Kiểu là một chiếc bánh bao mềm yếu về mặt tình cảm, đúng vậy đó, thiết lập tôi dành cho cô ấy chính là một chiếc bánh bao nhỏ mềm yếu mà!

Kiểu Kiểu, nhỏ tuổi mất cha, mặc dù có sự bảo hộ chèo lái vô cùng tinh tế của mẹ, nhưng cô ấy vẫn là một chiếc bánh bao nhỏ không biết cách xử lý vấn đề sống ch/ết, không biết cách xử lý vấn đề tình cảm.

Giống như lời mẹ nói trong phần ngoại truyện, Kiểu Kiểu đang dùng sự dịu dàng và mạnh mẽ của cô ấy để báo đáp lại mẹ mình.

Tôi hoàn toàn không cảm thấy Kiểu Kiểu là một kẻ có bộ não yêu đương (não tàn vì yêu).

Thế nào là não yêu đương?

Định nghĩa trên Baidu mà tôi tra được chính là người mà vừa bước vào yêu đương một cái là đem toàn bộ tinh lực và tâm tư đặt hết lên tình yêu và người yêu.

Còn chưa nói đến chuyện Kiểu Kiểu có đem toàn bộ tâm tư đặt lên đó hay không.

Tôi xin đưa ra một quan điểm của riêng mình trước.

Năm mươi tám tuổi, tôi học năm thứ nhất đại học có đọc cuốn “Bức Thư Của Người Đàn Bà Lạ Mặt", tức đến mức muốn đ.ấ.m bàn.

Người đàn bà trong sách vì người đàn ông cô ấy thích mà gần như đã cống hiến tất cả những gì cô ấy có thể cống hiến.

Tôi lúc đó còn cùng bạn thân của mình phàn nàn:

“Cô ta sao lại thế cơ chứ?

Gã đàn ông đó có xứng đáng không?

Đây là cái loại não yêu đương gì thế không biết!"

Nhưng năm nay tôi đọc lại một lần nữa, tôi lại bội phục người đàn bà này.

Cô ấy vì người đàn ông còn chưa từng chính thức yêu đương này mà dốc cạn kiệt tinh lực và tâm tư.

Nhưng cô ấy không hề hạ thấp tư thế của chính mình để đi vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại từ người đàn ông mà cô ấy đã yêu suốt nửa đời người, điều này há chẳng phải xứng đáng để tôi dành cho sự tôn trọng hay sao?

Cô ấy có thể theo đuổi tình yêu một cách nồng nhiệt và dũng cảm đến thế, há chẳng phải xứng đáng để tôi dành cho sự bội phục hay sao?

Chúng ta có thể nói chúng ta không thích một cuộc đời như cô ấy, nhưng nếu đi chỉ trích dũng khí theo đuổi tình yêu của cô ấy thì có phần hơi quá khắt khe cầu toàn rồi.

Có những người, chính là đem toàn bộ sự nhiệt tình của chính mình giấu kín vào trong cái thứ ý thơ họa cảnh mà họ tự cho là đúng đắn kia.

Nếu bắt buộc phải chọn, tôi thực ra trái lại bằng lòng làm một kẻ điên lãng mạn.

Chỉ có điều, đại đa số các trường hợp, tuyệt đại bộ phận chúng ta đều có bản năng tìm kiếm lợi lộc né tránh tác hại.

Đứng ở góc nhìn Thượng đế để đi chỉ trích Kiểu Kiểu là một việc chỉ cần gõ gõ bàn phím là đã có thể làm được rồi, nhưng tôi muốn nói là, đặt mình vào hoàn cảnh của người ta, chúng ta chưa chắc đã có thể sáng suốt lý trí được đến như thế đâu.

Trong phần chính văn, tôi không phải đến để dệt mộng.

Chúng ta ngưỡng mộ cuộc đời trong các bộ truyện sảng văn (truyện vả mặt, sướng), nhưng tuyệt đại đa số chúng ta đều là những người bình thường, sống những ngày tháng đầy rẫy sự giãy giụa.

Tôi cũng từng có lúc hận sắt không thành thép đối với Kiểu Kiểu, là bởi vì cô ấy đã phản chiếu lại sự hèn nhát mà tôi không muốn tự mình thừa nhận.

Nếu như bạn muốn xem một nữ chính tỉnh táo, vậy thì bạn nên đổi sang một bài viết khác, hoặc là bấm mở một bài viết khác của tôi có tựa đề là “Phi Điểu" (Chim Bay).

Nữ nhân vật chính của bài viết đó là một cô gái theo chủ nghĩa DINK (không sinh con), cô ấy không chỉ tỉnh táo, mà còn làm được việc bang trợ lẫn nhau giữa các cô gái (girls help girls), có điều cô ấy tên là Gia Gia, chứ không tên là Kiểu Kiểu.

Cho nên, cũng xin đừng tùy tiện đưa ra lời bình luận chụp mũ đối với tôi, nói tác giả này chỉ thích cái giọng điệu kiểu như vậy thôi, kẻ coi thường phụ nữ vĩnh viễn là phụ nữ.

Rất xin lỗi vì lần này lời lẽ của tôi lại gay gắt đến như thế này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chủ yếu có lẽ vẫn là vì tôi là một người đứng về phía phe nữ chính (nữ chủ khống), tuy rằng mu bàn tay hay lòng bàn tay đều là thịt cả, Kiểu Kiểu và Tạ Vãn Dương đều là những nhân vật dưới ngòi b/út của tôi, nhưng miếng thịt ở lòng bàn tay tôi dù sao thì vẫn mềm mại hơn một chút.

