Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 82: Huấn luyện viên, ta muốn pha trà sữa

Viên Nhớ chính là kiểu người hai mắt vừa nhắm lại liền không còn yêu ai nữa, chỉ còn lại sự nghiệp.

MBTI của cậu ta là ENTJ, từ lúc còn học mẫu giáo đã biết, nếu không có sân khấu thì tự mình tạo ra sân khấu. Một tiểu nam hài cứ nhất quyết phải nuôi tóc dài, mỗi ngày bắt giáo viên tết cho mình đủ loại bím tóc hoa hòe loè loẹt, trở thành đứa nhỏ nổi bật nhất trong đám đông.

Học tiểu học thì học được cách dùng máy tính điện tử, lúc ca hát không tìm được nhạc đệm liền lén chạy vào văn phòng thầy Toán, lấy cả cái đàn organ điện tử của thầy ra làm nhạc nền.

Lên sơ trung thì lén chạy ra tiệm net bên ngoài trường học để học biên khúc, còn chưa thành niên đã tung lên mạng không ít tác phẩm âm nhạc non nớt.

Đến cao trung bắt đầu nghiên cứu làm sao để nhan sắc và vóc dáng bản thân lên được “next level”, vì giảm cân mà đến ngay cả một giọt nước sôi cũng không dám đụng.

Điểm duy nhất cậu ta còn kém chính là nhảy. Bởi vì phân hoá thành Omega, thể lực không bằng Alpha, chuyện này khiến Viên Nhớ cảm thấy vận mệnh đối xử với mình thật bất công.

Mà cậu liều mạng luyện tập chỉ để nghịch thiên đổi mệnh, ai ngờ Kỳ Vọng lại trực tiếp đẩy tới trước mặt cậu một Alpha.

Viên Nhớ cảm thấy tim mình lúc thì ngập nước, lúc thì bốc lửa, lúc thì ủy khuất muốn khóc, lúc lại tức giận đến muốn dậm chân.

Cậu đang định hỏi Kỳ Vọng có phải mình lại làm sai chuyện gì, ai ngờ Kỳ Vọng nói ra một câu khiến cậu mơ hồ bối rối.

“Tới, tới, tới, làm quen một chút đi,đây chính là … bà chủ nửa năm sau của ngươi, hắn tên là Lộ Tử Nhiên.”

“A… a?”

Viên Nhớ ngẩn người, có ý gì đây?

Không nói đến việc tại sao chủ lại còn phải thêm chữ “bà” phía trước, Kỳ Vọng tính toán đưa cậu đi lính sang chỗ nào vậy?

Viên Nhớ thật sự muốn khóc: “Vì cái gì? Ta làm thực tập sinh, mỗi ngày luyện tập đều vượt qua người khác, cũng không bao giờ nói bậy trong công ty, cũng không ăn vụng đồ, cũng không ngấm ngầm nói xấu tiền bối, cũng không lén nhận việc ngoài lấy tiền, vì cái gì lại muốn đuổi ta đi?”

Vốn dĩ cậu ta đã mang khí chất sinh ra là để tranh đấu, giờ phút này vừa khổ sở vừa bặm môi, quả thực giống như một đoá hoa lê dính mưa, nhìn thấy mà ai cũng thương xót.

Đến cả Kỳ Vọng cũng suýt bị cậu ta doạ sợ: “Ai, ai, ta đâu có nói đây là chuyện xấu a, ngươi là đối tượng trọng điểm được bồi dưỡng, chẳng lẽ không thể có chút tự tin vào chính mình sao?”

Câu nói của Kỳ Vọng giống như một viên thuốc an thần, Viên Nhớ nghe xong liền thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút, lại lần nữa bùng lên hy vọng: “Vậy tiểu thiếu gia, là muốn sắp xếp cho ta đi…”

Bất kể cái gì cũng được, chỉ cần có thể lộ mặt, có vai diễn cũng được, đi đoàn phim đóng vai quần chúng cũng tốt, cho dù là không còn cách nào thì đi gameshow làm NPC không lộ mặt cũng chẳng sao!

Kết quả Kỳ Vọng lại nói: “Đi pha trà sữa.”

Viên Nhớ: “……………………… Ngươi coi cái này là chuyện tốt?!”

Trời sập.

Cậu suýt chút nữa đầu gối mềm nhũn, bàn chân trượt một cái, quỳ rạp xuống đất.

Lộ Tử Nhiên vẻ mặt đau đầu quay đầu nhìn về phía Kỳ Vọng: “Thực tập sinh nhà ngươ khả năng chịu đựng áp lực cũng quá kém đi?”

“Đừng nóng vội, đừng nóng vội,” Kỳ Vọng bước lên phía trước một bước, nói với Viên Nhớ, “Đi tiệm trà sữa Tinh Động, nơi này ngươi chắc đã từng nghe qua chứ?”

“……” Viên Nhớ đứng tại chỗ trầm tư ba giây, “Thật đáng tiếc, tiểu thiếu gia, cả đời ta chưa từng có hai chữ trà sữa.”

Lộ Tử Nhiên: “……”

Kỳ Vọng: “…… Hiện tại trên mạng đang hot, cho dù ngươi không uống qua thì ít nhất cũng xem qua video chứ?”

Viên Nhớ vẫn lắc đầu: “Thời gian của ta đều dùng để luyện tập, không hay lên mạng lướt web.”

“Ôi má…” Ngụy Hiểu Huyên đứng phía sau cũng sợ ngây người, giữ chặt tiểu Mã mà phun tào, “Người này từ trên núi xuống hả.”

