Ánh Sáng Ký Ức

Chương 9: Lời Hứa Bị Phá Vỡ

Minh Ánh ngồi bên cửa sổ, ánh sáng từ mặt trời chiếu vào, tạo ra những vệt sáng trên sàn gỗ. Cô lặng lẽ nhìn ra ngoài, nhưng tâm trí lại quay cuồng với những suy nghĩ về Thiên Vũ. Cảm giác trống rỗng cứ dâng lên mỗi khi nghĩ đến anh. Minh Ánh biết mình đang giấu giếm điều gì đó, nhưng không thể nói ra. Cô cảm thấy nỗi đau đè nén trong lòng ngày càng nặng nề.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Ngọc Linh ngồi bên cạnh, ánh mắt sáng lên như những ngôi sao. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch cho lần tới.”

“Linh, cậu có nghĩ rằng mình đang đẩy Thiên Vũ ra xa không?” Minh Ánh hỏi, giọng cô khẽ run rẩy.

“Không, mình không nghĩ vậy. Cậu chỉ cần tin tưởng vào anh ấy,” Ngọc Linh trả lời, nhưng sự chắc chắn trong giọng nói của cô có phần yếu ớt. “Cậu biết mà, anh ấy rất mạnh mẽ.”

“Nhưng những bí mật mà mình đang mang theo… liệu có thể khiến anh ấy tổn thương không?” Minh Ánh thở dài, đôi mắt cô nhìn xa xăm. “Mình sợ rằng những điều mình đã thấy sẽ làm cho mọi thứ tồi tệ hơn.”

Ngọc Linh im lặng, cô biết rằng Minh Ánh đang chiến đấu với chính mình. Một lúc sau, Ngọc Linh lên tiếng: “Cậu cần phải chia sẻ điều này với Thiên Vũ. Nếu không, cậu sẽ mãi mãi sống trong sợ hãi.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng nó như một nhát dao đâm vào tim Minh Ánh. Cô biết mình phải đối mặt với sự thật, nhưng điều đó lại khiến cô cảm thấy hoang mang hơn bao giờ hết.

“Minh Ánh!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, khiến cô giật mình. Thiên Vũ đứng ở cửa, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng. “Cậu có sao không?”

“Thiên Vũ…” Minh Ánh không biết phải nói gì, cảm xúc của cô như một dòng sông cuộn chảy, không thể kiểm soát.

“Cậu có vẻ khác lạ. Có chuyện gì xảy ra không?” Anh tiến lại gần, ánh mắt sâu thẳm như muốn thấu hiểu mọi điều trong lòng cô.

Cô muốn nói, muốn chia sẻ tất cả, nhưng lại không thể. “Mình chỉ hơi mệt,” Minh Ánh đáp, cố gắng tạo ra một nụ cười. “Cảm ơn cậu đã quan tâm.”

“Đừng giấu diếm,” Thiên Vũ nói, giọng anh kiên định. “Mình biết cậu có điều gì không muốn nói. Cậu không cần phải một mình gánh vác mọi thứ.”

“Cậu không hiểu đâu,” Minh Ánh lắc đầu, lòng quặn thắt. “Mình không thể làm tổn thương cậu. Không thể.”

“Chẳng lẽ cậu nghĩ rằng mình không thể chịu đựng được sự thật sao?” Thiên Vũ hỏi, ánh mắt anh như một mảnh gương phản chiếu nỗi đau của cô.

“Cậu không biết mình đã chứng kiến những gì…” Minh Ánh thì thầm, nước mắt lăn dài trên má. “Mình không thể để điều đó xảy ra lần nữa.”Thiên Vũ bước gần hơn, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. “Dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Đừng để nỗi sợ hãi làm cản trở chúng ta.”

“Nhưng…” Minh Ánh muốn phản bác, nhưng một phần trong cô lại muốn tin vào lời hứa của anh. Cô biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, cả hai sẽ mãi mãi mắc kẹt trong những ký ức đau thương.

“Đừng lo lắng,” Ngọc Linh xen vào, nhìn Thiên Vũ với ánh mắt cầu khẩn. “Chúng ta sẽ tìm ra cách. Chúng ta không đơn độc.”

“Đúng, không ai bị bỏ lại phía sau,” Thiên Vũ nói, ánh mắt anh bừng sáng. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Minh Ánh cảm thấy như một tảng đá nặng nề trong lòng dần được gỡ bỏ. Nhưng cô biết rằng, sự thật vẫn đang chờ đợi, và những bí mật sẽ không dễ dàng buông tha cho họ.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những ký ức của Hoàng Anh,” Minh Ánh quyết định, lòng tràn đầy quyết tâm. “Có thể có điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”

“Làm thế nào để bắt đầu?” Ngọc Linh hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Chúng ta phải tìm hiểu về quá khứ của hắn. Có thể có người biết,” Minh Ánh đáp, ánh mắt cô ánh lên sự kiên định.

“Được rồi, mình sẽ giúp cậu,” Ngọc Linh gật đầu, tay nắm chặt tay Minh Ánh. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Và khi cả ba cùng nhau rời khỏi phòng, Minh Ánh cảm thấy như mình đang bước vào một hành trình mới. Những ký ức đau thương vẫn lởn vởn trong tâm trí, nhưng giờ đây, cô không còn đơn độc. Cô có Thiên Vũ và Ngọc Linh bên cạnh, cùng nhau tìm kiếm sự thật.

“Cậu sẽ không phải chịu đựng một mình nữa,” Thiên Vũ thì thầm, ánh mắt anh như một ngọn lửa ấm áp trong đêm tối.

Nhưng trong lòng Minh Ánh, một cảm giác lo lắng vẫn tràn ngập. Họ đang tiến gần đến những bí mật sâu thẳm, những ký ức có thể làm thay đổi tất cả. Cô không biết liệu điều đó có phải là một cuộc chiến mà họ có thể thắng hay không.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, những bóng đổ dài dần dần bao trùm lấy họ. Minh Ánh cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới đầy bí ẩn, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra. Cô không thể lường trước được những gì đang chờ đợi phía trước, nhưng một điều chắc chắn: cuộc chiến với những ký ức vẫn còn dài.

Khi họ rời khỏi nơi đó, từng bước chân như khắc sâu vào tâm trí Minh Ánh. Cô không thể quay đầu lại, không thể bỏ cuộc. Những ký ức sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, nhưng với sự đồng hành của những người bạn bên cạnh, cô sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Minh Ánh thì thầm, lòng tràn đầy quyết tâm. “Dù có phải đánh đổi tất cả.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn