Chuyện nhỏ buổi sáng kia cũng không ảnh hưởng nhiều đến tâm trạng mọi người, chỉ có thể nói kẻ ngốc thì dễ tiếp nhận hoàn cảnh, đổi cách nói khác chính là — ngốc thì dễ bị dắt mũi.
Dù sao cuối cùng mọi người cũng chấp nhận mối quan hệ “bạn tốt” giữa Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh, còn nhiệt tình mời Trì Mộ Tinh cùng tham gia chơi.
Tiểu xã khủng đối diện với sự nhiệt tình đột ngột này thì chịu không nổi, chỉ trốn sau lưng Lộ Tử Nhiên.
Liêu Địch Già cuối cùng cũng vỡ lẽ: “Thì ra bông hoa cao lãnh trông cao lãnh là bởi vì sợ người lạ a!”
“Từ từ, vậy Lộ Tử Nhiên, ngươi làm sao mà biến được hắn thành bạn tốt thế?” Tề Giai tò mò hỏi.
Lộ Tử Nhiên nghẹn họng, đây là một bí mật không thể nói.
Chẳng lẽ nói thật ra là mình bị thương vì đánh nhau lúc kỳ dễ cảm, đi bệnh viện xem bệnh, đúng lúc gặp Trì Mộ Tinh cũng phát bệnh, hai kẻ thần trí mơ hồ suýt nữa thì ở bệnh viện “thiên lôi câu địa hỏa”, rồi vừa kéo tin tức tố lại phát hiện độ xứng đôi cao ngất ngưởng, sau đó gia tộc Trì trực tiếp lấy tiền ép hắn thành bạn tốt của Trì Mộ Tinh?
Cái này cũng quá hủy hoại hình tượng Trì Mộ Tinh.
Cho nên Lộ Tử Nhiên chỉ có thể méo miệng, lặp lại một câu trả lời muôn thuở: “Duyên phận.”
Ánh mắt Cẩm Thư Hoa rơi vào cánh tay Trì Mộ Tinh đang ôm eo Lộ Tử Nhiên, cười mỉa: “Ngươi hiện tại giống như người giám hộ tạm thời của cậu ấy vậy.”
“Đừng a!” Lộ Tử Nhiên nhạy cảm đáp ngay, “Ta tình nguyện cậu ấy làm cha ta.”
Tiểu tổ tông chỉ vì hoàn cảnh này mới chịu dán sát vào hắn một chút, ai bảo ở đây chỉ có mình hắn với cậu có chút quan hệ. Đã vậy mà cũng bị nói thành “người giám hộ”, lỡ về sau bị Trì gia gia biết thì chắc chắn hắn bị mắng thảm.
Tề Giai lấy ra kế hoạch du lịch đã chuẩn bị trước, móng tay đen bong tróc một nửa chỉ vào hạng mục “Leo núi”: “Hôm nay chúng ta đi Nga Sơn. Vốn tính đi xe buýt, nhưng Trì Mộ Tinh ngươi……”
Lộ Tử Nhiên biết nàng lo, tiểu thiếu gia có lẽ cả đời chưa từng ngồi xe buýt.
“Ta gọi xe.” Lộ Tử Nhiên chủ động nói, “Mời các ngươi đi.”
Tuy rằng đau ví, nhưng mà… Ai, tiểu tổ tông thì phải chịu thôi!
Trì Mộ Tinh ngẩn người nhìn Lộ Tử Nhiên gõ điểm đến trên điện thoại, giá hiện ra còn cao gấp đôi so với phần ăn sáng lúc sáng.
Hơn nữa Lộ Tử Nhiên còn dùng tiền riêng của mình, không hề dùng cái thẻ người thân mà Trì Mộ Tinh trói cho hắn.
Cậu hơi nghi hoặc, thật ra dùng thẻ người thân cũng chẳng sao.
Vốn dĩ là vì mình nên bọn họ mới không đi xe buýt.
Hắn chỉ có 3000 ngân sách, vậy mà hắn lại vì mình mà tiêu thêm tiền xe. Trì Mộ Tinh mơ hồ cảm thấy cảm động.
Có lẽ do tối qua ăn đồ vặt phố đêm trúng độc, Trì Mộ t*nh h**n toàn không nhớ ra Lộ Tử Nhiên tiết kiệm được mấy buổi tối 488.
Ngồi trên xe, khi Trì Mộ Tinh còn đang miên man suy nghĩ, Nga Sơn dần hiện ra như một bức họa được mở cuộn, chậm rãi lộ diện theo tiến trình lái xe.
“Oa……” Nguyên Triệt không biết nói gì, chỉ thốt lên, “Cao thật!”
