Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử
Chương 1: Dưới Bức Màn Lụa Ánh Sáng
Màn nhung màu ngọc trai nặng trĩu buông xuống, chặn lại mọi tia sáng của thế giới thực. Ánh đèn sân khấu quét qua các khe hở, chiếu thành từng vệt sáng lạnh lùng trên nền gỗ cũ kỹ. Trong phòng hóa trang nhỏ phía sau hậu trường Nhà hát Bất Tử, Lysandra Veyron đứng lặng trước gương. Bàn tay trắng muốt run nhẹ khi siết chặt dải ruy băng buộc áo choàng thêu nguyệt quế. Mùi phấn son, lông vũ, mồ hôi và kim tuyến quyện đặc trong không khí, như một lớp sương mù không thể xua tan.
Trong gương, đôi mắt tím thẫm của Lysandra ánh lên những tia sáng khó gọi tên. Một vết xước đỏ mảnh trên má trái, dấu tích của buổi luyện tập tối qua, hằn lên làn da trắng nhợt. Không gian đặc quánh với âm thanh bị bóp nghẹt, chỉ còn tiếng thở nhẹ và nhịp tim dồn dập vang vọng trong lồng ngực.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân dồn dập vọng lại. Có người cười khẩy, âm thanh sắc lạnh như kim loại va nhau. Những lời xì xào khe khẽ xuyên qua cánh cửa:
“Con lai mà cũng được diễn vai chính, thật nực cười.”
“Chỉ là búp bê của Seraphina thôi. Chờ scandal nổ ra, để xem cô ta còn đứng được bao lâu.”
Lysandra không ngoảnh lại, nhưng cô cảm nhận rõ những ánh nhìn ghen tị, nghi ngờ và dè bỉu xuyên qua từng khe cửa. Đám diễn viên phụ lượn quanh như lũ sói săn mồi, chực chờ sơ hở nhỏ nhất. Không khí trong phòng hóa trang lạnh dần, nhưng Lysandra giữ cho gương mặt bình thản. Cô chỉnh lại mái tóc bạch kim dài uốn sóng, đôi vai mảnh khảnh hơi rung lên. Trong đáy mắt, nỗi bất an lập lòe, bị đè nén bởi ý chí sắt đá.
Cửa bật mở, tiếng bản lề rít khẽ. Seraphina Starling xuất hiện, mái tóc vàng óng mượt xõa bên vai, áo lông vũ trắng lấp lánh. Cô nở nụ cười rạng rỡ, nhưng trong đáy mắt ánh lên nét lo lắng.
“Lys, mọi thứ đã ổn. Em cho người kiểm tra lại phục trang, đạo cụ, ánh sáng. Nếu có ai cố tình giở trò, họ sẽ phải trả giá.” Giọng Seraphina nhỏ như gió thoảng, nhưng ánh mắt sắc lẹm không rời Lysandra.
Lysandra gật đầu, môi nhợt nhạt khẽ cong lên. “Cảm ơn chị. Em sẽ không để chị thất vọng. Đêm nay, em sẽ làm được.”
Seraphina đặt tay lên vai Lysandra, siết nhẹ. “Đừng bận tâm đến những lời nói kia. Họ ghen tị thôi. Em là ngôi sao của Nhà hát Bất Tử, Lysandra Veyron. Không ai có thể ngăn em tỏa sáng.”
Tiếng giày cao gót gõ lên nền đá, sắc lạnh và dứt khoát. Mirielle du Lys bước vào, váy dạ hội lấp lánh lá bạc quét nhẹ sàn. Tóc xanh lục dài buông xõa, đôi mắt vàng kim soi xét Lysandra từ đầu tới chân. Cô dừng lại, môi vẽ nụ cười mỉa mai.
“Seraphina, chị đúng là bận rộn. Nhưng chị nên nhớ, không phải ai cũng chấp nhận một con lai đứng giữa sân khấu lớn. Truyền thống của chúng ta không dành cho những kẻ mạo danh.”
Seraphina không nao núng, đáp lại bằng nụ cười ngọt ngào. “Mirielle, nếu chị lo lắng đến vậy, sao không tập trung cho tiết mục của mình? Khán giả đêm nay đâu chỉ đến vì một người.”
