Trì Mộ Tinh đột nhiên dâng lên mất mát cùng khổ sở, Lộ Tử Nhiên chỉ cảm thấy tiểu tổ tông nắm chặt tay hắn, bước chân chậm dần lại.
Hắn quay đầu, thấy Trì Mộ Tinh nhăn khuôn mặt nhỏ, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Thế giới bên ngoài đều như vậy sao?”
“Đúng vậy.” Lộ Tử Nhiên vươn tay điểm nhẹ vào chóp mũi cậu, “Tiểu tổ tông, ngươi chưa từng trải qua những gì ta đã trải qua, thế này còn tính là nhẹ, trước kia ta còn phải cá cược tính mạng, lại còn bị cắt xén tiền lương.”
“……” Trì Mộ Tinh nghe vậy, càng thấy xót xa, “Ngươi vất vả thật, đáng tiếc nhà ta không nhặt được ngươi sớm.”
Lộ Tử Nhiên ngạc nhiên nhìn tiểu tổ tông như sắp khóc, nét mặt vừa buồn cười vừa dịu dàng, liền kéo cậu ôm vào ngực: “Đừng khổ sở, đừng lo, chẳng phải tất cả đều qua rồi sao? Ngươi xem ta hiện tại lớn lên tốt thế nào.”
Đây chắc hẳn chính là loài hoa nở ra trong khe đá, sau bao gian khổ vẫn rực rỡ không gì sánh được. Trì Mộ Tinh nghĩ thầm.
Chỉ cần có chút ánh nắng, liền có thể sáng bừng rực rỡ.
Chỉ cần cậu làm vài việc nhỏ, liền có thể dỗ Lộ Tử Nhiên như dỗ một đứa bé.
Thậm chí, hiện tại chính hắn còn chủ động dỗ cậu.
Trì Mộ Tinh có chút ngượng ngùng, trong ngực hắn hít mũi một cái, ngẩng đầu hỏi: “Tóc ta rối loạn lắm không? Còn giống tinh anh không?”
“Giống tinh anh thì có ích gì.” Lộ Tử Nhiên dứt khoát đưa tay xoa đầu cậu càng loạn, “Hai ta chỉ cần đi lên mặc cả thật mạnh, chỉ cần đưa tiền đúng chỗ, cho dù l** th* cũng chẳng sao.”
Trì Mộ Tinh: “……”
Thôi được, cậu thừa nhận mình bị hắn chọc cười.
Không khí rốt cuộc không còn nặng nề, Lộ Tử Nhiên xoa má cậu, tiếp tục kéo cậu đi về phía trước.
Rất nhanh đã tới tầng ba, Lộ Tử Nhiên nắm tay Trì Mộ Tinh đi vào trong, cuối cùng cũng có người đứng dậy tiếp đón.
Đó là một nữ sinh nhìn qua tuổi tác cũng không lớn hơn bọn họ là bao, trước ngực còn đeo tấm bảng nhân viên thực tập.
“Chào hai vị.” Nàng vươn tay ra, định bắt tay với Trì Mộ Tinh, “Cứ gọi ta là Tiểu Từng là được, xin hỏi hai vị có nhu cầu gì?”
Trì Mộ Tinh vươn tay khẽ chạm tay nàng, phát hiện tay mình với nữ sinh này chẳng khác biệt bao nhiêu.
Cậu chú ý đến trên bảng tên viết “Từng Mân”, mục thời gian vào làm vẫn để trống.
Cậu tất nhiên không nói gì thêm, hôm nay đến đây là với vai ông chủ, tất phải giữ hình tượng ông chủ, gật đầu mỉm cười, ngoài cười nhưng trong không cười, chờ Lộ Tử Nhiên mở lời.
Lộ Tử Nhiên nói: “Chúng ta vừa mới thành lập một công ty, muốn tuyển một vị trí trợ lý đặc biệt, xin hỏi cố vấn săn đầu người của các ngươi đâu?”
“À……” Từng Mân liếc nhìn vào văn phòng sau vách kính trong suốt, thấy cố vấn săn đầu người của công ty đang ngồi trong phòng nghỉ uống trà. Người kia chỉ liếc mắt ra hiệu, ý tứ rõ ràng: lười chẳng buồn tiếp.
Nàng đành phải lên tiếng: “Cố vấn săn đầu người của chúng tôi đi công tác rồi.”
“Vậy trợ lý đặc biệt giỏi nhất chỗ các ngươi có thể giới thiệu cho ta là dạng người như thế nào?” Lộ Tử Nhiên hiển nhiên đã thấy tình hình bên trong, nhưng hắn chỉ cười, coi như không nhìn thấy.
Từng Mân nghe xong, hơi ngoài ý muốn, nàng vốn tưởng hai cậu nhóc này nhiều lắm chỉ muốn tư vấn nghiệp vụ đôi chút mà thôi.
“Cái này… Ờ, có danh sách, nhưng mà… phải tốn tiền.” Nàng ấp a ấp úng nói xong, cố gắng biểu đạt để không lộ ra ý khinh nghèo chuộng giàu.