Lộ Tử Nhiên cũng ngẩng đầu nhìn, đỉnh núi mây mù lượn lờ, đẹp như tiên cảnh, thi thoảng có một hai con hạc bay qua, chẳng khác gì thánh địa tu tiên.
Nhưng nghe nói Nga Sơn có hơn 500 con khỉ quậy phá.
Trì Mộ Tinh đứng sát hắn, thấy cậu cắn môi, hơi lộ ra vẻ căng thẳng, Lộ Tử Nhiên liền theo bản năng nhéo nhéo tay cậu: “Leo núi, biết không? Nếu không được ta cõng ngươi lên, bế ngươi cũng được.”
Hắn chẳng giỏi gì, chỉ được cái sức lực nhiều.
Phục vụ tiểu tổ tông leo núi thì vẫn dư sức.
Trì Mộ Tinh cúi đầu nhìn bàn tay bị hắn nhéo, lại ngẩng lên nhìn đám đông xung quanh, cuối cùng không rút ra, mặc cho Lộ Tử Nhiên tiếp tục nắm.
“Dắt tay là được.”
Liêu Địch Già đi ngay phía sau, mắt dán chặt vào hai bàn tay đan vào nhau kia.
Nếu hắn không mù thì rõ ràng cái tên tiểu cậu Lộ Tử Nhiên này đang nắm tay Trì Mộ Tinh!
Trì Mộ Tinh, nam thần trong mộng của bao nhiêu Alpha, lại chẳng hề phản kháng!
“Trời ạ, thời buổi này bạn tốt là thế này sao……” Liêu Địch Già vừa cảm khái vừa huých khuỷu tay Cẩm Thư Hoa, “Này, hai ta cũng nắm tay cái đi.”
Cẩm Thư Hoa mặt vô cảm, lùi ngay một bước: “Biến.”
“Dắt một chút thì cũng có chửa đâu!” Liêu Địch Già bất mãn.
“Sẽ buồn nôn.” Tề Giai thay Cẩm Thư Hoa đáp.
“……” Thế mà Trì Mộ Tinh lại không thấy buồn nôn!
Liêu Địch Già cuối cùng đành kéo tay Nguyên Triệt, nhưng cảm giác thế nào cũng sai.
Hắn với Nguyên Triệt dắt tay chẳng khác gì hai chị em đi dạo phố.
Nhưng Lộ Tử Nhiên với Trì Mộ Tinh thì lại…… lãng mạn muốn chết.
“Này,” Liêu Địch Già nhéo nhéo tay Nguyên Triệt, “Sao ta với ngươi dắt tay chẳng có tí lãng mạn nào?”
“Có lẽ vì chúng ta xấu.” Nguyên Triệt thật thà đáp.
Trong nhóm này, Lộ Tử Nhiên là gương mặt quý khí nhất. Tuy hắn hay làm trò dơ dơ hề hề, nhưng khí chất thì không che được, vì vậy mà ai liếc một cái cũng nhất kiến chung tình.
Cẩm Thư Hoa cũng đẹp trai, tuy nhân khí kém Lộ Tử Nhiên một chút, nhưng khí chất lại khác, khi không cười thì nghiêm túc, lúc cười thì như nước suối trong, trăng sáng trời quang, ôn nhu nhã nhặn, mang hơi thở tri thức.
Tề Giai phóng khoáng, biết cách trang điểm, ra đường tỉ lệ ngoái nhìn cũng cao.
Chỉ có Liêu Địch Già và Nguyên Triệt thì như hai tên chó con dựa dẫm vào nhau, ánh mắt ngốc nghếch chẳng có sức hút.
Tề Giai cười ha hả: “Hai ngươi cũng tự biết thân biết phận đó! Đừng học Lộ Tử Nhiên, học không nổi đâu!”
Cái gì mà bạn tốt chứ, nàng vừa thấy Lộ Tử Nhiên nắm tay người ta đấy thôi, còn dám nói là tình bạn thuần khiết, nàng đây có thể lộn nhào leo núi cho mà xem!
Nàng quay đầu định cùng Cẩm Thư Hoa cười nhạo Liêu Địch Già không biết lượng sức, lại thấy sắc mặt Cẩm Thư Hoa lạnh lùng, như thể vừa bị gió lạnh mùa đông tát thẳng vào mặt.
Tề Giai vỗ vai hắn: “Làm sao thế? Sáng sớm đã bày ra dáng vẻ vương tử u buồn rồi.”
Cẩm Thư Hoa lúc này mới hoàn hồn: “Không có gì.”
Chỉ là có chút ghen mà thôi.
Dáng vẻ ngoan ngoãn thuận theo của Trì Mộ Tinh khiến trong lòng hắn ngứa ngáy, nhưng người mà Trì Mộ Tinh thuận theo lại không phải hắn.
Là Lộ Tử Nhiên.
Tên ngốc to xác này lại có thể tự nhiên nắm tay Trì Mộ Tinh.
Dựa vào cái gì chứ.
Đường lên núi vốn gian nan.
Mới leo chưa được một phần năm, Liêu Địch Già đã mệt lả, ngồi phịch xuống tảng đá ven đường kêu: “Không được rồi, ta nghỉ một chút!”
Tề Giai đá vào chân hắn một cái, châm chọc: “Sức lực chỉ được có vậy thôi à?”
“Đại tỷ, ngươi biết núi này cao lắm không!”
“Ai cho ngươi gọi ta đại tỷ?!”
Thế chiến lần thứ 4 suýt nữa bùng nổ, Lộ Tử Nhiên thức thời kéo Trì Mộ Tinh tránh xa “chiến trường”.
Tiểu tổ tông khẽ dựa vào người hắn, đem nửa thân trọng tâm đều nghiêng hẳn sang hắn.
Lộ Tử Nhiên lấy khăn giấy từ trong túi ra, mùi thơm nhàn nhạt giúp hắn áp xuống chút bực bội, dùng khăn giấy lau mồ hôi cho cậu: “Mệt à?”
“Có chút.” Trì Mộ Tinh mặc cho hắn phục vụ. Không thể không nói, tiền đúng là sức mạnh lớn nhất, gia tộc Trì cấp đủ nhiều, đến nỗi có thể dạy dỗ cái tên nhà quê sức lực như trâu Lộ Tử Nhiên thành bảo mẫu chuyên nghiệp.
Trì Mộ Tinh thoải mái nheo mắt lại, liếc thấy cái người bạn Beta của Lộ Tử Nhiên đang nhìn mình chằm chằm.
Cậu nhớ người này tên Cẩm Thư Hoa, hình như hồi cấp ba từng gặp trong trường.
Trì Mộ Tinh không quen bị người khác nhìn, bèn nghiêng người, chui thẳng vào ngực áo Lộ Tử Nhiên.
Cách giả vờ làm đà điểu hèn nhát nhưng hữu hiệu, chưa được hai phút, cậu đã nghe Lộ Tử Nhiên tức muốn hộc máu kêu to.
“Uy uy, Cẩm Thư Hoa, Tề Giai, hai ngươi đi chậm một chút! Đừng để lại ba Omega đều cho một mình ta trông chứ! Có còn chút đạo đức công cộng nào không hả?!”
…… À, thì ra ngoài bản thân cậu, hắn còn phải trông nom thêm hai Omega khác.
Chẳng phải là muốn Lộ Tử Nhiên một mình kéo ba người lên núi sao?
Trì Mộ Tinh tưởng tượng ra cảnh đó, cảm thấy thế giới quan của mình như bị va đập mạnh.
Tề Giai với Cẩm Thư Hoa không thèm quay đầu, cứ thế đi trước. Liêu Địch Già cãi nhau đỏ mặt tía tai, má đỏ rực như vừa bị lôi đi xào trứng, còn Nguyên Triệt thì vô tội chớp mắt, hỏi có đi tiếp không.
Trì Mộ Tinh đã lau khô mồ hôi, Lộ Tử Nhiên thì ở sạp ven đường mua cho cậu một cái mũ lưỡi trai nhỏ gắn quạt mini, đội ngay lên đầu cậu.
“Cái khu thắng cảnh này, cái mũ mà bán 45, sao không đi cướp đi cho rồi…… Liêu Địch Già, Nguyên Triệt đừng nhìn ta, ta không có tiền mua cho các ngươi đâu.”
Điện thoại trong túi quần Trì Mộ Tinh im lìm, không hề rung nhắc nhở.
Lộ Tử Nhiên cũng không dùng thẻ người thân, lại lấy tiền riêng ra mua, dùng cái hòm vàng nho nhỏ của hắn.
“Ngươi dùng tiền riêng mua đồ cho ta làm gì?” Lộ Tử Nhiên vừa bật công tắc quạt, Trì Mộ Tinh liền tắt, ngẩng đầu hỏi.
Lộ Tử Nhiên không để tâm: “Có 45 đồng thôi, chia rõ ràng làm gì. Ta cũng không nghèo đến mức toàn thân chỉ còn 45.”
“……”
Trì Mộ Tinh im lặng. Cậu bỗng không hiểu nổi người này.
Rõ ràng nửa phút trước còn than 45 đồng đắt như cướp, giờ lại bảo “có 45 đồng thôi”.
Logic hoàn toàn chẳng nhất quán với chính mình.
Toàn bộ quá trình chứng kiến, Liêu Địch Già chua chát kéo Nguyên Triệt phun tào: “Ngươi có nghe hắn vừa nói gì không? Cỡ nào cực hạn song tiêu a! Rốt cuộc ai mới là bạn thân nhiều năm của hắn đây! Ta bắt đầu không hiểu nổi rồi!”
