Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 6: Cạm Bẫy Đêm Mưa

Cơn mưa trút xuống Vọng Minh như muốn cuốn trôi mọi dấu vết, từng giọt nước nặng nề đập vào mái ngói, làm ánh đèn vàng lạnh lẽo trên hành lang biệt thự Lục gia càng thêm nhạt nhòa. Bạch Tinh Vân bước chậm trên nền gạch ướt, từng bước chân nhẹ như sợ phá vỡ không khí căng thẳng đang bao trùm. Điện thoại rung lên, màn hình lóe sáng một dòng chữ ngắn: “Xuống dưới.”

Cô siết chặt tay, liếc nhìn chiếc đồng hồ. Đúng nửa đêm. Không gian lặng như tờ, chỉ còn tiếng mưa, tiếng gió và nhịp đập dồn dập trong lồng ngực. Tinh Vân khoác áo choàng, giấu lọ thuốc nhỏ trong túi, khẽ mở cửa phòng. Hành lang vắng tanh, ánh sáng vàng kéo dài thành vệt nhòe trên tường.

Cửa phụ khẽ mở, gió lạnh luồn qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước. Dưới mái hiên, Lục Minh Dạ đứng lặng, áo khoác đen phủ vai, bóng dáng cao lớn như hòa vào màn đêm. Đôi mắt anh lóe lên ánh nhìn sắc lạnh khi thấy cô xuất hiện.

“Có chuyện gì?” Tinh Vân hỏi nhỏ, giọng trầm lại vì lo lắng.

“Có kẻ xâm nhập.” Minh Dạ trả lời ngắn gọn, mắt vẫn không rời khỏi phía hàng rào an ninh. “Hệ thống bị can thiệp, đội bảo vệ đã mất liên lạc ở phía tây.”

Anh đưa cho cô chiếc tai nghe không dây, thì thầm: “Đừng tách khỏi tôi. Nếu có biến, chạy về hướng tây, cổng phụ đã có người chờ.”

Tinh Vân cài tai nghe, lòng bàn tay lạnh toát. “Ai?” Cô giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

“Dị Ảnh. Sát thủ cấp cao, không thương lượng.” Minh Dạ liếc về phía bóng tối, cơ bắp căng lên như một con thú săn mồi chực chờ.

Một tia chớp lóe lên, soi rõ khu vườn ướt át. Trong khoảnh khắc, Tinh Vân nhận ra một bóng người lướt qua mép tường – nhanh đến mức chỉ là cái bóng xám mờ trong màn mưa.

Minh Dạ giơ tay, ra hiệu lùi vào trong. Tinh Vân chỉ kịp cảm nhận một luồng dị năng lạnh buốt lướt qua, thì tiếng nổ khẽ vang lên sau lưng. Tường đá vỡ toang, bụi bay mù mịt. Một kẻ mặc đồ bó sát xám bạc xuất hiện, mặt nạ che nửa mặt, đôi mắt cam sáng rực như loài thú săn đêm.

Tinh Vân cảm nhận dòng dị năng nặng nề như trọng lực bị đảo lộn quanh thân sát thủ. Đất dưới chân cô chùng xuống, từng thớ cơ trên người như bị kéo giãn, hơi thở nặng nề khó chịu. Minh Dạ chắn trước cô, ánh mắt sắc lạnh, dị năng thao túng ký ức khẽ động – không khí xung quanh méo mó, hình ảnh nhòe đi trong tích tắc.

Sát thủ dừng lại, giọng khàn khàn vọng qua mặt nạ: “Giao Bạch Tinh Vân. Nếu không, cả hai sẽ chết đêm nay.”

Minh Dạ cười nhạt, khẩu súng trong tay không hề run. “Muốn lấy người của tôi, tự đến mà thử.”

Chưa dứt lời, sát thủ lao tới, tốc độ như xé gió. Trọng lực đột ngột tăng lên, thân thể Minh Dạ nặng trĩu, đầu gối khụy xuống, Tinh Vân cũng cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt. Nhưng anh vẫn giữ vững, ánh mắt lạnh như băng, dị năng bùng lên – sóng ký ức quét thẳng vào tâm trí đối phương.

Sát thủ khựng lại, mắt chớp liên hồi, nhưng chỉ một nhịp thở, hắn lắc đầu, vung tay ném quả cầu kim loại phát sáng. Một tiếng nổ sắc lạnh, sóng xung kích đẩy cả hai ngã dúi dụi. Minh Dạ che chắn cho Tinh Vân, vai anh trúng mảnh đạn, máu thấm đỏ áo.

Mưa xối xả, máu hòa trong nước, loang lổ trên nền đá. Sát thủ tiến tới, hai tay giang rộng, dị năng vận lên cực hạn. Đất nứt toác, những tảng đá lớn bay lên xoay tròn như cơn bão nhỏ. Không khí dày đặc, mỗi bước chân như bị hàng trăm dây xích vô hình kéo giữ.

