Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 9: thế tiểu tổ tông chắn chắn lạn đào hoa

“Tán tỉnh?” Lộ Tử Nhiên nhướng mày, thanh âm bất giác cao lên, phản bác: “Ngươi quản bạn tốt nói chuyện với nhau cũng gọi là tán tỉnh sao?”

Nhưng trong lòng Liêu Địch Già với Nguyên Triệt, giọng điệu càng cao lại càng giống kiểu “bịt tai trộm chuông”.

“Ta hiểu, ta hiểu.” Liêu Địch Già gật đầu.

Nguyên Triệt cũng phụ họa: “Ta cũng hiểu.”

Lộ Tử Nhiên: ……

Hiểu cái quỷ gì a!

Đúng lúc này, một con chim nhỏ toàn thân lông vàng óng bay tới, tốc độ cực nhanh, mang theo một trận gió, cánh sượt qua cabin cáp treo, suýt nữa thì quệt vào mặt Trì Mộ Tinh.

Tuy gương mặt Trì Mộ Tinh thường ngày không có biểu cảm gì, nhưng lúc này cũng bị hoảng sợ. Thân thể phản ứng nhanh hơn tâm lý, cậu liền nép sát về phía Lộ Tử Nhiên, trực tiếp ngồi luôn vào trong ngực hắn.

Nguyên Triệt cũng bị dọa, nhưng do ngồi xoay lưng nên sợ ít hơn, ngược lại còn bị hành động bất ngờ của Trì Mộ Tinh dọa, không hiểu sao lại bắt chước, nghiêng người dựa gần Liêu Địch Già một chút.

Cáp treo đột nhiên lắc mạnh trong không trung, sau đó mới ổn định lại.

Liêu Địch Già lập tức đá Nguyên Triệt ra, chỉ vào Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh mà mắng:

“Hai ngươi thử tiếp tục giả vờ bạn tốt nữa xem!”

“Khụ, khụ.” Trì Mộ Tinh vừa mới hết hồn xong, giờ lại bị hắn hét, liền ho khan mấy tiếng.

Lộ Tử Nhiên lườm Liêu Địch Già một cái: “Nể tình ta tự bỏ tiền mời ngươi ngồi cáp treo, có thể ngậm cái miệng nhỏ của ngươi lại không?”

Nói xong, hắn liền đưa tay xoa lưng cho Trì Mộ Tinh.

Không còn tâm trí nào mà ngắm phong cảnh nữa.

Liêu Địch Già nhìn mặt Trì Mộ Tinh, rốt cuộc cũng ngừng công kích, quay sang thì thầm với Nguyên Triệt: “Ngươi đừng nói, cậu ấy ôm cũng đẹp thật.”

Nguyên Triệt: “Ngươi nói đúng, ôm chết hắn luôn đi.”

“Ngươi không phải vì 100 đồng của Lộ Tử Nhiên mới nói thế chứ?”

“Đâu có.”

Trì Mộ t*nh h**n hồn rất nhanh, ngồi lại chỗ cũ, từ đó không mở miệng thêm.

Cậu chợt cảm thấy, bản thân vừa rồi làm những việc dễ gây hiểu lầm.

Cậu và Lộ Tử Nhiên vốn dĩ đâu có yêu đương.

Nhưng mối quan hệ tiền bạc còn bền chắc hơn tình yêu, chẳng phải sao?

Thời cấp ba, cậu từng thấy nhiều cặp tình nhân ngọt ngào, những việc đó Lộ Tử Nhiên cũng đều có thể làm cho cậu.

Cho cậu ăn ngon, mua đồ cho cậu, khi cậu gặp ác mộng thì bầu bạn bên cạnh……

Dù chẳng có tình yêu.

Có tiền, là được.

Cáp treo hiệu suất rất cao, khi bốn người đến điểm cuối, gió mát trongsơn cốc đã hong khô hết mồ hôi.

Trì Mộ Tinh mặc sơ mi lụa xanh lam, trong gió khẽ tung bay, càng khiến cặp chân trắng nõn thêm tinh tế.

Lộ Tử Nhiên ngẩn người nhìn một hồi, nhịn không được rút di động chụp một tấm ảnh.

Sau đó, để duy trì hình tượng “bạn tốt”, hắn lại chụp thêm ảnh Liêu Địch Già với Nguyên Triệt.

