Bầu không khí buổi sáng trong biệt thự Lục gia đặc quánh sự cảnh giác, một lớp sương mỏng phủ lên các khung cửa kính, ánh sáng đầu ngày xuyên qua khe rèm, đổ dài trên nền đá lạnh. Lục Minh Dạ vừa bước ra khỏi phòng y tế, mái tóc đen ánh bạc lẫn vào bóng tối hành lang. Mắt anh sâu thẳm, không biểu lộ cảm xúc, chỉ có những nếp nhăn mờ nơi khóe mi như báo hiệu một đêm trắng không yên.
Ở phía đối diện, Lục Triều Dương tựa lưng vào tường, hai tay đút túi, vẻ ngoài thư thái như chẳng có gì chạm được vào lớp phòng bị của anh ta. Đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ thích thú khi Minh Dạ tiến lại.
“Chúc mừng anh, cô ấy lại vượt qua một kiếp nạn.” Giọng nói nhẹ tênh, ẩn ý châm biếm.
“Đừng thử thách giới hạn của tôi.” Minh Dạ đáp, không nhìn đối phương, sải bước đi thẳng.
Triều Dương cười nhạt, nhấc chân rời khỏi bóng tối hành lang. “Thế giới này không cho phép ai quá mềm yếu đâu, anh họ.”
Minh Dạ không đáp, cánh cửa phòng làm việc tầng thượng khép lại sau lưng anh. Ánh sáng lờ mờ hắt lên những kệ sách dày đặc, màn hình dị năng chớp nháy liên tục với thông số bất thường về Bạch Tinh Vân. Anh kéo ghế, tập trung vào biểu đồ dao động ký ức của cô. Một vệt sóng dữ dội vạch ngang vùng trung tâm ký ức, như vết nứt trên tảng băng, rực lên cảnh báo đỏ.
Minh Dạ đặt ngón tay lên màn hình, khởi động dị năng. Ý thức anh trượt sâu vào dòng ký ức của Tinh Vân, chạm đến những tầng sâu nhất: ánh đèn phòng thí nghiệm, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay người mẹ, tiếng thở gấp gáp, giọt máu rơi trên nền trắng. Bất chợt, một bức tường vô hình chắn lối, lạnh giá đến tê dại. Dị năng của anh bị dội ngược trở ra, kèm theo nhịp cảnh báo dồn dập: “Phát hiện phong ấn ký ức cấp độ tối cao – nguy cơ tổn thương chủ thể.”
Anh ngắt kết nối, thở nặng nề. Đầu óc ong ong, trái tim bóp nghẹt bởi cảm giác bất lực chưa từng trải qua. Phong ấn này không chỉ để bảo vệ, mà còn để giam giữ – ai đã làm điều này? Tinh Vân, hay một thế lực khác?
Tiếng gõ cửa vang lên khẽ khàng. Lâm Thế An lặng lẽ bước vào, mái tóc hoa râm điểm bạc, mắt sắc lạnh như chim ưng. Ông dừng trước màn hình, ánh nhìn dừng lại nơi biểu đồ nhấp nháy.
“Cậu vừa thử xâm nhập ký ức cô ấy?” Giọng ông đều đều, không biểu lộ cảm xúc.
“Phong ấn dị năng ba lớp. Lớp ngoài thao túng ký ức, lớp giữa xóa dấu vết, lớp trong cùng có phản ứng ngược.” Minh Dạ trả lời, giọng khô khốc.
Lâm Thế An nhếch môi, lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Chỉ Diệp gia mới đủ năng lực tạo phong ấn loại này. Tôi từng nghe, Diệp Nguyệt Lăng trực tiếp thi triển lên những kẻ phản bội Dị Ảnh.”
Minh Dạ nheo mắt, các ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. “Cô ấy muốn che giấu điều gì? Tại sao lại phải phong ấn ký ức của Tinh Vân?”
Lâm Thế An im lặng hồi lâu, rồi đứng dậy, tay đút túi, hướng về phía cửa sổ. “Có những ký ức, nếu bị đánh thức, sẽ kéo theo máu và lửa. Cậu có chắc muốn phá giải, dù biết cái giá phải trả?”
Ánh mắt Minh Dạ lạnh đi. Anh nhớ lại khuôn mặt Tinh Vân đêm qua, trắng bệch, hơi thở yếu ớt, giữa ranh giới sống chết. Anh không cho phép mình do dự – nhưng cũng không thể đánh cược tương lai của cô.
“Ông từng thử đọc suy nghĩ cô ấy chưa?” Anh hỏi, giọng trầm xuống.
