Sương mù mỏng dần khi họ rời khỏi đỉnh Hát Vọng, nhưng màn đêm lại đặc quánh hơn, quấn lấy từng bước chân như có linh hồn riêng. Bùn lạnh trơn trượt dưới chân, bốn người lặng lẽ tiến về phía rừng thông, không ai nói một lời. Lysandra dựa sát vào Cedric, vai cô run nhẹ, mái tóc bạch kim rối bết bởi mưa phùn. Mirielle tụt lại phía sau, ánh mắt vàng khô khốc, váy dạ hội vương máu và bụi đất. Seraphina siết viên ngọc xanh trước ngực, môi tái nhợt.
Bóng tối trong rừng như nuốt chửng mọi tiếng động. Chỉ còn tiếng gió rít qua cành khô và tiếng thở nặng nề, dồn dập. Lysandra cảm nhận rõ từng nhịp tim của Cedric, yếu ớt và lạc lõng. Mỗi bước, vết thương trên ngực anh lại rỉ máu, áo nhung thẫm dần, nhưng Cedric vẫn cố gắng đứng thẳng, che chở cô khỏi mọi nguy hiểm rình rập phía trước.
Đột ngột, Seraphina dừng lại, mắt xanh lục mở to, căng thẳng nhìn về phía vách đá bên trái. Một làn hơi lạnh sắc lẻm tràn đến, rét buốt như móng vuốt siết quanh cổ. Khói đen bắt đầu bò ra từ khe đá, mảnh như những con rắn, len lỏi quanh mắt cá chân, dần dần siết chặt.
Mirielle nắm chặt tay Lysandra, giọng khàn đặc thì thầm:
— Valtor không buông đâu. Hắn đang chực sẵn.
Lysandra gật nhẹ, mắt tím ánh lên tia cảnh giác. Dưới chân, những ký tự cổ xưa âm thầm hiện lên, tỏa ánh sáng tím xám mờ nhạt, quấn quanh như mạng nhện. Cedric lặng lẽ lùi lại, thân hình anh chắn phía trước Lysandra, bàn tay lạnh giá khẽ siết chuôi dao bạc.
— Chúng ta phải chia ra, — Cedric nói nhỏ, giọng anh như tiếng đá lăn trong đêm. — Vòng phong ấn này sẽ nghiền nát bất cứ ai tụ lại đông người. Mirielle, cô biết mình cần làm gì.
Seraphina lắc đầu, ánh mắt hoảng sợ:
— Chia ra thì càng dễ bị bắt từng người một!
Mirielle ngẩng đầu, ánh mắt vàng rực lên như ánh lửa. Cô kéo Lysandra lại gần, ghé sát tai em gái:
— Tin ta đi, Lysandra. Chúng ta phối hợp, tạo ảo ảnh mạnh đến mức Valtor không phân biệt được đâu là thật. Cedric, đưa Seraphina đi lối khác. Đừng quay lại.
Cedric liếc Mirielle, ánh mắt ngờ vực nhưng đầy quyết đoán. Lysandra nhìn Mirielle, nắm lấy bàn tay chị, truyền ma lực tím nhạt ấm áp qua làn da giá lạnh. Họ không cần lời nói. Hai chị em cùng gật đầu.
Ngay khi khói đen bắt đầu siết chặt mắt cá, Mirielle bật hát. Âm thanh vút lên cao, lạnh lẽo như gió từ vực thẳm. Lysandra hòa giọng, tiếng cô nhẹ như hơi thở, nhưng vang vọng như tiếng chuông cổ. Sóng âm vàng tím xoắn lại, dệt thành một tấm màn ảo ảnh. Trên nền cỏ, bốn hình bóng tách ra bốn hướng, lướt nhanh trong màn sương.
Khói đen ngay lập tức chia tách, đuổi theo các ảo ảnh. Cedric kéo Seraphina lao về phía rừng sâu. Mỗi bước, vết thương trên mạng sườn rỉ máu, chân anh nặng như bị đeo đá. Seraphina run rẩy nhưng vẫn cố giữ tốc độ, viên ngọc xanh trên cổ phát sáng nhạt, chỉ lối trong bóng tối.
Phía bên kia, Lysandra và Mirielle lùi về hướng ngược lại, vừa đi vừa duy trì sóng âm. Giọng Mirielle dần khàn đặc, máu rỉ ở khóe môi, nhưng cô vẫn không dừng lại. Lysandra nhắm mắt, tập trung toàn bộ ma pháp vào đôi mắt tím, điều khiển ảo ảnh bẻ cong ánh sáng, làm khói đen lạc hướng.
