Sương mù đè nặng trên rừng Cổ Thụ, phủ lên mọi vật một màu xám tro chết chóc. Gió lạnh xé qua những thân cây già, lá mục rơi lả tả, vang lên tiếng lạo xạo như lời thì thầm của những linh hồn vất vưởng. Bốn bóng người băng qua con đường nhỏ phủ rêu, từng bước chân nặng nề giữa màn đêm đặc quánh. Mỗi nhịp thở đều phả ra hơi nước trắng lạnh, tan biến ngay khi chạm vào không khí rừng u ám.
Seraphina dẫn đầu, chiếc áo lông trắng đã nhuốm ướt sương, ánh mắt sắc sảo không ngừng quét quanh, sẵn sàng đón bất cứ hiểm nguy nào. Lysandra đi sát phía sau, mái tóc bạch kim phủ lên vai như dải lụa bạc, đôi mắt tím sâu thẳm sáng rực trong bóng tối. Cedric lặng lẽ bên cạnh, áo khoác nhung đen hòa vào màn đêm, ánh mắt bạc lạnh băng nhưng đầy cảnh giác. Mirielle tụt lại phía sau, dáng đi uyển chuyển nhưng nặng nề, đôi mắt vàng kim ánh lên những tia bất định, lúc kiêu ngạo, lúc lại như muốn lẩn trốn điều gì đó.
Càng tiến gần Đỉnh Hát Vọng, không khí càng đặc quánh, mùi nhang khói, rượu mạnh và máu cũ hòa trộn thành thứ hương vị khó chịu, bám riết lấy da thịt. Đỉnh núi nhọn hoắt như mũi giáo, chìm trong biển sương mù, nổi bật giữa rừng cây cổ thụ trùng điệp.
Seraphina dừng lại, ra hiệu im lặng. Mọi người nín thở, lắng nghe tiếng động lạ phía trước. Từ trong lùm cây, hai cặp mắt đỏ rực lóe lên. Những bóng người cao lớn, áo choàng đen che kín mặt, cầm giáo bạc, lặng lẽ lao ra. Không một tiếng động thừa, không một dấu hiệu báo trước.
Mirielle cất tiếng hát, âm thanh sắc như dao cạo rạch tan không gian. Lũ canh gác ôm đầu, loạng choạng. Lysandra vung tay, ánh sáng tím từ ma pháp Biểu Diễn hóa thành dải lụa quấn chặt chân tay chúng, trói lại như những con rối vô lực. Cedric lướt tới, cơ thể mờ đi như bóng ma, chỉ để lại những vệt mờ lạnh lẽo trên cổ bọn canh gác—chúng lịm dần, rơi xuống nền lá mục.
Không ai lên tiếng. Cả nhóm băng qua, nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực. Khi đã an toàn, Mirielle mới lên tiếng, giọng chua chát pha lẫn mệt mỏi:
— Ngươi không định hỏi gì sao, Lysandra? Về mẹ… về chúng ta?
Lysandra dừng lại. Cô xoay người, đối mặt Mirielle, mắt tím sáng rực như những viên đá quý trong đêm.
— Chúng ta sẽ nói chuyện ngay bây giờ. Ở đây, giữa rừng và bóng tối này.
Cedric lặng lẽ kéo Seraphina sang một bên, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi hai chị em. Seraphina mím môi, đôi mắt lấp lánh lo âu.
Mirielle thở dài, mái tóc xanh lục rủ xuống vai, giọng nói vang lên lạnh lùng nhưng run rẩy:
— Ta từng nghĩ chỉ cần ngươi biến mất, mẹ sẽ nhìn ta. Nhưng bà chỉ nhớ về một kẻ mang dòng máu lai. Ngươi có biết cảm giác đó không? Khi suốt đời chỉ là cái bóng của một đứa trẻ mà mẹ chưa từng dám công khai?
Lysandra nhìn thẳng vào mắt Mirielle, không một tia sợ hãi:
— Chị muốn ta biến mất để lấy lại sự chú ý của mẹ? Hay chị muốn trả thù vì hào quang bị ta cướp mất?
