Những mảng sáng tối đan xen trên trần nhà hậu trường Nhà hát Bất Tử. Lysandra ngồi bất động, hơi thở vỡ vụn, hai bàn tay lạnh giá siết lấy nhau. Mỗi âm thanh, mỗi luồng gió lùa qua khe cửa đều mang theo dấu hiệu của hiểm họa. Seraphina đóng sập cánh cửa lại, kiểm tra chốt khóa, đôi mắt xanh lục quét khắp căn phòng nhỏ. Một cảm giác bất an chực chờ.
Gió lạnh len qua khung cửa kính, thấm vào da thịt. Mùi phấn hóa trang lẫn với hương rượu vang, giấy cũ và hoa hồng đen. Lysandra nhận ra mùi này như dấu hiệu của một điều gì đó không thuộc về thế giới bình thường. Cô nhắm mắt, cố lắng nghe tiếng thì thầm của linh hồn sân khấu, nhưng chỉ nghe tiếng đập loạn của trái tim mình.
Bóng tối co lại khi một người đàn ông xuất hiện ở ngưỡng cửa, áo khoác nhung đen phủ vai, mái tóc đen cột thấp, đôi mắt xám bạc lóe sáng dưới ánh đèn vàng nhạt. Cedric Armand de Noir bước vào, lặng lẽ như một ảo ảnh. Không khí lập tức đông cứng.
Seraphina giật mình, lùi lại một bước, tay phải đặt lên chuôi dao nhỏ giấu trong áo khoác. Lysandra đứng dậy, ánh mắt tím thẫm dán vào Cedric, giọng bình tĩnh nhưng sắc lạnh:
— Anh đến đây làm gì? Hậu trường này không dành cho những kẻ ngoài cuộc.
Cedric mỉm cười, nụ cười mỉa mai kéo nhẹ nơi khóe môi. Anh cúi đầu chào, ánh mắt không rời khỏi Lysandra:
— Ngoài cuộc hay không, tôi nghĩ đêm nay mọi ranh giới đều đã bị xóa nhòa. Chúc mừng, Lysandra Veyron. Cô đã trở thành tâm điểm của Valenmir, dù chỉ là tâm điểm của một cuộc săn đuổi.
Seraphina tiến lên, che chắn trước Lysandra, giọng run nhưng kiên quyết:
— Cô ấy không cần những lời chúc đó. Nếu anh định gây rối, tôi sẽ gọi hiệp sĩ.
Cedric nghiêng đầu, liếc nhìn Seraphina với vẻ thích thú:
— Bình tĩnh đi, cô quản lý nhỏ. Nếu tôi muốn hại Lysandra, mọi chuyện đã kết thúc từ lâu rồi.
Lysandra giữ vững ánh nhìn, không để lộ một chút sợ hãi:
— Anh đến đây vì điều gì? Cảnh báo, hay đe dọa?
Cedric bước chậm về phía trước, mỗi bước chân nhẹ như lướt trên mặt nước. Anh dừng lại trước mặt Lysandra, giọng trầm xuống:
— Tôi đến để đưa ra một lựa chọn. Đêm nay, cô vừa trở thành mục tiêu của những thế lực nguy hiểm nhất Valenmir. Nếu không có tôi, cô đã không sống sót sau cốc nước độc đó.
Seraphina nắm chặt chuôi dao, ánh mắt không rời bàn tay Cedric. Lysandra chậm rãi hỏi:
— Vậy anh muốn gì?
— Tôi muốn một liên minh. Không ai trong chúng ta có thể sống sót một mình giữa những con thú săn mồi ngoài kia. Tôi có thể bảo vệ cô trên sân khấu, đổi lại, tôi muốn đứng cạnh cô — dưới ánh đèn, trước mặt tất cả Valenmir.
Không khí đặc quánh. Lysandra nhìn vào đôi mắt bạc lạnh lẽo ấy, thấy trong đó một nỗi cô độc sâu thẳm, nhưng cũng là sự thành thực hiếm hoi giữa biển dối trá. Cô khẽ gật đầu:
— Chỉ đến khi tôi biết ai thực sự muốn giết mình. Sau đó, mọi chuyện sẽ thay đổi.
Cedric nhoẻn miệng cười, bàn tay lạnh buốt siết nhẹ lấy tay Lysandra:
— Thỏa thuận.
Tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập. Một hiệp sĩ sân khấu xuất hiện, khuôn mặt căng thẳng:
— Lord Valtor Grimm yêu cầu gặp Lysandra tại phòng hội đồng. Ngay lập tức.
Seraphina phản ứng dữ dội:
— Không! Lysandra không thể đi một mình!
