Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 81: Thường thường vô kỳ Lộ Tử Nhiên

Dương cầm khẳng định là không mua, Lộ Tử Nhiên chỉ dùng mông nghĩ cũng biết Tiêu Gia Nhiễm cùng Bùi Chi Du ở trong phòng dương cầm đang làm cái gì.

Cái phòng vốn dĩ thần thánh ấy giờ đã biến thành đất trũng đạo đức, hắn thật muốn lên diễn đàn“Hôm nay vườn trường” nói cho mọi người biết, lão bản phía sau lưng diễn đàn mà các ngươi mỗi ngày lên, kì thật chính là một tên b**n th**.

Bất quá Bùi Chi Du bán thảm một phen vẫn thành công khiến hắn bỏ qua ý định này.

Qua hai ngày, Lộ Tử Nhiên mang theo đoàn đội tiệm trà sữa Tinh Động, mang thêm cả Trì Mộ Tinh, cùng nhau đi đến thành phố T bên cạnh, tiến hành trạm di động trà sữa tuyến dưới đầu tiên.

Trước kỳ nghỉ cũng đã làm tốt công tác tuyên truyền, mà đúng lúc lại rơi vào giai đoạn ôn tập thi cuối kỳ, cho nên nói Lộ Tử Nhiên thi cuối kỳ có tạch thì cũng không oan chút nào.

Hắn nhìn Trì Mộ Tinh ngồi bên cạnh mình, mơ màng sắp ngủ trên ghế dựa, trong lòng có rất nhiều cảm khái.

Đây cũng coi như lần thứ hai bọn họ ra ngoài du lịch cùng nhau đi?

Tuy rằng phần lớn là vì công việc.

Lần đầu cùng nhau đi du lịch,khi đó Lộ Tử Nhiên vẫn chỉ là một kẻ quỷ nghèo cái gì cũng không có, bị gả làm người ở rể. Mà hiện tại, hắn đã có tư cách đi khắp cả nước khảo sát thị trường, cũng mở ra thêm nhiều chi nhánh.

Việc chính mình có thể kiếm tiền này, đủ để cho người khác cảm thấy an toàn.

Hiện tại Lộ Tử Nhiên không còn tự ti như trước, cũng không còn cảm thấy mình không xứng với Trì Mộ Tinh.

Hắn nhìn tiểu tổ tông đang nhắm mắt sắp ngủ, dứt khoát trực tiếp đẩy đầu tiểu tổ tông tựa lên vai mình.

Tối hôm qua Trì Mộ Tinh không ngủ ngon, có lẽ vì cuộc thi đấu sắp đến, tiểu tổ tông đối với việc phải ra sân dưới biển người tấp nập vẫn lo lắng rất nhiều.

Lộ Tử Nhiên dỗ dành cậu nửa ngày, cuối cùng cũng ôm tiểu tổ tông để cậu ngủ say mới yên lòng.

Trì Mộ Tinh cũng không còn rối rắm chuyện “Ngươi chính là muốn ngủ với ta” nữa, hai người tựa hồ cứ như vậy ngầm hiểu lẫn nhau, không nói ra nhưng lại tự nhiên ngủ cùng nhau. Trở về ký túc xá cũng chỉ tắm rửa rồi đi ngủ, làm cho Phó Nhị rất là bất bình, hô to rằng chẳng bằng hắn đừng về nhà.

Lộ Tử Nhiên ngồi ở vị trí giữa trên xe, bên này là Trì Mộ Tinh, bên kia là Kỳ Vọng.

Gần đây Kỳ Vọng nhận được thông báo từ ba mình, công ty thu một đám thực tập sinh mới. Đáng tiếc là từng người so ngoại hình còn kém Kỳ Vọng, khiến lão ba phiền muộn vô cùng.

Không chỉ không có khí chất minh tinh, bọn họ còn không chịu khổ, huấn luyện hơi nặng một chút là than ngắn thở dài, còn vụng trộm đặt cơm hộp không lành mạnh ở ngoài về ăn.

Bởi vậy, lão ba hy vọng Kỳ Vọng, với tư cách là người cùng thế hệ, có thể đưa ra chút gợi ý.

Mà Kỳ Vọng thì đúng là dám nói thẳng, trực tiếp bảo với ba: “Tiệm trà sữa của bà chủ nhà con chuẩn bị mở chi nhánh khắp cả nước, đem đám thực tập sinh kia giao cho con đi, con đưa bọn họ đi rèn luyện. Một bên làm võng hồng tích góp nhân khí, một bên luyện tập xem thế nào mới lôi cuốn mị lực, lại còn có thể uống trà sữa công thức riêng cực kỳ tốt cho sức khỏe, nguyên liệu nhà con cực kỳ sạch sẽ.”

Lão ba cũng không phản đối, rốt cuộc làm nghệ sĩ không cần chỉ đẹp là đủ, mà còn phải có đức hạnh. Đây là một tiêu chuẩn cực kỳ quan trọng, không một ông chủ nào muốn nghệ sĩ mà mình cực khổ tạo dựng lại sụp đổ chỉ vì vấn đề nhân phẩm. Bởi vậy, học nghệ trước hết phải học đức, đó chính là một trong những lý niệm trọng yếu của Kỳ thị.

Nhưng thật ra Lộ Tử Nhiên có chút lo lắng.

Hắn không phải là không tin người dưới tay Kỳ Vọng, chỉ là cảm thấy nghệ sĩ thì thế nào cũng phải quay lại giới giải trí, không thể nào vĩnh viễn ở trong tiệm trà sữa của hắn. Như vậy chẳng khác nào khiến chi phí đào tạo của tiệm tăng lên không ít.

Nhưng đồng thời, Lộ Tử Nhiên lại bị đề án này hấp dẫn không thôi, quả thực chính là trời cao ném xuống từng đợt soái ca mỹ nữ, hắn căn bản không cần tự mình đi tìm, còn tiết kiệm được một khoản phí lớn tuyển dụng và phỏng vấn!

Hai Alpha cấp S với thành tích rối tinh rối mù kia ngồi trên xe bàn tính lợi hại nửa ngày, cuối cùng Kỳ Vọng lại lấy điện thoại ra, mở phần mềm AI mà Lục Từ phát triển, đem toàn bộ đề án này nhập vào để AI phân tích.

AI tính toán xong, cho ra kết quả khả thi rất cao, nói với hai người bọn họ rằng dự án này hoàn toàn có thể thực hiện.

“Vậy thì làm luôn đi!” Kỳ Vọng vỗ đùi cái đét, “Lão bà của ta đều nói không thành vấn đề, thế thì nhất định không thành vấn đề!”

Công ty của nhà Kỳ Vọng ở thành phố T vừa hay có chi nhánh, bọn họ xuống xe, mấy chiếc xe bảo mẫu liền chạy đến đón.

Đây là lần đầu tiên Lộ Tử Nhiên ngồi xe bảo mẫu, cảm giác làm minh tinh thật sự sung sướng, hắn thể nghiệm đầy đủ một phen.

Đặc biệt là khi tài xế bảo mẫu quay đầu lại, nhìn Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh ngồi gần nhau, chân thành hỏi: “Hai người các ngươi là đại minh tinh mà lão bản đào từ chỗ khác tới sao? Lớn lên đẹp mắt quá trời a!”

Oa má nó, sướng bay lên tận mây!

Khóe miệng Lộ Tử Nhiên cong đến tận trời, còn giả vờ nhịn cười mà khiêm tốn đáp: “Không không không, sư phó, chúng ta chỉ là sinh viên bình thường thôi.”

Trì Mộ Tinh: “……”

Ừ, Alpha cấp S bình thường, sinh viên đại học Kim Bảng bình thường, bà chủ tiệm trà sữa nổi tiếng khắp cả nước bình thường.

