Minh Ánh đứng lặng giữa không gian tối tăm, những ký ức chồng chất như mớ bòng bong trong đầu. Hình ảnh Thiên Vũ bỗng hiện lên sống động, nụ cười của anh như ánh sáng chói lòa giữa những tăm tối. Mỗi lần nghĩ về anh, một cảm giác đau đớn lại xộc lên trong lòng cô. Cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Hoàng Anh trong hoàn cảnh này, và càng không thể hình dung rằng cuộc gặp gỡ này sẽ khơi dậy những ký ức mà cô luôn muốn chôn vùi.
“Cô có biết không,” Hoàng Anh cất giọng, nhẹ nhàng nhưng đầy chất giễu cợt, “Tôi đã thấy cô trước đây. Cô không phải là người mà tôi muốn gặp lại.”
Ngọc Linh đứng bên cạnh, ánh sáng từ đôi tay cô nhấp nháy như để bảo vệ hai người. “Chúng tôi không đến đây để làm phiền anh,” cô nói, nhưng giọng nói có phần run rẩy.
“Thật sao?” Hoàng Anh tiến một bước, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Tôi không tin. Các cô đã đụng chạm vào những điều mà các cô không thể hiểu nổi.”
Minh Ánh cảm thấy nỗi lo lắng trào dâng trong lòng. “Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật,” cô nói, giọng cứng rắn. “Tại sao anh lại làm những điều này? Tại sao lại gây ra cái chết của Thiên Vũ?”
“Cô nghĩ rằng mình có thể thay đổi quá khứ?” Hoàng Anh cười nhạt, nụ cười mang theo sự khinh bỉ. “Những ký ức đau thương là thứ không thể xóa nhòa. Nó chỉ làm cho cô yếu đuối hơn mà thôi.”
“Cô ấy không yếu đuối,” Ngọc Linh phản bác, ánh sáng từ tay cô bỗng sáng rực, như thể muốn khẳng định sức mạnh bên trong. “Cô ấy đã vượt qua được nỗi đau và đang cố gắng để thay đổi mọi thứ!”
“Thay đổi?” Hoàng Anh nhếch môi. “Cô không biết rằng mọi thứ đều đã được định sẵn. Những gì đã xảy ra là không thể thay đổi. Cô chỉ đang vội vã chạy theo những ảo tưởng.”
Minh Ánh cảm thấy sự tức giận dâng lên. “Vậy sao? Nếu mọi thứ đã được định sẵn, tại sao anh lại sợ hãi? Tại sao anh không dám đối mặt với những gì đã xảy ra?”
“Cô nên biết rằng không phải tất cả mọi thứ đều dễ dàng như vậy,” Hoàng Anh đáp lại, giọng điệu điềm đạm nhưng chứa đựng sự thách thức. “Cô đang ở trong một trò chơi mà cô không thể kiểm soát. Và tôi là người nắm giữ những quân bài.”
Mỗi lời nói của Hoàng Anh như một nhát dao cứa vào trái tim Minh Ánh. Cô cảm nhận rõ ràng sự giằng xé trong lòng, giữa mong muốn cứu Thiên Vũ và nỗi sợ hãi rằng chính cô cũng sẽ trở thành một phần của trò chơi tàn nhẫn này.
“Chúng ta sẽ không để anh tiếp tục thao túng mọi thứ!” Minh Ánh tuyên bố, ánh mắt cô kiên quyết. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, cho dù phải trả giá bằng điều gì.”
“Thật ngây thơ,” Hoàng Anh lắc đầu, ánh mắt như một con sói đói, “Cô không biết rằng những người theo đuổi sự thật thường phải trả giá đắt. Cô có thể sẽ mất nhiều hơn những gì cô nghĩ.”
Ngọc Linh bất ngờ nắm chặt tay Minh Ánh. “Chúng ta không đơn độc. Chúng ta có nhau và những người bạn khác,” cô nói, giọng vững vàng hơn.“Có lẽ các cô không đơn độc, nhưng các cô sẽ sớm nhận ra rằng mình đang đi trên con đường đầy chông gai,” Hoàng Anh thách thức, rồi lùi lại một bước. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô rằng, những ký ức mà cô đang tìm kiếm sẽ dẫn đến những điều mà cô không thể nào chấp nhận.”
Minh Ánh cảm thấy như một cơn sóng dâng lên trong lòng. Ký ức về Thiên Vũ, những ký ức đau thương, đã trở thành một gánh nặng không thể gỡ bỏ. Cô không thể để Hoàng Anh tiếp tục chi phối cuộc đời mình.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách để đối phó với anh,” cô nói, sự quyết tâm trong giọng nói càng thêm mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Hoàng Anh nói, ánh mắt lấp lánh như một ánh sao lạnh lẽo. “Cuộc chơi đã bắt đầu, và tôi sẽ không dễ dàng để các cô thoát khỏi nó.”
Khi Hoàng Anh rời đi, Minh Ánh cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm. Một cảm giác nặng nề đè lên vai cô. “Chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Ngọc Linh hỏi, giọng nói có phần lo lắng.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những ký ức của Hoàng Anh,” Minh Ánh nói, lòng đầy quyết tâm. “Có thể có điều gì đó chúng ta chưa biết về quá khứ của hắn.”
Họ rời khỏi căn phòng với những suy nghĩ nặng nề. Mỗi bước đi như đang dấn thân vào một hành trình không có lối thoát. Minh Ánh biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự thật, mà còn là đối mặt với chính những ký ức đau thương của bản thân.
“Đừng lo lắng quá,” Ngọc Linh nói, tay cô nắm chặt tay Minh Ánh. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”
“Cảm ơn Linh,” Minh Ánh nói, lòng nhẹ nhõm hơn một chút. Nhưng trong sâu thẳm, cô biết rằng những thử thách phía trước sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều.
Khi họ rời khỏi nơi đó, ánh sáng từ đôi tay Ngọc Linh dần tắt, nhưng trong lòng Minh Ánh, một ngọn lửa kiên cường vẫn đang âm ỉ cháy, sẵn sàng đối đầu với những ký ức mà cô chưa bao giờ muốn chạm tới.
“Chúng ta cần tìm kiếm thêm thông tin từ những người xung quanh hắn,” Minh Ánh quyết định. “Có thể ai đó biết rõ hơn về quá khứ của Hoàng Anh.”
“Đúng vậy,” Ngọc Linh gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”
Khi họ ra khỏi tòa nhà, những cảm xúc trong lòng Minh Ánh cứ vẩn vơ, như một cơn sóng dồn dập. Cô biết rằng mỗi bước chân đều có thể dẫn đến một ký ức đau thương, nhưng cô cũng tin rằng, chỉ cần có quyết tâm, họ có thể vượt qua mọi thứ.
Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Những ký ức sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, nhưng Minh Ánh đã sẵn sàng để đối mặt.