Trì Mộ Tinh, Liêu Địch Già, Nguyên Triệt – ba tấm ảnh xếp cạnh nhau trong album, nhan sắc Trì Mộ Tinh lập tức áp đảo hai tên ngốc kia.

Lộ Tử Nhiên nhìn mà buồn cười, không chụp thì thôi, vừa chụp mới thấy, tiểu tổ tông quả thực quá ăn ảnh.

Hai người kia thì lại quá “không ăn ảnh”.

Hắn động ngón tay, gửi ảnh của Liêu Địch Già và Nguyên Triệt vào nhóm chat năm người.

Còn ảnh Trì Mộ Tinh, hắn giữ lại cho riêng mình, dù sao trong nhóm chat cũng chẳng có tài khoản tiểu tổ tông.

Nhóm chat lập tức bùng nổ tin nhắn.

【 Tề Giai: ? 】
【 Cẩm Thư Hoa: ? 】
【 Tề Giai: Ý gì đây, sao các ngươi nhanh hơn bọn ta? 】
【 Cẩm Thư Hoa: Liêu Địch Già biến thân cõng các ngươi lên à? 】
【 Liêu Địch Già: @Cẩm Thư Hoa lăn ngay! 】
【 Nguyên Triệt: Cảm ơn 100 đồng của Lộ Tử Nhiên, chúng ta ngồi cáp treo. 】
【 Tề Giai: ¿ 】
【 Cẩm Thư Hoa: Biết ngay là gian lận. 】
【 Tề Giai: Ta còn tưởng chỉ có bọn ta ngồi cáp treo thôi chứ. 】
【 Liêu Địch Già: ? 】
【 Tề Giai: Leo được một nửa mệt chết, liền ngồi cáp treo, thế mà các ngươi tới trước rồi. 】
【 Lộ Tử Nhiên: …… 】

Thấy mọi người hào hứng tiêu tiền cho cảnh khu, hắn thật sự vui muốn chết.

Vừa gửi xong dấu ba chấm, ngẩng đầu lên, hắn thấy cách đó không xa, tiểu tổ tông đang bị một Alpha da đen cao lớn quấn lấy đòi xin cách liên lạc.

Trì Mộ Tinh lùi hẳn người, chỉ cần liếc là biết cậu đang căng thẳng.

Theo bản năng, Trì Mộ Tinh quay đầu nhìn về phía Lộ Tử Nhiên. Hắn lập tức hiểu ý, đi thẳng về phía trước.

Alpha da đen kia có lẽ là sinh viên thể thao, thân hình rất cao, nhưng vẫn thấp hơn Lộ Tử Nhiên một đoạn. Hơn nữa, khí chất quý tộc trời sinh trên gương mặt hắn, chỉ cần đứng cạnh Trì Mộ Tinh, lập tức tỏa ra khí thế áp đảo.

Lộ Tử Nhiên lúc nghiêm mặt trông thật sự rất dọa người, Alpha da đen kia vừa nhìn đã bị hù ngây ra, lắp bắp hỏi:

“Xin hỏi ngươi là…?”

“Nhìn không ra sao?” Lộ Tử Nhiên nhướng mày, giọng mang theo chút tà khí, hỏi ngược lại, “Ta là bạn tốt của cậu ấy a!”

Alpha da đen: ?

Bạn tốt thì quản lắm chuyện thế làm gì!!! Ăn muối nhiều quá rảnh không chịu nổi hả!!!

“Ta chỉ muốn xin phương thức liên lạc của cậu ấy, ngươi không đến mức ngăn cản ta đi?”

“Thế nào lại không?” Lộ Tử Nhiên không nhả ra, còn thuận tiện tiếp tục giới thiệu, “Ta còn là bảo tiêu của cậu ấy. Thế nào, muốn đánh nhau một trận sao?”

Nụ cười trên mặt Alpha da đen lập tức cứng đờ.

Người trước mắt diện mạo anh tuấn, nhưng nụ cười lại nguy hiểm, dáng người còn cao hơn gã. Cơn gió thổi tung vạt áo, để lộ cơ bụng rắn chắc do luyện tập lâu dài, trên đó còn có vài vết sẹo…

Bản năng nói cho gã biết, người này không dễ chọc, chọc vào là xui tận mạng.

Nhưng gã vẫn cố cứng miệng: “Ngươi biết câu lạc bộ quyền anh ngầm ở thành phố X không? Tiểu gia ta chính là tay đấm kim bài ở đó! Ngươi có chắc đánh thắng ta không thì chưa biết đâu!”