Hai cậu nhóc trước mặt, một người mặc quần áo không gắn nhãn, thoạt nhìn giống đồ mua ở quán ven đường, người kia tuy mặc tây trang chỉnh tề, nhưng tinh thần căng thẳng, chẳng có chút dáng vẻ ông chủ nào, nhìn vào lại giống như quần áo đi thuê ở cửa hàng.
Tóm lại, trông thế nào cũng không giống ông chủ thật sự.
“Muốn tiền thì cứ nói thẳng, dùng tiền là được. Thế nào, tiếc không muốn giới thiệu cho ta?” Lộ Tử Nhiên một bộ dáng không thiếu tiền.
“Hả?” Từng Mân sững sờ, “Không, không, sao có thể, ta đi lấy lý lịch ngay!”
Nàng lộc cộc chạy vào văn phòng, để mặc Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh đứng ở cửa.
Lộ Tử Nhiên thở dài, tự kéo Trì Mộ Tinh đi ngồi khu chờ.
Trì Mộ Tinh có chút mệt, tựa đầu lên vai hắn, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Rõ ràng trong công ty có nhân viên chính thức cấp bậc cao hơn, nhưng không ai thèm ra tiếp, chỉ sai một thực tập sinh ứng phó bọn họ…
Quá đáng!
Lộ Tử Nhiên lại thản nhiên, còn tự pha cho mình ly cà phê hòa tan: “Tiểu tổ tông, cái này ngươi chắc không uống đâu? Về nhà bảo Ngụy Hiểu Huyên làm cho ngươi cà phê ngon hơn.”
“…… Ừm.” Tùy thôi, đối đãi kiểu này, ngủ một giấc tỉnh dậy còn thoải mái hơn, uống cà phê làm gì.
Từng Mân loay hoay một lúc lâu mới mang theo vài bản lý lịch ra.
“Xin lỗi đã để chờ!” Nàng nói, “Xin hỏi hai vị cần loại hình trợ lý nào? Ở đây có hai kiểu: một là hình thức thư ký hành chính, hai là hình thức thanh niên nòng cốt.”
“Chúng ta là tiệm trà sữa.” Lộ Tử Nhiên đáp, “Cần thanh niên nòng cốt làm gì? Đương nhiên là thư ký hành chính.”
“Tốt.” Từng Mân rút mấy bản không phù hợp ra, đưa phần còn lại cho Lộ Tử Nhiên, “Ờ… hai người, ai là người quyết định?”
Lộ Tử Nhiên nhận lấy xấp lý lịch, chẳng thèm cho Trì Mộ Tinh một cái liếc mắt: “Cậu ấy.”
Từng Mân: “……”
Ha ha, nhìn thế nào cũng không giống.
Lộ Tử Nhiên cau mày lật mấy tờ lý lịch, gương mặt tối sầm khiến Trì Mộ Tinh cảm thấy xa lạ.
Hắn đứng lên, lại hỏi: “Cố vấn săn đầu người của các ngươi thật sự không ở?”
“Như, như thế nào?” Từng Mân hỏi, “Ở đây không có ai vừa ý sao?”
“Lấy người tốt nhất cho ta!” Lộ Tử Nhiên nói thẳng, “Không phải người ở trong đống danh sách trước mắt này, mà là cả công ty này, người đứng đầu, tốt nhất kia!”
Lời hắn khí phách mười phần, không chỉ Từng Mân kinh hãi, ngay cả nhân viên trong phòng nghỉ sau vách kính cũng giật mình.
Má ơi, Thần Tài hóa ra là sinh viên?!
Lộ Tử Nhiên đem xấp lý lịch trả lại cho Từng Mân, nàng lại lộc cộc chạy vào xin ý kiến lãnh đạo.
Trì Mộ Tinh khẽ chọc hắn: “Lại thế nào nữa đây?”
“Chúng ta cần chính là trợ lý đặc biệt cao cấp nhất, còn mấy người này lương một năm hai ba chục vạn, rõ ràng muốn lừa chúng ta…” Lộ Tử Nhiên xoa trán, “Hơn nữa nhìn sơ yếu lý lịch cũng chẳng có gì nổi bật, ta nghi ngờ bọn họ coi chúng ta như thùng rác.”
Trì Mộ Tinh vẫn không hiểu lắm, nhưng Lộ Tử Nhiên đã nói không được thì tức là không được, cho nên cậu cũng bày ra ánh mắt kiểu như đang nhìn rác, chờ Từng Mân quay ra.
Báo cáo xong với lãnh đạo, dưới sự chỉ điểm của lãnh đạo, Từng Mân đi ra nói: “Trợ lý đặc biệt đắt nhất ở đây lương một năm trên dưới năm trăm vạn, hai vị có thể…”
Lộ Tử Nhiên liền chỉ vào Trì Mộ Tinh: “ Tiểu tổ tông nhà ta chơi hỏng người máy một năm cũng chẳng dưới trăm vạn.”
Trì Mộ Tinh lập tức đá hắn một cái, tiếp tục giả bộ giữ nguyên ánh mắt khinh khỉnh.
“Nếu hai vị thật sự nói được như vậy……” Từng Mân dừng một chút, “Vậy ta sẽ giới thiệu cho ngài nhân tài tốt nhất của chúng ta.”