Tuy rằng Lục Văn Huyền rất muốn tác hợp cho Lục Từ, nhưng con trai bướng bỉnh không chịu phối hợp,ông cũng hết cách.
Chiếc siêu xe tư nhân định chế duy nhất toàn cầu chạy vào cao ốc tập đoàn Lục thị, Lục Văn Huyền chỉnh đốn tâm tình, gọi điện cho vợ.
Điện vừa chuyển liền nghe một câu cáo trạng: “Con trai ngươi nói muốn khuyên ngươi và ta l·y h·ôn.”
Bạch Khê Hi phu nhân, cũng chính là Lục phu nhân, nhấp một ngụm trà, ôn nhu cười, lập tức hóa giải hết những bực bội trong lòng Lục Văn Huyền: “Ta sẽ không nghe nó, nó chẳng phải cũng không nghe ngươi sao?”
Vị mỹ nhân Giang Nam này xuất thân từ vùng sông nước, từ một gia đình nổi tiếng về di truyền nhan sắc, tính cách dịu dàng dễ nói chuyện, cũng chẳng biết thế nào lại sinh ra một đứa cứng đầu như Lục Từ.
Điều này khiến Lục Văn Huyền thường xuyên hoài nghi, rốt cuộc thằng nhóc kia có thật sự là con ruột của mình không.
Ông ngồi trong thang máy chuyên dụng dành cho tổng tài, vừa ấn tầng lầu, vừa tiếp tục nói: “Nhưng hôm nay ta thật sự nhìn trúng một Omega, gia thế tốt, người thì xinh đẹp, học tập giỏi giang, lại còn biết gây dựng sự nghiệp.”
“Vậy ngươi cũng có thể làm quen trước một chút, biết đâu sau này có thể giới thiệu cho tiểu Dương?” Bạch Khê Hi ôn nhu khuyên giải, “Mọi chuyện vốn chẳng có gì tuyệt đối, ngươi nói đúng không?”
“Haiz…” Lục Văn Huyền thở dài, “Để sau đi, chờ cậu nhóc bước lên sân khấu cả nước, ta sẽ mời cậu nhóc đến nhà mình chơi.”
Dù sao tiểu Dương cũng chưa tìm được người, đúng không?
Ông vén rèm cửa sổ, nhìn ra ngoài, trăng sáng sao thưa, trên đường vắng người, nhưng xung quanh công ty thì đèn vẫn sáng rực. Trong thời đại cạnh tranh khốc liệt này, nếu ngay cả người thừa kế đời sau Lục gia cũng không bồi dưỡng nổi, chẳng lẽ sau này đám con cháu cứ phải ngồi ghế tổng tài mà làm công ăn lương sao?”
Chỉ cần nghĩ đến, da đầu ông liền run rẩy, khó mà chấp nhận được.
Người với người, niềm vui nỗi buồn vốn không thể chia sẻ cùng nhau.
Tiệm lẩu.
Trì Mộ Tinh đem đôi tay lạnh buốt hơ trên nồi lẩu nóng hổi, tận hưởng hơi nước ấm áp. Nhưng ngay giây sau, tay cậu đã bị Lộ Tử Nhiên kéo trở lại chỗ ngồi.
Một đôi tay lớn hơn bao trọn lấy bàn tay nhỏ của cậu.
Lộ Tử Nhiên nhíu mày: “Lạnh sao không nói?”
Trì Mộ Tinh chớp mắt phản bác: “Cũng không lạnh lắm.”
Vừa bước vào tiệm lẩu đã thấy ấm áp hơn nhiều, khắp nơi đều hừng hực hơi nóng.
Hơn nữa hôm nay cậu thắng liên tiếp trong cuộc thi, một bụng nhiệt huyết còn chưa nguội đi, càng không cảm thấy lạnh.
Lộ Tử Nhiên chơi đùa ngón tay cậu, tùy ý hỏi: “Khi nào cùng ta đi đăng ký chứng nhận?”
Lời này vừa thốt ra, nhiệt huyết trong người Trì Mộ Tinh lập tức bùng nổ dữ dội hơn, tim cậu như nhảy lên tận cổ họng. Cậu hoàn toàn không hiểu sao Lộ Tử Nhiên có thể nhẹ nhàng mà nói ra câu ấy, rõ ràng bọn họ mới chỉ bắt đầu, thậm chí còn chưa chính thức bắt đầu!
“Ngươi, ngươi gấp cái gì, ngươi mới là sinh viên năm nhất thôi…” Tim cậu đập thình thịch, nói năng lắp bắp.
“Hả?” Lộ Tử Nhiên khó hiểu, “Này thì liên quan gì đến năm nhất? Không phải càng nên nhanh chóng làm xong sao?”
“Ngươi, ta…” Trì Mộ Tinh choáng váng, càng nghe càng thấy sai sai, “Không nên nói cho ông nội một tiếng sao?”
“À đúng rồi.” Lộ Tử Nhiên như vừa được khai sáng, “Ngươi nói rất có lý, vậy ta gọi điện cho ông nội ngay.”
“Aiz, không phải, khoan đã…”
Trì Mộ Tinh hoảng hốt vội vàng đưa tay ngăn, đáng tiếc đúng lúc này ông nội Trì lại đang chơi điện thoại, chỉ trong một giây đã nhận máy, căn bản không cho cậu cơ hội cúp đi.
Lộ Tử Nhiên bật loa ngoài, từ đầu dây kia truyền đến giọng nói của ông nội Trì: “Tiểu Lộ à, tìm ta có việc gì?”