Ngữ khí âm dương quái khí trực tiếp ảnh hưởng đến Nguyên Triệt, tên ngốc kia cũng bắt chước, giọng the thé chỉ trích Lộ Tử Nhiên: “Song tiêu quái!”
Hai người ngươi một câu, ta một câu, y như một đôi kẻ dở hơi, cố ép Lộ Tử Nhiên l*n đ*nh đạo đức.
Đỉnh đạo đức khó đứng quá, vì muốn xuống được, Lộ Tử Nhiên chỉ có thể bỏ tiền hòa hoãn.
Lúc lên núi hắn thấy bên cạnh có biển chỉ dẫn, nói khách không muốn leo thì có thể ở điểm quy định ngồi cáp treo lên.
Ngay chỗ họ đang đứng vừa vặn có một trạm.
Trùng hợp quá, mà cabin lại đúng bốn chỗ.
Lộ Tử Nhiên đau lòng quẹt ra 400 đồng, mua vé cho bốn người.
Không chỉ đau ví, hắn còn đau mình.
Bởi từ nãy tới giờ, tiểu tổ tông vẫn luôn níu vạt áo hắn, móng tay cào cả vào da thịt, khiến hắn đau đến nghiến răng.
Nhưng khi ngồi cáp treo, không còn tốn sức mà có thể nhìn xuống cảnh đẹp ven đường, tiểu tổ tông mới chịu buông tay, quay đầu nhìn về phương xa.
Lần đầu tiên Trì Mộ Tinh ngồi cáp treo cùng nhiều người thế này.
Không gian trong cabin nhỏ, lúc rung lắc, gối Nguyên Triệt vô tình chạm vào gối cậu.
Ban đầu Trì Mộ Tinh còn khó chịu, nhìn Lộ Tử Nhiên-cái tên WeChat trống rỗng chẳng còn đồng nào, vậy mà cứ thích bao đồng trả tiền cho tất cả.
Cậu mơ hồ thấy khó chịu như kiểu “ta vì mình mà lại khiến người khác tiêu tiền”.
Nhưng nhìn Liêu Địch Già với Nguyên Triệt, khí giận trong lòng cậu lại từ từ tiêu tan.
Ngu ngốc thế này, đúng là cần cả thế giới thương xót.
Trí tuệ Trì Mộ Tinh quá cao, ngược lại khiến cậu không tức giận nổi với loại người nhìn thôi đã biết IQ thấp lè tè.
Cho nên khi cabin rung, Nguyên Triệt tiện mồm hỏi Liêu Địch Già điểm thi đại học, Trì Mộ Tinh liền đưa chân đá Lộ Tử Nhiên một cái.
Rồi thấy mồ hôi ướt tóc trên trán hắn, Trì Mộ Tinh liền tự nhiên tháo chiếc mũ quạt lạnh của mình đội lên đầu Lộ Tử Nhiên, còn tự nhận tri kỷ đổi sang chủ đề khác.
“Sao ngươi không tự mua cho mình một cái?”
Cậu lẩm bẩm, giọng nhỏ xíu.
Nhưng Lộ Tử Nhiên nghe rõ ràng.
Hắn kiên nhẫn giải thích: “Da ta dày, chẳng sao cả, mũ này 45, ta tiếc không nỡ dùng.”
“À.” Trì Mộ Tinh rút chân lại, đầu gối lại chạm Nguyên Triệt.
“Ngươi không ngại mũ bị ta đội rồi à? Trên đó chắc có mồ hôi của ta đấy.” Lộ Tử Nhiên lại hỏi.
“……” Trì Mộ Tinh khựng lại, vừa rồi tháo mũ quá tự nhiên, cậu còn chẳng nghĩ đến chuyện này, “Vậy thì mua thêm một cái nữa.”
“Đắt.” Lộ Tử Nhiên nhắc.
“……” Trì Mộ Tinh lại khựng, “Ta trả cho ngươi.”
Liêu Địch Già, kẻ quỷ nghèo chân chính, nhìn Trì Mộ Tinh – một người tài sản hơn mình mấy trăm triệu lần – ngồi đây bàn bạc chuyện cái mũ 45 đồng, cảm thấy cuộc đời này còn phi khoa học hơn cả truyện viễn tưởng.
Đặc biệt là lúc không gian chật hẹp bị chân dài của Lộ Tử Nhiên chen chiếm, hai chân hắn kẹp chặt giữa đùi đối phương, khiến hắn vừa khó chịu vừa bức bối, hận không thể không ở cùng một cabin với hai người kia.
“Haiz.” Cuối cùng hắn nhịn không nổi mở miệng: “Hai vị, đừng tán tỉnh nữa được không?”