Mirielle siết nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu chảy rỉ rả.
— Ta sinh ra để làm minh tinh, để kế thừa ánh sáng của mẹ. Nhưng từ khi ngươi xuất hiện, mọi thứ đổ vỡ. Dù ngươi là kẻ ngoài rìa, mẹ vẫn chỉ nói về ngươi, về một Lysandra hoàn hảo không tồn tại trên sân khấu.
Lysandra dịu giọng, nét buồn lặng lẽ trên môi:
— Em chưa từng muốn lấy gì từ chị. Em chỉ muốn được là chính mình, được đứng trên sân khấu, được công nhận. Chị không phải kẻ thù của em, Mirielle.
Mirielle bật cười, tiếng cười lạc lõng vang trong rừng:
— Ta đã ghét ngươi, Lysandra. Nhưng khi thấy ngươi chiến đấu vì Cedric, vì khán giả, ta nhận ra ngươi giống mẹ hơn bất cứ ai. Còn ta… ta chỉ biết ghen tị và phá hoại.
Lysandra tiến lại gần, chìa tay ra. Mirielle nhìn bàn tay ấy, ánh mắt giằng xé giữa thù hận và khao khát được ôm em gái. Cuối cùng, cô quay mặt đi, giọng nghẹn lại:
— Đừng tưởng một cái nắm tay là đủ xóa hết mọi chuyện. Vết nứt trong gương sáng không bao giờ lành lại.
Lysandra rụt tay về, mắt tím ánh lên nỗi buồn sâu kín. Seraphina bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mirielle:
— Nếu chị không tha thứ cho Lysandra, chị cũng không bao giờ tha thứ cho chính mình.
Mirielle im lặng, hơi thở run rẩy. Gió cuốn lời nói của Seraphina đi xa, lẫn vào tiếng sương mù dày đặc.
Đột ngột, tiếng chuông vang lên từ phía đỉnh núi—khô khốc, lạnh lẽo, vọng khắp rừng sâu. Một cột sáng tím rực rỡ xé toang màn sương, chiếu thẳng xuống bệ tế trên Đỉnh Hát Vọng. Xa xa, bóng áo choàng tím của Valtor nổi bật giữa những người hầu và thuộc hạ. Hắn đứng trên bệ đá, gậy pháp phát ra ánh sáng ma quái, mái tóc bạc dựng đứng, ma lực cuộn trào như sóng dữ.
Lysandra cảm thấy một lực kéo vô hình siết lấy mình. Ký ức hỗn loạn tràn về—tiếng hát ru ngọt ngào, nụ cười cay đắng, ánh mắt lạnh lẽo của Valtor. Cô lảo đảo, Cedric kịp ôm lấy, thì thầm:
— Đừng nhìn vào mắt hắn. Hắn đang tìm cách thao túng em.
Seraphina kéo Mirielle lùi lại, hạ giọng:
— Chúng ta cần kế hoạch. Nếu xông vào, hắn sẽ dùng Lysandra làm vật tế. Mirielle, chị có thể đánh lạc hướng hắn không?
Mirielle cắn môi, ánh mắt sắc lạnh:
— Ta sẽ làm. Nhưng chỉ lần này thôi.
Cedric đặt tay lên vai Lysandra, ánh bạc lóe lên trong mắt:
— Em không đơn độc. Đừng quên, ánh sáng luôn bắt đầu từ bóng tối.
Lysandra gật đầu, nắm chặt tay Cedric. Cô nhìn Mirielle, ánh mắt như muốn gửi gắm: "Hãy tin nhau, chỉ lần này."
Bốn người lặng lẽ men theo rìa rừng, áp sát bệ tế. Đỉnh Hát Vọng hiện ra sừng sững, xung quanh là những bức tượng cổ phủ rêu, ánh mắt vô hồn dõi theo từng bước chân. Khán giả đứng thành vòng tròn, khuôn mặt cứng đờ, ánh mắt trống rỗng, bị thôi miên bởi ma pháp của Valtor.