Mirielle khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lướt qua Lysandra như lưỡi dao. “Chỉ cần cô ta đừng làm ô uế linh hồn sân khấu. Ma pháp mà lẫn lộn huyết thống, hậu quả sẽ không ai gánh nổi.”
Căng thẳng đặc quánh trong không khí, nhưng Lysandra vẫn giữ im lặng. Cô cảm nhận rõ từng sợi dây cảm xúc căng lên như chực đứt. Ngón tay dưới lớp áo choàng siết chặt hơn.
Tiếng gõ cửa cộc cằn vang lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt. Cedric Armand de Noir xuất hiện trong khung cửa. Mái tóc đen cột thấp, áo khoác nhung đen nổi bật, ánh mắt xám bạc lạnh lùng quét qua Mirielle rồi dừng lại ở Lysandra. Anh gật đầu, giọng trầm khàn, dứt khoát:
“Đến giờ rồi. Sân khấu đang chờ.”
Mirielle liếc Cedric, môi nhếch lên trước khi rời đi, vai chạm nhẹ Lysandra. Hương nước hoa sắc lạnh lướt qua, để lại dư vị cay nồng. Seraphina nháy mắt với Lysandra, hạ giọng:
“Chị ở ngay phía sau cánh gà. Nếu có gì bất thường, nhấn vào viên đá trên nhẫn nhé.”
Lysandra gật nhẹ. Khi cánh cửa khép lại, căn phòng chỉ còn lại cô và Cedric. Im lặng kéo dài, nặng nề. Cedric dựa lưng vào tường, ánh mắt dịu lại.
“Cô ổn không?” Anh hỏi, giọng trầm hơn thường lệ.
Lysandra nhìn anh qua gương, mỉm cười nhạt. “Nếu nói không, anh có tin không?”
Anh nhếch môi, nụ cười thoảng qua. “Tôi không tin lời nói. Tôi tin vào ánh mắt.”
Họ nhìn nhau trong gương, ánh mắt Lysandra chìm trong sắc tím sâu thẳm, ánh mắt Cedric lạnh lẽo pha chút dịu dàng. Trong khoảnh khắc, Lysandra cảm nhận nhịp tim vấp ngã, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Đêm nay, mọi ánh nhìn sẽ hướng về cô. Cô sợ không?”
Lysandra khoác áo choàng, đứng dậy. “Tôi sinh ra dưới ánh sáng, nhưng cũng lớn lên trong bóng tối. Tôi không sợ.”
Cedric cười khẽ, ánh mắt lóe lên tia thích thú. “Cô không đơn độc đâu.”
Họ cùng rời khỏi phòng hóa trang, bước vào hành lang u tối dẫn đến sân khấu. Không khí lạnh buốt, các bức tường đá phủ đầy ký hiệu cổ xưa. Những ô cửa kính mờ đục phản chiếu hình bóng méo mó của đoàn diễn viên. Tiếng thì thầm, tiếng bước chân, âm thanh kim loại va vào nhau vang vọng, như tiếng của những linh hồn bị mắc kẹt trong từng viên đá.
Cedric dừng lại bên cầu thang xoắn, trao cho Lysandra một vật nhỏ bọc nhung đen. “Đeo vào. Bùa bảo hộ của tôi. Nếu có chuyện, chỉ cần gọi tên tôi trong tâm trí.”
Bàn tay Lysandra chạm vào ngón tay anh, lạnh như băng. Một tia ma lực lướt qua, khiến cô rùng mình. Lysandra đeo chiếc bùa lên cổ, ánh mắt cảm kích.
“Cảm ơn. Anh cũng phải cẩn thận.”
Cedric cúi nhẹ đầu, rẽ sang lối riêng cho minh tinh nam. Lysandra một mình tiến về phía cánh gà, nơi Seraphina đã chờ sẵn, ánh mắt căng thẳng quét qua mọi góc tối.