Một luồng ma lực quét tới, hất văng Mirielle. Lysandra chao đảo, ngã quỵ bên gốc cây. Bóng người xuất hiện giữa rừng tối, áo choàng tím sẫm quét đất, đôi mắt đen sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Valtor bước ra, nụ cười nhạt trên môi, giọng hắn vang vọng như tiếng sắt cào lên đá:
— Các ngươi tưởng có thể lừa được ta sao?
Hắn giơ tay, những ký tự ánh sáng quấn quanh cổ Lysandra, kéo cô về phía hắn. Mirielle gượng dậy, giọng hát chuyển sang tông trầm, từng nốt nhạc như sóng biển đập vào bờ đá. Từng tiếng ca chứa đầy khao khát được công nhận, nỗi đau bị chối bỏ, dồn vào không khí. Ảo ảnh bùng nổ thành hàng trăm cánh hoa bạc lấp lánh, xoáy quanh Valtor, khiến hắn nhíu mày, ánh sáng trên tay chùng xuống.
Lysandra tranh thủ, tập trung ma pháp Biểu Diễn, nhìn xoáy sâu vào mắt Valtor. Ký ức hỗn loạn, những cơn ác mộng sân khấu, nỗi sợ bị lãng quên trào vào tâm trí hắn. Valtor lảo đảo, tay run lên, nhưng vẫn siết chặt vòng ma pháp trên cổ Lysandra.
— Ngươi không lay chuyển nổi ta đâu, Lysandra. Ta là nghệ thuật bất diệt! — Valtor gầm lên.
Hắn rút gậy bạc khắc hình rồng, luồng sáng đen phóng thẳng vào Mirielle. Cô ngã gục, máu trào ra từ miệng, nhưng vẫn cố hát, từng âm tiết vỡ vụn:
— Lysandra… đừng để hắn chiếm lấy em…
Lysandra bật khóc, nước mắt ràn rụa. Linh hồn sân khấu cổ xưa vây quanh, những tiếng hát mơ hồ vọng lại từ xa xăm. Dòng máu elf dâng trào, đôi mắt tím lóe sáng rực. Lysandra cất lên một nốt cao, sóng âm lan tỏa, phá tan vòng ký tự trên cổ.
Tiếng Cedric vang lên từ xa, khàn đặc nhưng vững vàng:
— Lysandra! Đừng sợ! Ta ở đây!
Anh lao ra, kéo Lysandra khỏi tay Valtor. Hơi thở Cedric đứt quãng, máu chảy loang trên áo. Valtor gầm lên, quét gậy về phía Cedric. Sóng sáng đen đập vào ngực anh, hất văng vào thân cây. Máu phun ra, nhưng Cedric vẫn lồm cồm bò dậy, ánh mắt xám bạc rực sáng.
Seraphina từ xa chạy tới, viên ngọc xanh trên cổ bùng lên ánh sáng rực rỡ. Cô ném viên ngọc về phía Valtor, ánh sáng nổ tung, tạo ra một màn chắn mỏng, ép hắn lùi lại.
Mirielle gắng gượng, hét lên:— Lysandra! Dùng ảo ảnh! Đánh lạc hướng hắn!
Lysandra nắm lấy tay chị gái, truyền thêm ma lực. Hai chị em hòa giọng, âm thanh chồng lên nhau, tạo thành cơn lốc sắc tím vàng. Ảo ảnh lan rộng, những bóng hình Lysandra và Mirielle nhảy múa giữa rừng tối, ánh sáng mờ ảo khiến không gian biến dạng. Valtor rối loạn, mắt đảo điên, không còn phân biệt thật giả.
Cedric đứng dậy, lảo đảo tiến về phía Lysandra. Anh ngâm lên khúc hát cổ bằng tiếng ma cà rồng, sóng âm đen hòa vào ảo ảnh, làm mọi hình bóng Lysandra trở nên mờ ảo, không thể nắm bắt.
Valtor gào lên, phóng luồng sáng đen về phía Lysandra thật. Cedric lao ra, chắn trước mặt cô. Luồng sáng xuyên qua ngực anh, máu phun trào, nhưng Cedric vẫn đứng vững, mắt xám bạc nhìn Lysandra dịu dàng.
— Ta không thể để em bị hắn làm hại… Lysandra… hãy sống cho ánh sáng của em… đừng để ai bóp nghẹt nó…
Lysandra òa khóc, ôm chặt lấy Cedric. Mirielle quỳ xuống, nước mắt tuôn rơi.