Viên Nhớ đúng là như vậy, cái gọi là thú vui đời người như ăn uống, chơi bời, gái gú, cờ bạc, hút thuốc cậu một cái cũng không dính, mỗi ngày không màng thế sự, mở mắt ra chính là luyện tập luyện tập rồi lại luyện tập. Không chỉ cuốn chính mình, cậu còn kéo cả đám thực tập sinh cỳng đợt vào cuốn chung. Ngay cả lão ba của Kỳ Vọng cũng phải nói: “Chúng ta không cần quản chi nhánh công ty, chỉ cần có Viên Nhớ ở đó là đủ. Nó chẳng khác nào cái đồng hồ báo thức sống, ngày nào ai không luyện tập đủ giờ, Viên Nhớ sẽ tự động đến phê bình, còn hữu dụng hơn cả ông chủ.”

Kỳ Vọng còn lo một ngày nào đó, Omega gầy yếu này sẽ bị đám bạn thực tập sinh cùng đợt vây lại mà tẩn cho một trận.

May mắn thay, gương mặt đáng thương của cậu ta đã cứu cậu ta một mạng, đến nay không ai nỡ động thủ, cứ thế mà lặng lẽ đi theo “cuốn vương” cuốn tiếp.

Kỳ Vọng phí mất nửa ngày trời mới giải thích rõ ràng cho Viên Nhớ về hình thức kinh doanh của tiệm trà sữa Tinh Động, cùng kế hoạch hợp tác lần này. Viên Nhớ là thực tập sinh đầu tiên tham gia, hoàn toàn có quyền từ chối lời mời của Kỳ Vọng.

Ban đầu Viên Nhớ nghe nửa hiểu nửa không, mãi đến khi Kỳ Vọng nói: “Ngươi là đối tượng ưu tiên số một mà chúng ta cân nhắc.”

Tiểu tử này lập tức bùng nổ, nhảy dựng lên tại chỗ cao tận ba thước, khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Viên Nhớ vui đến phát điên, từ địa ngục lên thiên đường chỉ nhờ một câu nói của ông chủ.

Đây là cái gì? Đây là ông chủ khẳng định, ông chủ cổ vũ, ông chủ tán dương!

Toàn công ty, chỉ có mình cậu ta có! Người khác đều không có phần!

Cự tuyệt? Sao cậu ta có thể cự tuyệt?

Có ai giành được hạng nhất mà lại chủ động nhường tài nguyên cho hạng nhì chứ? Cậu ta đâu có bệnh trong đầu!

Pha trà sữa thì đã sao? Nhất định phải pha!

Phải pha ra khí thế, pha ra phong thái, pha ra cả một bảy sắc cầu vồng ngày mai!

Cậu ta muốn vừa cầm bình lắc, vừa lắc vừa popping, locking, waacking, breaking…

Viên Nhớ không nói hai lời, lập tức theo mọi người rời khỏi công ty, ngồi lên xe bảo mẫu, trạm tiếp theo chính là làng Đại học thành phố T.

Lộ Tử Nhiên thuê được một mặt bằng cửa hàng ở đó, chỉ cho phép bày bán trong hai ngày.

Chính phủ đã thông báo chính thức giờ khai trương là ngày mai, nhưng hôm nay đã có không ít người tụ tập xung quanh hóng hớt, dường như muốn thu thập thông tin mới nhất.

Kỳ Vọng vừa xuống xe liền nói với Viên Nhớ: “Ngươi cứ đứng nhìn bên cạnh là được, Ngụy Hiểu Huyên mới là chủ lực, nàng có nhiều fans nhất, ngươi nên học hỏi nàng nhiều hơn.”

Viên Nhớ gật gật đầu, rồi hỏi: “Có phải chỉ cần ta cố gắng thì cũng có thể giống nàng không?”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Không làm gì,” Viên Nhớ nghiêm túc phân tích, “Các ngươi sớm muộn gì cũng quay về kinh thành, đến lúc đó ở chi nhánh nơi này, chẳng phải ta chính là chủ lực sao? Ta cũng muốn giống nàng, có thật nhiều fans.”

“Ừm…” Kỳ Vọng gãi gãi đầu, “Cái này cũng chưa chắc. Lộ Tử Nhiên còn định tìm thêm hai ba sinh viên vừa học vừa làm ở làng đại học đến cùng ngươi. Mấy người đó vốn đã làm ở tiệm trà sữa rồi, so với ngươi thì lợi hại cũng bình thường thôi.”

Ý của hắn muốn nói với Viên Nhớ rằng mỗi nghề có một chuyên môn, ca hát nhảy múa giỏi cũng chưa chắc lắc trà sữa bằng mấy nhân viên chuyên nghiệp.

Ai ngờ câu nói này lại chạm đúng nghịch lân của “cuốn vương”: “So với ta lợi hại hơn?!”

Không được, tuyệt đối không được!

Viên Nhớ lập tức cảnh giác, nhìn quanh hiện trường hoạt động, phát hiện mình là người duy nhất được đưa đến để làm quen với cửa hàng trước, điều này lập tức cho cậu cảm giác ưu thế — cậu ta thắng ngay từ vạch xuất phát.

Vì vậy, đồng chí “cuốn vương” hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Ba bước gộp thành hai, chạy ngay đến trước mặt Ngụy Hiểu Huyên, khi thiếu nữ còn chưa kịp phản ứng, cậu ta đã quỳ một gối xuống đất, dõng dạc như chuông vang hô to:

“Huấn luyện viên, ta muốn pha trà sữa!!!”