Minh Dạ tập trung ý chí, cố nén đau. Dị năng thao túng ký ức được đẩy l*n đ*nh điểm, không gian quanh họ méo mó, hình ảnh lặp lại như trong cơn mộng mị. Sát thủ gằn giọng phá vỡ ảo ảnh, mắt đỏ ngầu: “Ký ức chỉ là mánh khóe rẻ tiền!”

Hắn giật mạnh, ném lưỡi dao bạc về phía Tinh Vân. Minh Dạ lao tới, đẩy cô ngã xuống, lưỡi dao cắm phập vào lưng anh. Máu trào ra, hòa cùng nước mưa.

Tinh Vân thét lên, ôm lấy Minh Dạ. Đôi mắt anh mờ đi, hơi thở yếu dần, nhưng vẫn gượng nói: “Chạy… Đừng quay lại…”

Sát thủ lại áp sát, bàn tay tràn ngập dị năng, hướng thẳng về phía Tinh Vân. Cô run rẩy, nhưng không lùi. Đôi mắt xám ánh lên tia sáng lạ, trong khoảnh khắc, cô thả Minh Dạ xuống, đứng chắn trước anh, hai tay dang rộng.

Từ lòng bàn tay Tinh Vân, ánh sáng trắng bùng lên, lan tỏa như sương mai giữa màn đêm. Dị năng chữa lành tuôn trào, dòng năng lượng tinh khiết quấn quanh vết thương Minh Dạ. Cơn đau nhức như xé toạc tâm trí, cô cảm nhận rõ từng giọt tuổi thọ bị rút ra khỏi thân thể. Gương mặt tái nhợt, môi trắng bệch, nhưng cô cắn chặt răng, dồn hết ý chí vào luồng sáng.

Minh Dạ cảm nhận sự ấm áp lan khắp cơ thể, vết thương trên lưng liền lại, máu ngừng chảy. Nhưng nhìn Tinh Vân, anh nhận ra sắc mặt cô tái xanh, tóc bạch kim rối bời, ánh mắt lịm đi trong làn nước.

Sát thủ ngừng lại, kinh ngạc trước dị năng chữa lành lấp lánh giữa đêm mưa. Hắn gầm lên, nâng tảng đá lớn ném về phía hai người. Tinh Vân không tránh, luồng dị năng tạo thành tấm khiên mỏng, tảng đá vỡ vụn thành bụi sáng. Nhưng cơ thể cô chao đảo, máu rỉ ra từ khóe môi, đôi mắt nhắm nghiền trong một nhịp thở ngắn.

Minh Dạ kịp hồi phục, ôm lấy Tinh Vân đang sắp ngã, ánh mắt lóe lên tia phẫn nộ tột cùng. Dị năng thao túng ký ức tràn vào tâm trí sát thủ, gieo vào đó cơn hoang mang dữ dội. Sát thủ lảo đảo, lẩm bẩm như kẻ mất hồn. Minh Dạ không do dự, lao tới, ra đòn quyết đoán, quật ngã đối phương, tước vũ khí, ghì hắn xuống nền đá lạnh.

Tất cả diễn ra trong vài phút, nhưng với Tinh Vân, thời gian kéo dài như vô tận. Mỗi hơi thở đều đau nhói, cảm giác như từng mảnh đời bị bào mòn, tuổi thọ tuột khỏi tay. Cô cố mở mắt, thì thào: “Anh… sao rồi?”

Minh Dạ siết chặt cô vào lòng, giọng khàn đặc: “Đừng nói gì. Đừng dùng dị năng nữa.”

Đôi mắt xám của Tinh Vân ánh lên dịu dàng hiếm hoi. “Nếu anh chết, tôi sống để làm gì?”

Minh Dạ ôm cô chặt hơn, gương mặt lạnh lùng lần đầu lộ vẻ đau đớn. Mưa vẫn rơi nặng hạt, hòa lẫn hơi thở yếu ớt của Tinh Vân.Xa xa, tiếng còi báo động vang lên. Đèn pha quét sáng khu vườn, đội bảo vệ Lục gia ập tới, bao vây hiện trường. Minh Dạ đứng dậy, bế Tinh Vân trên tay, ánh mắt quét qua sát thủ nằm bất động.

Lục Triều Dương xuất hiện, áo vest thấm nước, nụ cười nửa miệng đầy bí hiểm. Anh ta liếc Minh Dạ, giọng nhẹ như gió: “Xem ra, anh lại nợ tôi một lần cứu giá rồi.”

Minh Dạ không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn Triều Dương, ánh mắt cảnh giác. Triều Dương cúi xuống, lật mặt nạ sát thủ – khuôn mặt xa lạ, không có dấu hiệu của Dị Ảnh hay Diệp gia. Anh ta nhíu mày, mắt ánh lên tia khó lường.