Trên bệ tế, chiếc mặt nạ bạc—biểu tượng Nhà hát Bất Tử—nằm trên giá đỡ, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo. Valtor nâng gậy pháp, giọng nói vang vọng như tiếng sấm:
— Đêm nay, ánh sáng bất tử sẽ thuộc về ta! Hào quang các ngươi chỉ là công cụ cho quyền lực vĩnh hằng!Hắn vung gậy, những tia sáng đen phóng ra, bám lấy khán giả, hút cạn sức sống. Không khí đặc quánh, nặng như chì.
Seraphina kéo Mirielle vào một góc tối, thì thầm gấp gáp:
— Đến lúc rồi, Mirielle. Hát đi!
Mirielle ngẩng đầu, mắt vàng kim bừng sáng. Giọng hát cất lên—không còn sắc lạnh, mà sâu lắng, nồng nàn. Sóng âm lan tỏa, xé toang ảo giác, đánh thức những khán giả mê man.
Valtor quay phắt lại, mắt đen rực lửa:
— Đồ phản bội! Ngươi dám chống lại ta?
Mirielle không lùi bước, tiếp tục hát. Sóng âm sắc như lưỡi dao, cắt qua lớp phòng ngự của Valtor. Hắn vung gậy, cơn lốc bóng tối cuộn về phía Mirielle. Lysandra lao ra, ánh sáng tím bùng nổ, chắn ngang dòng ma pháp đen. Cô đứng chắn trước Mirielle, giọng rắn rỏi:
— Đủ rồi, Valtor. Ngươi sẽ không lấy được gì từ ta.
Valtor cười nhạt, vung gậy, vòng tròn ánh sáng và bóng tối bủa vây Lysandra, nhấn chìm cô trong giá lạnh. Cedric hóa bóng ma, lao vào, kéo Lysandra ra ngoài. Mồ hôi lạnh đẫm trán, máu bật ra nơi môi anh.
Seraphina tung một viên ngọc ánh sáng lên không trung. Viên ngọc vỡ vụn, màn sương bạc lan rộng, che mờ tầm mắt bọn thuộc hạ. Mirielle tận dụng thời cơ, hát vang ký ức đẹp về mẹ, về sân khấu cũ. Sóng âm xuyên qua phòng ngự, làm những bức tượng cổ nứt vỡ, ánh sáng bên trong tràn ra, chiếu rọi Lysandra.
Lysandra ngẩng đầu, mắt tím bừng sáng. Cô xoay người, áo choàng nguyệt quế tung bay, ma pháp Biểu Diễn vỡ òa thành trăm ảo ảnh. Mỗi bước nhảy hóa thành dải lụa tím, quấn lấy bệ tế, phá tan vòng phong ấn Valtor dựng lên.
Valtor gào lên, lao xuống từ bệ đá, gậy pháp chém thẳng Lysandra. Cedric chắn trước, bóng tối phủ lấy hai người, tạo thành tấm khiên vô hình. Nhưng ma lực Valtor quá mạnh—bóng tối bị xé rách, Cedric ngã quỵ, Lysandra bị kéo lên bệ tế.
Valtor ghì chặt Lysandra, thì thầm lạnh băng vào tai cô:
— Ngươi là chìa khóa. Dòng máu elf lai người của ngươi sẽ mở cánh cửa bất tử. Chống lại ta chỉ khiến ngươi đau đớn hơn thôi.
Lysandra siết chặt nắm tay, mắt tím ánh lên giận dữ:
— Ngươi không hiểu gì về ánh sáng. Quyền lực của ngươi chỉ là trống rỗng.
Valtor cười nhạt, lưỡi dao bạc lóe lên, rạch một đường mỏng trên cổ Lysandra. Máu nhỏ xuống bệ đá, hòa vào những ký tự cổ xưa. Mặt nạ bạc phát sáng, lửa ma pháp bốc lên cuồn cuộn.