Cedric cúi thấp, thì thầm bên tai Lysandra:
— Tôi sẽ ở gần, dù cô không nhìn thấy. Đừng để hắn đọc được suy nghĩ của cô.
Lysandra hít sâu, khoác lại áo choàng thêu nguyệt quế, bước theo hiệp sĩ xuyên hành lang lạnh lẽo. Cedric trượt vào bóng tối, biến mất như một hơi thở.
Cánh cửa phòng hội đồng mở ra, không khí ngột ngạt của quyền lực và toan tính ập đến. Lord Valtor Grimm ngồi nơi đầu bàn, áo choàng tím thẫm phủ vai, mái tóc bạc ngắn càng làm nổi bật đôi mắt đen sâu không đáy. Mirielle du Lys đứng phía sau, váy dạ hội lấp lánh ánh bạc, ánh mắt vàng kim sắc lạnh.
Valtor cất giọng trầm, vang như tiếng chuông đồng:
— Lysandra Veyron. Cô đã khuấy động Valenmir. Cô biết điều đó chứ?
Lysandra không đáp. Mirielle khoanh tay, nụ cười khinh khỉnh:
— Có lẽ cô ấy nghĩ mình bất tử, nên chẳng sợ gì.
Valtor rót rượu vào ly pha lê, ánh mắt không rời Lysandra:
— Cô biết điều gì khiến một minh tinh thật sự bất tử không? Không phải ma pháp, không phải danh vọng. Đó là nỗi sợ mà cô gieo vào kẻ khác.
Lysandra giữ giọng bình thản:
— Tôi không cần nỗi sợ để tồn tại. Nếu ai đó muốn tôi biến mất, tôi sẽ đối mặt với họ trên sân khấu.
Mirielle bật cười, tiếng cười lạnh tanh:
— Ngây thơ. Cô nghĩ khán giả sẽ mãi yêu một kẻ lai tạp như mình sao?
Valtor đặt ly rượu xuống, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
— Có những bí mật không nên bị khơi lại. Cha cô — ông ta từng phản bội cả hai thế giới. Đừng để lịch sử lặp lại, Lysandra.
Một nhát dao lạnh lẽo cứa vào ngực Lysandra. Cô giữ bình tĩnh, đáp gọn:
— Các người muốn gì?
Valtor đứng lên, áo choàng tím như bóng đêm phủ lấy Lysandra:
— Hãy rời khỏi sân khấu một thời gian. Nếu không, scandal đêm nay chỉ là khởi đầu.
Mirielle thì thầm, giọng ngọt lịm mà độc địa:
— Hoặc biến mất mãi mãi. Valenmir không thiếu minh tinh biết nghe lời.
Lysandra nhìn thẳng vào mắt Valtor:
— Tôi không dễ bị đe dọa. Nếu các người sợ tôi, hãy tự hỏi vì sao.
Valtor nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị:
— Ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng dài.
Lysandra xoay người, rời khỏi căn phòng ngột ngạt. Mirielle khẽ rít qua kẽ răng khi Lysandra bước ngang:
— Mày sẽ không trụ nổi đâu, đồ lai tạp.
Cánh cửa đóng lại. Lysandra cảm nhận bóng tối dày đặc ngoài hành lang. Cedric xuất hiện, như thể vẫn luôn dõi theo cô:
— Chúng đã động đến gốc rễ của cô. Đừng để chúng thấy cô sợ.
Lysandra ngẩng đầu, ánh mắt tím ánh lên lửa thép:
— Tôi sẽ không bỏ chạy. Nhưng tôi cần biết ai đứng sau vụ đầu độc đêm nay.
Cedric gật đầu, giọng sắc lạnh:
— Tôi có một manh mối. Kẻ đó thuộc Nhà Diễn Nghệ Bóng Đêm, đứng bên cạnh Mirielle. Họ không đơn độc.
Seraphina chạy tới, hơi thở hổn hển, giọng gấp gáp:
— Em nghe Mirielle nhắc đến “nghi lễ sân khấu”. Họ sẽ làm gì đó vào Lễ Hội Ánh Sáng. Họ cần một vật hiến tế… mang dòng máu elf lai.
Cedric cau mày, ánh mắt tối sầm lại:
— Nghĩa là cô.
Lysandra rùng mình. Cedric đặt tay lên vai cô, giọng trầm vang:
— Chúng ta phải chủ động. Đêm nay, tôi sẽ đối mặt với Mirielle. Còn cô, hãy để Seraphina bảo vệ, đừng rời khỏi phòng hóa trang.