Một nghìn độc giả thì có một nghìn Hamlet, tôi không cách nào bắt tất cả mọi người đều có thể hóa thân nhập vai vào trải nghiệm của Kiểu Kiểu giống như tôi được, dù sao thì phía trước tôi cũng đã nói rồi, cô ấy ban đầu là nhân vật trong đề cương kịch bản “Sườn Xám" của tôi, tôi từng viết tiểu sử nhân vật cho cô ấy, tôi biết rõ từng cột mốc sự kiện trọng đại trong cuộc đời cô ấy từ lúc sinh ra cho đến năm ba mươi hai tuổi.

Rất xin lỗi vì ngòi b/út của tôi chưa đủ tầm, trong những câu chữ hiện có đã không thể triển hiện ra được điều đó, cũng xin cảm ơn sự bao dung của tất cả mọi người.

Nói tiếp về kết cục của Kiểu Kiểu.

Có người nói tôi viết đầu voi đuôi chuột (nát vĩ), nói kết cục rất tệ.

Tôi không biện bạch cho việc kết cục tồi tệ, nhưng tôi không thừa nhận mình viết đầu voi đuôi chuột.

Đây là nhật ký của Kiểu Kiểu, cô ấy ch/ết rồi, nhật ký liền không thể tiếp tục viết nữa rồi.

Chúng ta không cách nào dự kiến trước được c/ái ch/ết sẽ đến vào ngày nào, đây chính là lý do tôi không thừa nhận việc đầu voi đuôi chuột.

Thậm chí, trước khi chưa phát hành toàn văn, tôi còn vì sự thiết kế của điểm này mà tự đắc thầm vui một phen, có một cảm giác kiểu như “tôi vĩnh viễn không biết ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào đến trước", nhưng tôi không ngờ được rằng, đây lại là điểm bị chỉ trích nhiều nhất ngoại trừ chiếc bánh bao nhỏ của tôi ra.

Ngoài ra, giấc mơ trước khi ch/ết của Kiểu Kiểu, là một loại định hướng kết quả khác.

Có người nói không hiểu tôi viết đoạn này là để làm cái gì, tẩy trắng cho tra nam à?

Không phải đâu.

Ở ngã rẽ của cuộc đời, chúng ta lựa chọn một con đường, không tránh khỏi việc sẽ nghĩ ngợi một chút xem nếu như lúc đó chọn một con đường khác để đi thì sẽ có dáng vẻ như thế nào, đặc biệt là sau khi bị tổn thương, nếm mùi đau khổ.

Chỉ có điều, trong giấc mơ của Kiểu Kiểu, là một Tạ Vãn Dương không hề ngoại tình.

Không nói về Kiểu Kiểu nữa.

Lần này, viết xong phần ngoại truyện rồi, có thể nói về Tạ Vãn Dương rồi.

Lúc tôi viết phần ngoại truyện, thực sự là oán khí còn nặng nề hơn cả ma quỷ nữa cơ.

Tôi mà có đi nhà ma, người đóng vai NPC cũng đều phải đem đạo cụ của anh ta đưa cho tôi, nói một câu:

“Mời bạn làm."

Thực ra ban đầu tôi vốn không muốn viết phần ngoại truyện này đâu, tôi vốn định tự mình sướng trong đầu là được rồi.

Trước khi đăng bài, thầy phụ trách sản xuất có nói em hãy chuẩn bị sẵn tâm lý nam chính bị mắng ch/ửi đi; trước khi quyết định viết ngoại truyện, thầy phụ trách sản xuất lại nói, nếu ngoại truyện em định tẩy trắng cho nam chính, có thể sẽ càng chiêu trò bị mắng ch/ửi hơn đấy.

Sự thật chứng minh, người bị mắng ch/ửi nhiều hơn lại là nữ chính.

Đối với nam chính, ý kiến của mọi người nhất trí đồng lòng đều muốn xem anh ta thê t.h.ả.m như thế nào.

Sự thật cũng chứng minh, phần ngoại truyện của tôi, thực ra đang triển hiện nhiều hơn về Kiểu Kiểu của tôi, cố gắng bù đắp lại điểm gây ra sự chán ghét cho mọi người do thông tin tiết lộ chưa đủ trong phần chính văn.

Có điều, tôi vẫn muốn dày mặt nói thêm một câu, đây cũng không hoàn toàn là lỗi của tôi, khi viết tiểu thuyết tôi đã lựa chọn khóa ch/ết góc nhìn thứ nhất, nhưng trong đề cương kịch bản của tôi, đó là góc nhìn của ống kính camera.

Trong phần ngoại truyện, thông qua lời kể của mẹ, tôi cố gắng giải thích với mọi người rằng Kiểu Kiểu của tôi là một cô gái dịu dàng hiểu chuyện, không phô trương thanh thế, một mình nuốt trọn mọi đắng cay khổ cực.

Tôi cũng không hề tẩy trắng cho Tạ Vãn Dương.

Anh ta sai ở chỗ đã đi chệch hướng một thời gian trong cuộc hôn nhân, đến nỗi cuối cùng thành người dưng ngược lối với Kiểu Kiểu.

Trong cuốn “Mối Quan Hệ Thân Mật" có viết:

“Sự lãng mạn phồn thịnh vì sự mới mẻ, thần bí và nguy hiểm; nhưng lại lụi tàn vì sự thấu hiểu quen thuộc.

Sự lãng mạn lâu bền chẳng qua chỉ là một cách nói tự mâu thuẫn với chính mình mà thôi.”

14.