“Có gì lạ không?” Lysandra hỏi khẽ.Seraphina cau mày. “Có người lạ quanh khu kỹ thuật. Em cho người kiểm tra nhưng họ biến mất rất nhanh. Lys, đêm nay không chỉ là một buổi diễn. Có điều gì… rất nguy hiểm.”
Lysandra siết chặt viên đá trong nhẫn, cảm nhận nhịp tim dồn dập. Ngoài kia, tiếng nhạc mở màn vang lên, kéo theo tiếng dậm chân nhịp nhàng của cả đoàn diễn.
Tấm màn sân khấu dần hé, ánh sáng trắng quét ngang mặt Lysandra. Khán phòng đông nghẹt, hàng trăm đôi mắt đổ dồn về phía sân khấu. Những ánh nhìn lạnh lẽo ẩn sau mặt nạ thêu vàng của Hội Đồng Nghệ Thuật. Ở hàng ghế danh dự, Lord Valtor Grimm ngồi bất động trong áo choàng tím thẫm, đôi mắt đen sâu thẳm không chớp, như thể đang dò xét từng chuyển động trên sân khấu. Bên cạnh hắn, Mirielle du Lys vắt chéo chân, môi đỏ mọng nhếch lên, ánh mắt xoáy chặt vào Lysandra.
Lysandra bước ra, ánh đèn tập trung chiếu lên cô. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh lắng lại. Những làn sóng cảm xúc tràn đến: ngưỡng mộ, ghen tị, nghi ngờ, thù hằn. Ma pháp Biểu Diễn trong cô bắt đầu rung lên, các sợi dây cảm xúc vô hình căng ra, chờ chực bùng phát.
Tiếng nhạc dâng lên, Lysandra mở đầu vở diễn bằng một câu thoại lạnh lẽo. Giọng cô vang vọng, từng từ như xuyên thấu không khí, cắt sâu vào lòng khán giả. Đôi mắt tím nhìn xoáy vào từng người, lôi kéo họ vào thế giới của mình.
Ma pháp Biểu Diễn lan tỏa, những ảo ảnh mong manh dần xuất hiện quanh Lysandra. Hình bóng quá khứ, tiếng khóc, tiếng cười, ký ức của hàng trăm linh hồn ùa về. Khán giả ngây dại, không ai dám thở mạnh. Những vết thương trong tâm hồn họ dịu lại, ký ức đau buốt hóa thành sương khói.
Sau cánh gà, Seraphina căng thẳng đến mức móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay. Cô nhận ra những ánh mắt dò xét của Hội Đồng Nghệ Thuật, từng cử động nhỏ của đội kỹ thuật đều như ẩn chứa nguy cơ. Một bóng áo choàng tím lướt qua sau tấm phông, biến mất không dấu vết.
Trên sân khấu, Lysandra cảm nhận một luồng ma pháp lạ len lỏi vào mạch cảm xúc của mình. Một ảo ảnh tối đen như vực sâu xuất hiện bên mép sân khấu. Lysandra nén run, tiếp tục lời thoại, nhưng trong lòng dấy lên dự cảm dữ dội.
Tiếng bước chân vang lên trong bóng tối. Cedric xuất hiện, hóa thân thành nhân vật phản diện của vở diễn. Giọng hát trầm ấm của anh vang vọng, thôi miên cả khán phòng. Những bản sao hư ảo của Cedric lượn quanh Lysandra, lẫn lộn thật giả. Cô cảm nhận ánh mắt anh, lạnh lùng nhưng ẩn chứa che chở.
Đột nhiên, một luồng ma pháp dữ dội đánh vào hàng ghế đầu. Ai đó hét lên, rồi im bặt. Lysandra nhận ra, khán giả đang bị kéo vào mê cung ký ức, không phân biệt được thật giả.
Cô liếc về phía Valtor. Hắn bất động, môi mấp máy những câu thần chú không tiếng động. Mirielle nhìn Lysandra, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm.
Seraphina lao đến Lysandra khi vở diễn tạm nghỉ, thì thào: “Có chuyện rồi. Ai đó dùng Ma pháp Ánh sáng và Bóng tối. Em phải cẩn thận!”