Seraphina gật đầu, ánh mắt lấp lánh quyết tâm:
— Em sẽ không để ai động đến chị.
Cedric lướt đi vào bóng tối, chỉ còn lại dư âm của sự lạnh lẽo. Lysandra và Seraphina quay về phòng hóa trang, tiếng bước chân vang vọng trong hành lang vắng.
Bên trong, ánh đèn vàng nhạt phủ lên mái tóc bạch kim của Lysandra. Cô ngồi trước gương, bàn tay vô thức vẽ lên lớp bụi mỏng. Seraphina kiểm tra từng ổ khóa, ngồi xuống bên cạnh, giọng nhỏ nhẹ:
— Chị có tin Cedric không?Lysandra nhìn vào đôi mắt mình trong gương, chỉ thấy một linh hồn chao đảo giữa hai bờ vực sáng tối:
— Anh ta là kẻ duy nhất không sợ bóng tối trong tôi. Cũng là kẻ duy nhất hiểu được thứ tôi mang bên trong.
Seraphina siết tay Lysandra:
— Em từng mơ được làm thần tượng của chị. Giờ em chỉ muốn là người bảo vệ chị.
Lysandra mỉm cười, nụ cười mỏng manh như sương mai:
— Ở nơi này, không ai là chính mình. Em cũng đừng tin ai quá dễ dàng.
Tiếng gõ cửa vang lên, sắc lạnh. Seraphina cảnh giác đứng dậy:
— Ai đó?
Một giọng nữ đáp, mềm mại và sắc như lưỡi dao:
— Là tôi. Mirielle. Tôi muốn nói chuyện riêng với Lysandra.
Seraphina rút dao, thì thầm:
— Đừng mở.
Lysandra mở hé cửa, Mirielle hiện ra, mái tóc xanh lục rủ xuống vai, mắt vàng kim ánh lên tia thách thức. Váy dạ hội lấp lánh sắc bạc, cô như một bóng ma kiêu kỳ của sân khấu.
— Chỉ năm phút. Nếu chị không quay lại, em sẽ báo hiệp sĩ. — Seraphina cảnh cáo.
Mirielle cười lạnh:
— Đừng lo, tôi không làm bẩn tay trong phòng hóa trang này.
Lysandra bước ra, khép cửa lại. Hành lang vắng tanh, hai bóng người đối diện nhau. Mirielle tiến sát, hơi thở phả mùi hoa ngải cay nồng:
— Cô nghĩ mình là ai mà dám thách thức tôi? Cô chỉ là quân cờ.
Lysandra đáp, giọng sắc như thép:
— Nếu là quân cờ, tôi sẽ tự chọn đường đi.
Mirielle bật cười, tiếng cười vỡ vụn như pha lê:
— Ngây thơ. Nếu không muốn chết trên sân khấu, rời Valenmir trước Lễ Hội Ánh Sáng. Đây là lời cảnh báo cuối cùng.
Lysandra nhìn thẳng vào mắt Mirielle:
— Nếu cô muốn giành lại ánh sáng, hãy làm điều đó trên sân khấu. Đừng giở trò dơ bẩn.
Mirielle nghiến răng, mắt vàng kim lóe lên:
— Cô sẽ trả giá cho từng lời nói hôm nay.
Tiếng bước chân vang lên cuối hành lang. Cedric xuất hiện, áo khoác đen phấp phới, mắt xám bạc soi thấu mọi bí mật. Mirielle lùi lại, môi cong lên khinh bỉ:
— Minh tinh bóng tối cũng góp mặt? Đêm nay đúng là thú vị.
Cô ta rời đi, vạt váy quét trên nền đá lạnh. Cedric tiến lại, ánh mắt dịu lại:
— Cô không sao chứ?
Lysandra lắc đầu, giọng khàn:
— Cô ta muốn tôi rời khỏi Valenmir trước lễ hội. Anh có phát hiện gì không?
Cedric liếc theo Mirielle, giọng trầm:
— Valtor chuẩn bị nghi lễ bóng tối, cần vật hiến tế mang dòng máu elf lai. Họ muốn cô biến mất, hoặc thành trung tâm của nghi lễ.
Seraphina mở cửa, lao ra, mắt mở to vì lo lắng:
— Em vừa thấy một hiệp sĩ bị đánh gục ở sảnh phụ. Ai đó đang tiến về phía này.
Cedric nắm lấy tay Lysandra, kéo cô chạy xuyên hành lang. Tiếng bước chân rượt đuổi phía sau, ánh đèn nhấp nháy bất thường. Lysandra cảm nhận làn sóng ma pháp đặc quánh, bóng tối như sống dậy.