Lâm Thế An lắc đầu, nét mặt thoáng vẻ bất lực hiếm hoi. “Ký ức cô ấy như một mê cung, mỗi cánh cửa là một mảnh gương vỡ. Cố xâm nhập, chỉ dẫn đến tự hủy. Dị năng của tôi không đủ để mở khóa. Chỉ có cậu, với dị năng thao túng ký ức, mới có khả năng đó – nhưng cũng chính vì thế, nguy cơ càng lớn.”
Minh Dạ dựa lưng vào ghế, mắt nhìn lên trần nhà. Một quyết định ở giữa ranh giới mỏng manh của sinh tử, của quyền lực và tình cảm. Nếu anh phá giải, sẽ kéo theo hàng loạt hệ lụy: bí mật Diệp gia, cái chết của mẹ, thân phận thật của Tinh Vân – tất cả đều có thể lộ diện, kèm theo những hiểm họa không thể lường trước.
Tiếng bước chân nhẹ vang lên ngoài hành lang. Bạch Tinh Vân xuất hiện ở ngưỡng cửa, dáng người mảnh khảnh, tóc bạch kim buông xõa, sắc mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã lấy lại thần thái. Minh Dạ vội đứng dậy, tiến đến đỡ cô ngồi xuống ghế.
“Em không nên dậy,” anh nói, giọng dịu hẳn.
Tinh Vân khẽ lắc đầu, môi mím lại. “Em không muốn làm người ngoài cuộc. Có chuyện gì, anh hãy nói thẳng.”
Lâm Thế An quan sát, ánh mắt như xuyên thấu lớp vỏ bọc cuối cùng của mỗi người. “Cô có chắc mình muốn biết? Có những bí mật, một khi mở ra sẽ không thể khép lại.”
Tinh Vân nhìn Minh Dạ, đôi mắt xám phủ sương ánh lên sự kiên quyết. “Nếu quá khứ của em bị phong ấn, em có quyền lựa chọn đối mặt. Em không muốn mãi sống trong bóng tối.”
Minh Dạ lặng người, trong lòng dấy lên cơn sóng ngầm. Chỉ một quyết định sai lầm, anh có thể mất cô mãi mãi – hoặc kéo cả hai vào vực thẳm không lối ra.
“Anh sẽ giúp em, nhưng chỉ khi em thật sự sẵn sàng.” Anh nói khẽ, nắm tay cô.
Tinh Vân gật đầu. “Em tin anh.”
Lâm Thế An rời khỏi phòng, khép cửa lại. Không gian chỉ còn hai người. Ánh sáng nhạt chiếu lên gương mặt Minh Dạ, làm nổi bật đường nét lạnh lùng cương nghị. Anh ngồi xuống đối diện, khẽ chạm tay lên thái dương Tinh Vân.
Dị năng khởi động. Một dòng ký ức ào ạt cuốn Minh Dạ vào thế giới nội tâm của cô. Ban đầu chỉ là những mảnh ghép rời rạc: tiếng cười trẻ thơ, bàn tay ai đó vuốt tóc, mùi thuốc sát trùng, ánh đèn phòng thí nghiệm chói lòa. Rồi đột ngột, không gian chuyển tối, một cánh cửa đen hiện ra, trên đó khắc những ký tự lạ mắt. Bên kia cánh cửa, một bóng người co ro, gương mặt che kín bằng dải băng trắng.
Anh cảm nhận rõ các tầng phong ấn. Lớp đầu – mạng nhện dị năng thao túng ký ức, mỗi sợi đều rung động khi có kẻ lạ xâm nhập. Lớp thứ hai – xóa dấu vết, những ký ức bị cắt xén, chỉ còn khoảng trống lạnh lẽo. Lớp cuối cùng – phản ứng ngược, một luồng sóng dữ dội trực chờ đánh trả bất kỳ ai cố phá vỡ.
Trước cánh cửa, một giọng thì thầm vang lên – không phải của Tinh Vân: “Nếu ký ức này mở ra, tất cả sẽ thay đổi. Ngươi có dám không?”
Minh Dạ ngừng lại. Anh thấy bản thân đứng trước ranh giới quyết định: phá giải – đối mặt với hiểm họa không lường; giữ nguyên – chấp nhận để sự thật mãi mãi bị che giấu.
Bên ngoài, Tinh Vân rên khẽ, trán đẫm mồ hôi, bàn tay siết chặt lấy cánh tay anh. “Đau quá… Minh Dạ, em đau…”
Anh lập tức thu dị năng, ôm lấy cô, giọng nhẹ như gió. “Anh ở đây. Đừng sợ.”