“Tay đấm kim bài?” Lộ Tử Nhiên hơi nhướng mày, không ngờ lại gặp được người của câu lạc bộ quyền anh ở đây.

Hơn nữa còn dám khoe khoang trước mặt hắn.

Câu lạc bộ đó thật đúng là càng ngày càng xuống cấp, hắn mới rời đi một năm mà đến cả loại người này cũng có thể vào.

Nhưng Alpha da đen rõ ràng đã chọn sai đối tượng để khoe, lừa sai người rồi.

Lộ Tử Nhiên biết rõ, cái danh “tay đấm kim bài” kia, hoàn toàn có thể mua bằng tiền.

Chỉ cần chịu chi, là có thể treo tên mình lên, tiện cho kẻ khác đặt cược, cũng coi như quảng cáo cho bản thân.

Chỉ có thể lừa mấy tay mới vào chưa hiểu chuyện. Trong toàn bộ câu lạc bộ, chỉ có “vương bài tay đấm” mới thật sự có trọng lượng.

Mà trùng hợp thay, hắn chính là một vương bài tay đấm.

Thân phận này bình thường Lộ Tử Nhiên không bao giờ lấy ra, sợ rước phiền phức. Nhưng ở đây không phải thành phố X, thỉnh thoảng lấy ra khoe một chút cũng chẳng sao.

Hắn rút điện thoại, mở album, đưa ảnh cho Alpha da đen xem: “Nhìn thử xem đây là gì?”

Alpha da đen chăm chú nhìn.

Trong ảnh, tuy tóc không phải đỏ, nhưng rõ ràng chính là người trước mắt này. Ánh mắt sắc bén, trước ngực đeo huy chương vương bài tay đấm.

“Ngọa tào!!! Đại ca, ta sai rồi!!!”

Alpha da đen che mông, quay đầu bỏ chạy không dám quay lại.

Phản ứng này cũng bình thường thôi. Câu lạc bộ quyền anh ngầm vốn không phải chỗ đàng hoàng, vào đó đánh là đánh đến liều mạng. Vương bài tay đấm thì lại càng là kẻ trong hung hãn chọn ra hung hãn nhất, đâu phải mấy “kim bài tay đấm” bỏ tiền mua danh hiệu có thể so được.

Lộ Tử Nhiên dọa người ta xong, liền cất điện thoại lại.

Giúp tiểu tổ tông chắn hoa đào, đối với hắn mà nói cũng là chuyện thường ngày như cơm bữa.

Từ khi quen biết nhau đến nay, hắn và Trì Mộ Tinh gần như chưa từng tách nhau quá xa. Bởi vậy chỉ cần Trì Mộ Tinh có nhu cầu, hắn luôn là người đầu tiên xuất hiện bên cạnh.

So với bất kỳ công việc làm thêm nào trước đây, công việc này kiếm nhiều hơn nhiều, cho nên Lộ Tử Nhiên đối đãi Trì Mộ Tinh vô cùng nghiêm túc, tuyệt đối không hời hợt.

Dẹp xong một đợt đào hoa, hắn còn hỏi thử cảm nhận người dùng: “Vừa lòng chưa?”

Trì Mộ Tinh nhàn nhạt bình luận: “Lần này trông cũng có chút soái.”

Lộ Tử Nhiên không nhận được lời khen thật lòng, lập tức dựng lông: “Thế nào, ngươi thích kiểu Alpha da đen sinh viên thể dục đó à? Ta chắn sai người rồi? Hay ta giúp ngươi gọi hắn quay lại?”

Hắn giả vờ xoay người đi, nhưng vừa bước được một bước đã bị giữ lại.

Tiểu tổ tông kéo góc áo hắn, nhưng miệng lại nói sang chuyện khác:

“Bọn họ đến rồi.”

“Bọn họ” hiển nhiên chỉ Tề Giai cùng Cẩm Thư Hoa. Gần như cùng lúc, Lộ Tử Nhiên nghe được tiếng cười sảng khoái của Tề Giai vọng trong núi, vang dội cả một vùng.

“Hello a, nhớ lão nương không… không… không?”

Người còn chưa thấy đã nghe thấy giọng rồi.

Cẩm Thư Hoa thì không thoải mái như Tề Giai, hai tay đút túi quần, chậm rãi bước theo phía sau.

Trì Mộ Tinh khẽ nhíu mũi, rồi lại lùi về sau, đứng sát sau lưng Lộ Tử Nhiên.