“À, ông nội buổi tối tốt lành.” Lộ Tử Nhiên lúc này biểu hiện vô cùng bình thản, bình thản đến mức khiến Trì Mộ Tinh cảm thấy cực kỳ bất thường, “Con muốn nói với ngài một chuyện, hy vọng có thể được ngài cho phép.”
Cho phép? Trì Mộ Tinh mở to mắt.
Cho phép cái đầu a! Ai mới năm nhất đã làm loại chuyện này chứ!
Cậu gấp đến mức chẳng còn để ý hình tượng, đối mặt với Lộ Tử Nhiên làm mặt quỷ, đáng tiếc hắn chỉ ôn nhu nhéo nhéo khuôn mặt cậu, cứ như ý kiến của Trì Mộ Tinh chẳng hề quan trọng.
Trì Mộ Tinh cảm thấy mình thật sự sắp nổ tung.
Cậu thậm chí còn nghĩ kỹ, đến lúc đó chôn mình cùng Lộ Tử Nhiên ở đâu cho xong.
Sau đó cậu liền nghe thấy Lộ Tử Nhiên bắt đầu nghiêm túc kể lại tình hình đăng ký công ty trà sữa trải rộng khắp cả nước với ông nội Trì, bao gồm xin giấy phép kinh doanh, con dấu, người đại diện pháp nhân, tài khoản ngân hàng, đăng ký thuế…… từ từ một loạt công việc.
Ông nội Trì nghe vô cùng nghiêm túc, thỉnh thoảng đưa ra ý kiến và kiến nghị, cuối cùng còn tán thưởng: “Tiểu Lộ, ngươi trưởng thành thật nhanh, đống quà kia của ta quả nhiên tặng không uổng.”
Lộ Tử Nhiên: “…… Ha ha, vâng, cảm ơn ông nội.”
Trì Mộ Tinh: “???”
Hóa ra mình sợ hãi nửa ngày, cuối cùng là để nói chuyện đăng ký công ty???
Cậu còn tưởng là…
Đều tại Lộ Tử Nhiên, nói chuyện chẳng bao giờ rõ ràng! Hại cậu thất thố thành ra thế này!
Trì Mộ Tinh giật tay khỏi hắn, còn khẽ cắn Lộ Tử Nhiên một cái, sau đó tức giận tự gắp thịt bỏ vào bát.
Điện thoại Lộ Tử Nhiên gọi mãi mới xong, đến khi hắn cúp máy, một đĩa thịt bò đã bị Trì Mộ Tinh gắp đầy vào bát, chẳng ăn được bao nhiêu nhưng cứ nhất quyết chiếm trọn, như thể tuyên bố chủ quyền.
Lộ Tử Nhiên chẳng hiểu đầu đuôi: “Tiểu tổ tông, ngươi thích ăn lắm sao? Ta gọi thêm một đĩa nữa.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Thôi, hủy diệt đi.
Giận thì giận, nhưng Trì Mộ Tinh vẫn cầm lịch hoàng đạo ra, chọn ngày lành để đi cùng Lộ Tử Nhiên làm chứng nhận.
Một ông chủ nhỏ được thăng cấp thành ông chủ lớn, tại hiện trường làm chứng nhận, một đám người tấm tắc khen ngợi: tuổi còn nhỏ vậy mà đã có thể sáng lập công ty. Trì Mộ Tinh ngoài mặt cười nhưng trong lòng khóc, tóc chải chỉnh tề ra dáng người lớn, mặc tây trang soái khí, nhưng tay lại khẩn trương mà không ngừng vò quần áo của Lộ Tử Nhiên.
Một bộ xã khủng chưa trị khỏi hoàn toàn.
Xin xong giấy phép kinh doanh, Lộ Tử Nhiên liền nói muốn đi công ty săn đầu người (công ty chuyên tuyển dụng nhân sự cấp cao) để mời một đại nội tổng quản, bởi vì sau này bọn họ chính là công ty lớn trải khắp cả nước, cần một người thật sự chuyên nghiệp và hiểu việc để làm trợ lý đặc biệt”
Trì Mộ Tinh nghe không hiểu, nhưng vẫn đi theo.
Nhân viên công ty săn đầu người qua cửa kính từ xa đã thấy Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh bước đến, nhưng chẳng ai muốn xuống tiếp.
Nguyên nhân rất đơn giản, hai thằng nhóc nhìn qua sữa còn chưa ráo, đến công ty săn đầu người làm gì? Chẳng lẽ chúng còn có công ty riêng? Nói không chừng chỉ là sinh viên đi làm khảo sát xã hội, họ căn bản lười phản ứng.
Đối với mấy đứa nhỏ như thế, nhân viên săn đầu người thậm chí còn chẳng buồn tỏ ra khác biệt, căn bản là không muốn tiếp đãi.
Hai đứa nhỏ tuổi còn chưa bằng cỡ giày của bọn họ!
Lộ Tử Nhiên ở quầy lễ tân dưới lầu ghi danh xong cả tên mình lẫn Trì Mộ Tinh, sau đó kéo cậu lên lầu.
Đi bằng cầu thang, bởi vì không ai quẹt thẻ thang máy cho bọn họ.
Trì Mộ Tinh lần đầu đến nơi như thế này, có chút khó hiểu: “Sao chúng ta không thể đi thang máy?”
Sau khi từng chịu nhục tại hiệp hội Alpha cấp S, Lộ Tử Nhiên hừ lạnh: “Đúng là cái kiểu này. Bất quá ngươi yên tâm, tiểu tổ tông, chờ chút nữa sẽ có người tranh nhau quẹt thang máy cho chúng ta.”
Trì Mộ Tinh: “…”
Cậu bỗng nhiên thấy cực kỳ chán ghét cái xã hội này.