Tinh Vân mở mắt, hơi thở đứt quãng. “Em thấy… có ai đó gọi em, bảo đừng nhớ lại… Em sợ…”
“Đó là dư âm của phong ấn,” Minh Dạ giải thích, ánh mắt dịu dàng. “Em không cần miễn cưỡng.”
Tinh Vân lắc đầu, giọng yếu ớt. “Em muốn biết, nhưng em cần thời gian.”
Minh Dạ gật đầu, dìu cô ngồi vững. “Anh sẽ ở bên em. Chỉ khi nào em sẵn sàng, anh mới tiếp tục.”
Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt ánh lên tia cảm kích. “Em tin anh.”
Tinh Vân rời khỏi phòng, bóng dáng nhỏ bé lặng lẽ khuất sau cánh cửa. Minh Dạ ngồi lại, đôi mắt tối sầm. Trong đầu anh, bao câu hỏi dồn dập: Ai đã phong ấn ký ức của cô? Diệp Nguyệt Lăng muốn che giấu điều gì? Nếu sự thật bị phơi bày, ai sẽ là người phải trả giá?Lục Triều Dương xuất hiện ở khúc quanh hành lang, tựa vai vào tường, môi cong lên nụ cười khó đoán.
“Anh không dám phá giải ký ức của cô ấy?” Triều Dương cất giọng trêu chọc.
Minh Dạ liếc sang, ánh mắt lạnh lùng. “Tôi không liều mạng với sinh mệnh người mình yêu.”
Triều Dương nhún vai, mắt lấp lánh vẻ châm biếm. “Hay anh sợ, nếu biết sự thật, mình sẽ không còn lý do để tiếp tục chiến đấu?”
Minh Dạ không trả lời, đi ngang qua Triều Dương, vai chạm nhẹ nhưng lạnh như băng. Triều Dương nhếch môi, ánh nhìn sâu hun hút.
“Diệp Nguyệt Lăng sẽ không cho anh nhiều thời gian đâu,” anh ta nói với theo. “Tôi nghe nói cô ta đã bắt đầu hành động. Nếu không nhanh, mọi bí mật sẽ tự phơi bày.”
“Anh muốn gì?” Minh Dạ dừng bước, giọng trầm hẳn.
Triều Dương nhún vai, ánh mắt sắc lại. “Tôi chỉ muốn biết, khi mọi thứ sụp đổ, ai sẽ là người đứng vững cuối cùng.”
Anh ta bỏ đi, bóng dáng hòa vào hành lang vắng. Minh Dạ đứng yên, mắt nhắm nghiền. Trong đầu anh, tiếng thì thầm từ phong ấn lại vang lên: “Dám không?”
Chiều xuống, Minh Dạ triệu tập cuộc họp khẩn cấp với các trưởng lão, cố vấn cấp cao của Lục gia. Phòng họp tầng trệt dày đặc khí áp, ánh đèn trắng lạnh đổ xuống những gương mặt nghiêm nghị.
“Diệp gia đã ra mặt,” Minh Dạ tuyên bố, giọng sắc lạnh. “Từ hôm nay, tăng cường an ninh toàn bộ biệt thự, đặc biệt khu phía bắc. Hệ thống bảo mật phải được kiểm tra từng chi tiết.”
Một trưởng lão đề nghị: “Có nên báo cho các nhánh phụ?”
“Chỉ người thân tín được tiếp cận khu vực này. Nếu ai để lộ thông tin, tôi sẽ xử lý theo luật gia tộc.” Minh Dạ dứt khoát.
Không ai dám phản đối. Không khí căng như dây đàn. Cuộc họp kết thúc, Minh Dạ ra hiệu cho Lâm Thế An vào phòng riêng.
“Ông có thông tin gì về phong ấn ký ức?” Minh Dạ hỏi.
Lâm Thế An rút ra tập hồ sơ, đặt lên bàn. “Ba lớp phong ấn, xuất hiện từ thời đại chiến Dị thế kỷ. Theo hồ sơ, chỉ người thừa kế trực tiếp của Diệp gia mới đủ quyền sử dụng. Muốn phá giải, cần tìm được ‘chìa khóa’ – vật dẫn liên kết với ký ức gốc.”
“Vật dẫn có thể là gì?”
“Một món đồ kỷ niệm, một đoạn âm thanh, hoặc một con người. Tôi nghi ngờ, Diệp Nguyệt Lăng chính là chìa khóa.” Ánh mắt Lâm Thế An tối lại.
Minh Dạ siết chặt hồ sơ. Nếu đúng như vậy, càng nguy hiểm hơn. Anh không thể để Tinh Vân rơi vào tay Diệp gia, cũng không thể phá giải phong ấn nếu thiếu chìa khóa.