“Không phải người của tôi.” Anh nói, ánh mắt lướt qua Tinh Vân. “Cô ấy thế nào?”

Minh Dạ ôm chặt Tinh Vân, giọng lạnh băng: “Cần bác sĩ ngay.”

Triều Dương ra hiệu, vệ sĩ đưa sát thủ đi. Anh ta dõi theo Minh Dạ bế Tinh Vân khuất dần, trong mắt lóe lên tia thích thú rồi biến mất.

Phòng y tế biệt thự sáng đèn suốt đêm. Tinh Vân nằm bất động, sắc mặt trắng bệch, mạch đập yếu ớt. Minh Dạ ngồi bên, tay nắm lấy tay cô, mắt không rời khuôn mặt mong manh ấy.

Bác sĩ riêng của Lục gia kiểm tra, lắc đầu: “Không bị thương ngoài da, nhưng chỉ số sinh học suy kiệt. Như thể cô ấy vừa mất đi mấy năm tuổi thọ.”

Minh Dạ lặng im, bàn tay vuốt nhẹ lên trán Tinh Vân. Anh cảm nhận rõ nỗi sợ hãi chưa từng có – sợ mất đi người duy nhất khiến anh muốn sống, muốn bảo vệ.

Ngoài cửa, Lâm Thế An đứng lặng, ánh mắt sắc như chim ưng. Ông nhìn Tinh Vân qua lớp kính, môi khẽ nhếch: “Dị năng chữa lành, đúng là đáng gờm.” Ông quay đi, bóng lưng khuất trong hành lang tối.

Một tiếng động khẽ vang lên. Tinh Vân mở mắt, mọi thứ nhòe đi trong ánh sáng. Minh Dạ cúi xuống, giọng trầm ấm: “Tỉnh rồi à?”

Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể không nghe lời. “Tôi… còn sống?”

“Cô đã cứu tôi.” Minh Dạ nhẹ giọng, ánh mắt dịu lại. “Nhưng cái giá…”

Tinh Vân mỉm cười yếu ớt: “Tôi biết. Tuổi thọ của tôi không còn nhiều.”

Minh Dạ nắm chặt tay cô, mắt sâu thẳm ánh lên quyết tâm: “Tôi sẽ không để cô chết. Nhất định sẽ tìm cách.”

“Anh không thể thay đổi quy luật.” Tinh Vân lắc đầu, giọng nhẹ như gió. “Dị năng nào cũng có giá.”

Minh Dạ im lặng, nỗi đau trĩu nặng trong mắt. Anh biết, nếu cô còn tiếp tục dùng dị năng, thời gian của cô sẽ càng ngắn. Nhưng anh không thể ngăn cô cứu người – đó là bản chất của Tinh Vân, cũng là điểm yếu lớn nhất của cô.

Ngoài trời, mưa vẫn chưa dứt. Gió rít qua khe cửa, lạnh buốt. Tinh Vân nhắm mắt, hơi thở mong manh. Minh Dạ ngồi bên, không rời nửa bước.

Rạng sáng, Lục Triều Dương trở lại phòng y tế, tập tài liệu dày trong tay. Anh ta đặt lên bàn, mắt bình thản: “Đã xác định được sát thủ. Người của Dị Ảnh, được Diệp gia thuê lại. Dị năng thao túng trọng lực, hạng S.”

Minh Dạ không ngẩng đầu: “Ai chỉ đạo?”

Triều Dương nhún vai: “Diệp Nguyệt Lăng. Cô ta đã ra mặt.”

Không khí trong phòng đông đặc. Minh Dạ nheo mắt: “Cô ta muốn gì?”

Triều Dương cười nhạt: “Dị năng của Bạch Tinh Vân. Và mạng của anh.”

Bên ngoài cửa kính, một bóng áo đen lặng lẽ đứng dưới gốc cây, ánh mắt phượng lạnh lẽo hướng về phía phòng y tế. Trong một khoảnh khắc, Tinh Vân mở mắt, bắt gặp ánh nhìn ấy – một luồng rét buốt chạy dọc sống lưng.

Diệp Nguyệt Lăng mỉm cười, thì thầm qua bộ đàm: “Bước một hoàn thành. Đêm mai, chính ta sẽ ra tay.”

Đêm chưa dứt. Minh Dạ nhìn Tinh Vân ngủ mê, lòng trĩu nặng dự cảm chẳng lành. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cạm bẫy đã giăng khắp Vọng Minh, và mỗi bước đi tiếp theo đều là một cuộc đánh cược với sinh mệnh.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Trong bóng tối, những con cờ tiếp tục di chuyển, không ai biết ranh giới sống chết sẽ nghiêng về phía nào.