Dưới bệ, Cedric gượng dậy, môi bật máu. Anh cất giọng hát trầm, vang vọng như tiếng gọi từ vực sâu. Sóng âm đen cuốn lấy bệ tế, làm lửa ma pháp chao đảo.
Mirielle lao lên bậc đá, vừa hát vừa khóc. Sóng âm của cô hòa quyện với ma pháp Biểu Diễn của Lysandra, thành xoáy âm thanh tím-vàng. Valtor lảo đảo, mắt vằn tia máu:
— Các ngươi không thể ngăn ta! Ta là nghệ thuật vĩnh hằng!
Seraphina hét lớn, ném viên ngọc cuối cùng vào mặt nạ bạc. Mặt nạ nứt vỡ, tia sáng bạc bùng lên, xuyên thẳng vào Lysandra. Cô gào lên, ánh sáng tím tràn khắp không gian, nuốt chửng mọi ảo ảnh.
Trong khoảnh khắc, Lysandra thấy mẹ—diva huyền thoại—đứng giữa biển ánh sáng, ánh mắt dịu dàng. Bà mỉm cười, dang tay về phía Lysandra. Mirielle cũng nhìn thấy, nước mắt trào ra, đôi tay run rẩy với lấy hình bóng ấy.
Valtor gào lên, cố hút cạn ánh sáng từ Lysandra. Nhưng dòng máu elf lai người chống trả, tạo ra vòng xoáy sáng đen cuộn trào. Bệ tế rung chuyển, ký tự cổ phát nổ, ngọn lửa ma pháp bùng cháy.
Cedric gào lên, lao tới kéo Lysandra khỏi bệ. Mirielle hát vang, phá tan phong ấn cuối cùng. Seraphina dẫn đường, ánh sáng từ giác quan thứ sáu rọi lối cho cả nhóm lao khỏi vòng ma pháp.
Phía sau, Valtor gục xuống, máu đen trào miệng. Hắn ôm mặt nạ bạc vỡ vụn, ánh mắt tràn đầy hận thù. Tượng cổ sụp đổ, linh hồn minh tinh xưa tràn ra, bay lượn quanh Lysandra, Cedric, Mirielle và Seraphina.
Bóng tối tan dần, ánh sáng lấp lánh. Lysandra ngã vào vòng tay Cedric, hơi thở yếu ớt. Mirielle quỳ cạnh, run rẩy nắm lấy tay em gái:
— Lysandra… ta xin lỗi…
Lysandra mỉm cười yếu ớt:
— Em chưa bao giờ trách chị. Chúng ta là chị em.
Seraphina ôm cả hai, nước mắt lăn dài trên má.
Xa xa, Valtor đứng dậy, mắt đen rực lửa, bóng tối cuộn quanh. Hắn lặng lẽ rút lui vào màn sương, để lại lời nguyền rít lên:
— Ta sẽ trở lại. Ánh sáng của các ngươi chỉ là khúc dạo đầu cho bóng tối bất tử.
Tiếng sấm nổ vang trên đỉnh Hát Vọng. Không khí lạnh buốt, sương cuộn quanh bệ tế. Lysandra nắm tay Cedric, mắt tím ánh lên quyết tâm mới.
Bên ngoài rừng, chuông nhà hát vang lên, khô khốc như tiếng gọi từ vực sâu. Bốn người dìu nhau rời khỏi đỉnh núi, bóng dáng hòa vào sương trắng.
Trên nền đá, mặt nạ bạc vỡ vụn, máu và ánh sáng quyện thành vết nứt sâu hoắm. Một linh hồn nữ ca sĩ xưa cất tiếng hát, lời ca vang vọng giữa đêm dài.
Đỉnh Hát Vọng chưa ngủ yên. Ở đâu đó trong bóng tối, đôi mắt đen của Valtor vẫn dõi theo, chờ thời khắc trả thù.
Bóng tối rút lại, nhưng phía chân trời, những tia sáng mới đang lặng lẽ ló rạng.