Valtor bật cười điên loạn, giơ cao gậy bạc:
— Tình yêu yếu đuối! Các ngươi chỉ là những con rối bi thảm!
Seraphina lao đến, ôm lấy Lysandra và Cedric, ánh mắt tuyệt vọng. Nhưng ngay lúc đó, Mirielle gào lên, giọng hát của cô vang vọng khắp rừng, xé toang bóng tối. Từng nốt nhạc hóa thành mũi tên ánh sáng, bắn thẳng vào Valtor. Hắn choáng váng, lùi lại, mắt đen bốc cháy.
Lysandra ôm Cedric, cảm nhận hơi thở anh yếu dần. Cô nhắm mắt, tập trung toàn bộ ma lực, truyền vào cơ thể anh. Ảo ảnh tan biến dần, nhường chỗ cho vầng sáng tím bao lấy hai người. Cedric mỉm cười, ánh mắt dịu lại.
— Ta không muốn rời xa em, Lysandra… Nhưng nếu điều này giúp em tự do…
Anh hôn lên trán cô, thì thầm:
— Hãy sống cho cả phần ta…
Một luồng sóng ma pháp từ Cedric bùng lên, cuốn lấy Valtor. Hắn gào lên, bị hút vào vòng xoáy ánh sáng và bóng tối. Gậy bạc rơi xuống, vỡ tan. Mirielle nắm chặt tay Lysandra, truyền thêm ma lực. Seraphina quỳ cạnh, nước mắt lăn dài.
Luồng sáng cuối cùng tắt, Cedric ngã vào lòng Lysandra, cơ thể lạnh dần. Lysandra gào lên, ôm chặt anh, nước mắt ướt đẫm mái tóc đen.
Valtor bị hút vào bóng tối, thân hình hắn tan biến giữa cơn lốc ảo ảnh. Những ký tự cổ lấp lánh tắt dần, để lại khoảng lặng lạnh lẽo.
Mirielle quỳ xuống, vòng tay ôm lấy Lysandra và Cedric. Giọng cô nghẹn lại:
— Chúng ta… đã làm được… phải không?
Lysandra không đáp. Cô siết lấy Cedric, thì thầm qua tiếng nức nở:
— Đừng bỏ em… Cedric… đừng…
Seraphina run rẩy, ngước lên nhìn bầu trời xám bạc. Chuông nhà hát lại vang lên, từng hồi buốt lạnh. Xa xa, ráng sáng đỏ bừng lên phía chân trời. Bóng tối lùi lại, nhường chỗ cho ánh sáng nhợt nhạt.
Lysandra ngẩng lên, đôi mắt tím ánh lên quyết tâm. Mirielle lặng lẽ lau nước mắt, ánh nhìn xa xăm. Seraphina siết chặt viên ngọc xanh, tim đập thổn thức.
Phía sau, gió rít qua tán cây, mang theo tiếng hát lạ lùng vọng lại từ rừng sâu. Một giọng nữ xa xăm, ngọt ngào mà lạnh buốt, ngân vang giữa những thân cây cổ thụ.
Lysandra siết chặt tay Cedric, ánh mắt tím ánh lên tia hy vọng. Ở đâu đó trong bóng tối, đôi mắt đen của Valtor vẫn rình rập. Sân khấu chưa hạ màn. Khúc hát dưới bóng lửa vẫn chưa đến hồi kết.
Một tiếng cười khẽ vọng ra từ sâu trong rừng, hòa vào tiếng chuông nhà hát. Lysandra đứng dậy, lau nước mắt, mắt tím hướng về phía ánh sáng mờ xa. Mirielle lặng lẽ đứng cạnh em gái, tay dịu dàng siết vai Lysandra. Seraphina bước tới, ánh mắt xanh lục rực sáng.
Trên nền đất lạnh, máu Cedric thấm vào rễ cây, hòa cùng vệt sáng tím nhạt còn sót lại. Một linh hồn ma cà rồng cất giọng hát trầm, lan xa giữa đêm tàn. Lysandra ngẩng đầu, mắt tím rực rỡ. Bóng tối kéo đến, nhưng ánh sáng vẫn chưa chịu lụi tàn.
Ở phía chân trời, lửa ma pháp bùng lên, soi rõ bốn bóng hình cô độc giữa rừng sâu. Và trong tĩnh lặng, một khúc hát mới đang chờ được cất lên – khúc hát của tự do, hy sinh, và tình yêu bất diệt.