Tối, Minh Dạ ngồi một mình trong thư phòng. Trước mặt là bức ảnh cũ của mẹ anh – người phụ nữ có đôi mắt u buồn, mái tóc dài. Anh khẽ chạm lên bức ảnh, nhớ lại những lời dặn dò xưa cũ: “Có những bí mật phải chôn sâu. Đừng để thù hận che mờ đôi mắt con.”
Một tin nhắn lặng lẽ xuất hiện trên điện thoại: “Minh Dạ, ra vườn hồng. Có chuyện cần nói. – Tinh Vân.”
Anh lập tức rời phòng, bước nhanh ra khu vườn phía tây. Dưới ánh đèn vàng, Tinh Vân đứng lặng bên khóm hồng trắng, gió đêm lay động những sợi tóc bạch kim. Cô nhìn anh, ánh mắt lặng lẽ, nỗi bất an giấu sau vẻ bình thản.
“Em có nhớ lại gì không?” Anh hỏi, tiến lại gần.
Tinh Vân lắc đầu. “Không hẳn. Nhưng mỗi lần em cố nhớ, đầu em như bị bóp nghẹt, tim đau nhói. Có cảm giác… có ai đó luôn dõi theo.”
Minh Dạ đặt tay lên vai cô, ánh mắt dịu đi. “Đó là tác dụng của phong ấn. Đừng ép mình.”
Tinh Vân nhìn anh, giọng run rẩy: “Nếu em không bao giờ nhớ lại, anh vẫn muốn bảo vệ em chứ? Hay chỉ vì em là ‘thánh nữ’?”
Minh Dạ kéo cô vào lòng, ôm chặt. “Em là em. Dù ký ức thế nào, anh vẫn muốn bảo vệ em.”
Tinh Vân tựa vào ngực anh, thở dài. “Em sợ, nếu nhớ lại, em sẽ không còn là mình nữa.”
Minh Dạ thì thầm: “Anh sẽ ở đây. Dù em thay đổi, anh cũng không buông tay.”
Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ quan sát. Ánh mắt sắc lạnh, môi đỏ nhếch cười hiểm độc. Diệp Nguyệt Lăng đứng dưới tán cây, điện thoại trong tay. Cô ta nhấn ghi âm, giọng khàn khàn: “Bạch Tinh Vân, ký ức của mày là chìa khóa mở ra địa ngục. Đêm mai, tao sẽ giúp mày nhớ lại.”
Ở một căn phòng bí mật, Lục Triều Dương đứng trước màn hình, ánh mắt lấp lánh thích thú. Anh ta nhìn hình Minh Dạ và Tinh Vân ngoài vườn, khoé môi cong lên. “Bắt đầu rồi. Để xem, ký ức của ai sẽ sụp đổ trước…”
Đêm trôi qua trong sự yên tĩnh giả tạo. Minh Dạ thức trắng, mắt không rời hệ thống an ninh. Anh biết, thời gian không còn nhiều. Nếu không đưa ra quyết định, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Sáng hôm sau, một phong thư không đề tên được đặt trước cửa phòng anh. Bên trong chỉ có một dòng chữ: “Chọn đi, Lục Minh Dạ – sự thật hay người con yêu?”
Anh siết chặt lá thư, mắt tối lại, sát khí lạnh lẽo phủ lên gương mặt. Quyết định phải được đưa ra, và cái giá lần này có thể là tất cả.
Ở tầng dưới, Tinh Vân ngồi bên cửa sổ, mắt hướng ra vườn hồng trắng. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim dồn dập. Trong đầu, những mảnh ký ức chớp nhoáng: tiếng gọi xa xăm, tiếng khóc, ai đó van xin: “Đừng mở cửa… đừng nhớ lại…”
Cô siết chặt tay, nước mắt lăn dài. Cô biết, cánh cửa ký ức sắp mở ra – và phía sau nó là vực sâu không đáy.
Đêm lại buông xuống. Minh Dạ ngồi bên giường, mắt không rời Tinh Vân đang ngủ. Ngoài biệt thự, một bóng đen lặng lẽ vượt qua tường rào, ánh mắt sắc như dao. Diệp Nguyệt Lăng đã sẵn sàng. Đêm nay, cuộc chơi sẽ bắt đầu – không ai biết, ai sẽ là người cuối cùng giữ được ký ức của mình.
Gió lạnh tràn qua, cuốn theo mùi máu và hoa hồng. Lá thư trên bàn bị gió cuốn rơi xuống sàn, dòng chữ mờ dần: “Chọn đi, Lục Minh Dạ…”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Minh Dạ hiểu rằng, mọi con đường đều dẫn đến vực sâu. Và anh, không còn đường lùi.