Họ lao vào phòng kho đạo cụ. Cedric đóng sầm cửa, vẽ một ký hiệu bằng máu lên không trung. Bóng tối đặc quánh phủ lấy cửa, cách ly mọi âm thanh.
Lysandra tựa vào tường, thở gấp:
— Chúng định làm gì tôi?
Cedric cúi sát, mắt lóe lên ánh bạc kỳ dị:
— Làm mồi nhử, hoặc vật hiến tế. Nhưng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Lysandra, cô có dám tin tôi không?
Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, run rẩy nhưng kiên định:
— Chỉ có anh mới giúp tôi vượt qua bóng tối này.
Cedric mỉm cười, nụ cười hiếm hoi. Anh thì thầm:
— Vậy hãy nghe tôi. Đêm nay, cô phải diễn vai khó nhất — minh tinh bất khuất, không sợ chết, không sợ tình yêu.
Lysandra gật đầu, quyết tâm ánh lên trong mắt.
Tiếng đập cửa vang lên dữ dội. Bên ngoài, giọng Mirielle lẫn tiếng hét của hiệp sĩ:
— Lysandra! Ra ngoài! Cô không trốn được đâu!
Cedric lặng lẽ mở một lối đi nhỏ phía sau, bóng tối tách ra thành hành lang chỉ hai người nhìn thấy. Seraphina bám sát, mắt liếc liên tục.
Họ len lỏi qua mê cung hành lang, ánh sáng ma pháp nhấp nháy như những con mắt dõi theo. Ở cuối đường, một bóng áo choàng tím xuất hiện. Valtor, mắt đen sâu hút linh hồn Lysandra.
Cedric kéo Lysandra lùi lại, thì thầm:
— Đừng nhìn vào mắt hắn.
Valtor tiến tới, giọng rền vang trong đầu họ:
— Các ngươi nghĩ bóng tối là nơi ẩn náu? Không, bóng tối là nhà của ta. Lysandra, một bước nữa thôi, Valenmir sẽ chìm trong máu.
Cedric chắn trước Lysandra, ma pháp Bóng Ma bừng lên. Hai bản sao hư ảo lao về phía Valtor, khiến hắn khựng lại. Seraphina kéo Lysandra chạy xuyên cửa hậu, lao vào con hẻm nhỏ phía sau nhà hát.
Tiếng còi báo động vang lên, ánh đèn rực rỡ xé tan màn đêm. Đám hiệp sĩ sân khấu đổ về, tiếng la hét vọng khắp phố cổ.
Cedric xuất hiện bên Lysandra, áo khoác rách tả tơi, mắt đỏ rực vì giận dữ. Anh kéo Lysandra sát vào lòng, thì thầm:
— Chúng ta phải rời Valenmir ngay đêm nay. Nếu ở lại, cô sẽ chết — hoặc tệ hơn, thành công cụ cho nghi lễ máu.
Seraphina thở hổn hển, ánh mắt quyết liệt:
— Em sẽ chuẩn bị xe ngựa. Nhưng đi đâu mới an toàn?
Cedric nhìn Lysandra, giọng khàn:
— Chỉ còn một nơi — Nhà Diễn Nghệ Bóng Đêm. Nếu vào đó, chúng ta không còn đường lui.
Lysandra nhìn Cedric, mắt lóe sáng bất khuất:
— Nếu phải đối mặt, tôi muốn tự chọn sân khấu của mình.
Cedric cười nhạt, thì thầm bên tai cô:
— Vậy hãy diễn vai cuối cùng này thật xuất sắc, Lysandra. Đêm nay, mọi thứ sẽ đổi thay.
Tiếng vó ngựa vang lên, bóng tối như kéo màn sân khấu lại. Lysandra biết, màn diễn thực sự của đời mình chỉ vừa bắt đầu.
Phía xa, Mirielle đứng trên ban công, ánh mắt vàng kim lóe lên tia hiểm độc. Valtor lặng lẽ thì thầm thần chú cổ xưa, bóng áo choàng tím hòa vào đêm. Trong góc tối nhất Valenmir, một đôi mắt bạc lạnh lẽo dõi theo mọi chuyển động của họ, chờ thời khắc quyết định.
Gió lạnh thốc qua, mang theo lời thì thầm không thuộc về thế giới này: “Sân khấu bất tử, nhưng minh tinh rồi sẽ ngã xuống. Ai đủ mạnh để bước tiếp qua bóng tối?”
Lysandra siết chặt tay Cedric, mắt hướng về nơi ánh sáng và bóng tối giao nhau. Đêm Valenmir chưa từng dài đến vậy.