“Chỉ là sinh viên?!” Tài xế kinh ngạc ngây người, “Nhan sắc hai người các ngươi như vậy, một người hoàn toàn có thể đi Hollywood đóng phim, người còn lại hoàn toàn có thể đi nhóm nam xuất đạo.”

“Ai nha, sư phó quá khen rồi,” Lộ Tử Nhiên đắc ý chọc chọc Trì Mộ Tinh, “Ta thì có lẽ không lợi hại như ngươi nói, nhưng vị bên cạnh ta đây, chẳng mấy chốc ngươi sẽ thấy cậu ấy xuất hiện trên TV đó.”

Trì Mộ Tinh: “……”

Phải vào đến trận chung kết toàn quốc mới có thể lên TV, hiện tại còn chưa có gì chắc chắn, vậy mà Lộ Tử Nhiên đã nửa đường mở champagne ăn mừng, cậu thật sự muốn tặng cho hắn một cái tát.

Lộ Tử Nhiên và tài xế sư phó kia trò chuyện rất hợp, hai người thổi phồng lẫn nhau suốt dọc đường, chẳng mấy chốc đã đến chi nhánh công ty của nhà Kỳ Vọng.

Xuống xe, Lộ Tử Nhiên còn luyến tiếc mà chào tạm biệt tài xế, khiến Kỳ Vọng khi lên một chiếc xe khác thì ngơ ngác: “Ngươi sẽ không phải coi trọng tài xế sư phó nhà ta đó chứ? Hắn già lắm rồi, không thích hợp đi bán trà sữa đâu.”

Lộ Tử Nhiên cười hắc hắc: “Không có gì, ta chỉ mời hắn đi xem Trì Mộ Tinh thi đấu thôi.”

Vừa dứt lời, từ phía sau, Ngụy Hiểu Huyên đã bắt đầu lách cách cập nhật nhật ký trên di động: 【 Bà chủ lại khoe ông chủ sắp lên TV ở khắp nơi này, hắn siêu mê! 】

Kỳ Vọng gật gật đầu, dẫn mọi người tiến vào cổng lớn công ty.

Chi nhánh Kỳ thị ở thành phố T này chủ yếu đào tạo thành viên nhóm nam. Trong đó, năm nay có một đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm, một Omega nam có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành với vẻ đẹp thiên hướng nữ tính. Dáng người tinh tế đến mức quá đáng, nhìn qua như chỉ cần gió thổi liền bay lên trời. Cậu ta đối với bản thân cực kỳ nghiêm khắc, tự hạn chế đến cực đoan, ngay cả khi người đại diện cầu xin cậu ta ăn thêm một chút đồ ăn vặt, cậu ta cũng không chịu động đũa.

Kỳ Vọng vô cùng xem trọng thực tập sinh này. Việc đầu tiên khi bước vào công ty là gọi cậu ta từ phòng vũ đạo ra: “Viên Nhớ.”

Trong phòng vũ đạo, người kia đang chuyên tâm ép chân, nghe Kỳ Vọng gọi tên thì run lên một chút, sau đó mới bước ra, cung kính chào hỏi: “Tiểu thiếu gia.”

Kỳ Vọng cười ha ha, đem Lộ Tử Nhiên đẩy đến trước mặt cậu ta: “Đến, hai người nhận thức nhau một chút.”

Viên Nhớ đứng sững tại chỗ, đối diện là một gương mặt đẹp đến mức gây chấn động đập thẳng vào mắt cậu ta. Người này soái đến mức nếu có hóa thành tro bụi, cũng có thể bán mắc gấp đôi so với người thường. Ánh sáng ấy chói lòa khiến mắt Viên Nhớ nhức nhối.

Sắc mặt cậu ta lập tức trở nên khó coi, xong rồi, cậu ta còn chưa đủ nỗ lực, công ty tìm thêm một người so với cậu ta càng đẹp hơn, chẳng lẽ muốn kéo cậu ta khỏi vị trí center sao……