Lysandra gật đầu, bàn tay run rẩy. Cô cảm nhận linh hồn sân khấu thì thầm, những giọng nói cổ xưa vọng lên từ sàn gỗ mục nát.
“Lysandra…” Một âm thanh chỉ mình cô nghe được, như lời gọi từ vực sâu.
Cô hít sâu, quay lại sân khấu. Cedric tiến gần, thì thầm sát tai: “Có kẻ muốn phá hủy buổi diễn. Tôi sẽ bảo vệ cô. Hãy tin tôi.”
Lysandra nhìn anh, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cùng diễn đến cuối cùng.”
Họ lao vào đoạn cao trào. Ma pháp Biểu Diễn và Bóng Ma hòa quyện, tạo thành ảo ảnh dày đặc. Khán giả mê mẩn, nhưng phía dưới, những âm mưu bắt đầu chuyển động.
Sau cánh gà, một bóng người lén lút rút ra lọ thuốc độc, nhỏ vào cốc nước của Lysandra. Seraphina nhìn thấy, hét lên: “Dừng lại!”
Tiếng động khiến cảnh tượng trên sân khấu chao đảo. Lysandra choáng váng, ánh đèn lóe lên rồi tắt ngấm. Cedric lập tức kéo cô ra sau cánh gà, che chắn bằng áo khoác nhung đen.
Seraphina lao đến, chỉ tay vào kẻ bỏ chạy. “Có người muốn hại Lysandra!”
Đám đông hỗn loạn, tiếng la hét vang lên. Mirielle đứng cạnh Valtor, ánh mắt lạnh băng. “Cô ta xứng đáng nhận hậu quả này.”
Valtor mỉm cười, đôi mắt tối sầm lại. “Đây chỉ là khởi đầu. Màn diễn thực sự còn ở phía sau.”
Lysandra run rẩy trong vòng tay Cedric, hơi thở dồn dập. Anh cúi sát, thì thầm: “Tôi sẽ không để ai làm hại cô.”
Seraphina ôm chặt Lysandra, ánh mắt quyết liệt. “Chúng ta không thua. Em báo cho hiệp sĩ sân khấu rồi. Không ai động đến Lysandra đâu.”
Tiếng nhạc vang lên trở lại, buộc đoàn diễn tiếp tục. Lysandra gượng đứng, ánh mắt rực cháy ngọn lửa bất khuất. Cô bước ra sân khấu, mặt trắng bệch nhưng ánh mắt sáng quắc.
Khán phòng im phăng phắc. Lysandra cất giọng, âm thanh vang lên như từ nơi xa lạ. Mỗi câu thoại, mỗi cử động đều xé toang bức màn giả dối bao phủ Nhà hát Bất Tử.
Ở góc tối nhất khán phòng, bóng áo choàng tím lặng lẽ rút lui, để lại trên ghế một dấu ấn đen nhánh—biểu tượng của Hội Đồng Nghệ Thuật.
Cedric đứng lặng phía sau cánh gà, tay siết chặt chuôi nhẫn ruby. Anh nhìn Lysandra, ánh mắt dấy lên thứ tình cảm vừa khao khát, vừa lo sợ.
Mirielle bặm môi, ánh mắt trĩu nặng thù hằn. Cô rời khỏi hàng ghế danh dự, biến mất vào mê cung hành lang, tiếng gót giày vang trên nền đá lạnh.
Tiếng vỗ tay rộ lên, nhưng Lysandra nghe rõ những âm thanh khác: tiếng thì thầm của bóng tối, tiếng cười ma quái của quyền lực, tiếng bước chân của những kẻ săn mồi chực chờ.
Tấm màn sân khấu khép lại, Lysandra đứng một mình giữa ánh đèn chói lòa. Cô ngước lên, đôi mắt tím ánh lên tia sáng bất khuất. Trái tim đập loạn, linh cảm mách bảo: đêm nay, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Phía sau hậu trường, một cánh cửa bí mật hé mở, ánh sáng tím rực rỡ tràn ra. Bóng ai đó lướt qua, để lại dư âm lạnh lẽo và một câu thì thầm ám ảnh: “Sân khấu này sẽ không còn ai bất tử.”