Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 55: Ngươi nói trường học là nhà ta, ta mời người tới nhà của ta chơi như thế nào không được
Cuối mùa thu, lá rụng bắt đầu bay đầy trời, giống như từng phong thư tình không bao giờ gửi đi được.
Tuy đã qua sự kiện “ly trà sữa đầu tiên của mùa thu” gây sốt, nhưng một đoạn video quay tại tiệm trà sữa Tinh Động vẫn như đốm lửa bén cỏ khô, nhanh chóng lan truyền khắp mạng.
Trong video, trước ống kính là một cô gái hai mươi tuổi diện mạo điềm mỹ khả ái, nhờ khéo tay trang điểm mà da thịt mịn màng, thoạt nhìn còn trẻ hơn.
Cô mặc một bộ sườn xám màu vàng nhạt, ôm trọn dáng người kiêu hãnh, tóc búi cao, cài trâm cùng tông màu với y phục. Hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng, kiểu “ngụy tố nhan”, nụ cười duyên dáng giữa từng động tác, toát lên sự trong trẻo đáng yêu của thiếu nữ.
Máy quay tiến gần, cô gái nhếch môi cười: “Tình yêu thân ái, hôm nay muốn uống gì nào?”
Người quay đáp: “Espresso cà phê.”
“Được rồi tình yêu,” cô gái xoay người chuẩn bị nguyên liệu, không để mặc người quay ngồi một mình, mà tiếp tục ân cần: “Chạy riêng tới đây tìm ta, có vất vả không?”
Người quay lập tức trả lời: “Không vất vả, không vất vả, vì gặp được ngươi thì đáng giá lắm!”
Thật vậy, người quay này vốn không phải sinh viên đại học Kim Bảng, mà là từ “Hôm nay vườn trường” dùng chức năng “Phụ cận” quét ra tiệm trà sữa Tinh Động. Phát hiện cửa hàng ngay cạnh trường Kim Bảng, cô liền từ trường mình chạy đến.
Loại khách này rất dễ nhận ra, vì thông thường chỉ người ngoài trường mới mang thiết bị quay vào ghi hình, còn sinh viên Kim Bảng vốn thuận tiện đi lại trong trường, không cần thiết làm vậy.
“Oa, cảm ơn tình yêu!” Cô gái phục vụ cảm kích đáp, “Chờ một chút muốn vẽ hình gì lên mặt cà phê nha?”
Người quay nói: “Ta muốn ngươi vẽ cho ta một trái tim tình yêu! Được chứ?”
“Được thôi,” cô gái đáp ngay, “Tình yêu muốn thì tất nhiên phải có.”
Thế là cô đem ly cà phê đã làm xong mang tới, trước mặt người quay vẽ một hình trái tim bằng latte art.
“Tình yêu chậm rãi thưởng thức!” Nàng cười ngọt ngào.
Giá trị cảm xúc lập tức đầy tràn.
Người quay cuối cùng còn lia máy một vòng, thu lại toàn cảnh tiệm trà sữa: không gian sáng sủa sạch sẽ, sàn nhà bóng loáng soi gương được, bày trí ấm áp. Đặc biệt, trong tiệm còn có một người máy có thể vừa trò chuyện vừa xếp hàng cùng khách để giết thời gian.
Một cửa hàng khác biệt hoàn toàn với những tiệm trà sữa ngoài thị trường.
So với các tiệm đồ uống ngon nhưng không mang lại giá trị cảm xúc, so với tiệm khác kiểu “maid café” thì giá rẻ hơn nhiều, so với tiệm rẻ tiền khác thì lại sạch đẹp và chu đáo hơn hẳn.
Nghe nói ông chủ cửa hàng chỉ là một sinh viên năm nhất, người quay nghĩ thầm: “Sinh viên này đúng là đại, đại, đại lương thiện.”
Vậy là cô đã rất dụng tâm cắt dựng thành một video tuyên truyền, đăng lên khu video của diễn đàn “Hôm nay vườn trường”. Không ngờ video vừa đăng một đêm đã bùng nổ, giống như gió xuân thoảng qua, ngàn vạn đóa hoa lê đồng loạt nở tung.
Ngụy Hiểu Huyên cảm nhận được rõ dạo gần đây lưu lượng khách trong tiệm ngày càng tốt. Trước kia Lộ Tử Nhiên còn có thể tìm được chỗ ngồi trong tiệm để làm bài tập, giờ thì đừng mơ, chỗ ngồi trong tiệm chẳng khác nào bãi đỗ xe ở đại đô thị, một người vừa đi thì ngay lập tức đã có người khác ngồi vào, không kẽ hở.
Bởi vậy, Lộ Tử Nhiên cũng không chen chân vào trong tiệm nữa.
Phục vụ nam soái khí mà hắn mong đợi tuyển được thì vẫn chưa có, phỏng vấn nhiều, nhưng chẳng ai đạt tới tiêu chuẩn “soái ca” trong lòng hắn.
Ngụy Hiểu Huyên lại chẳng thấy có gì lạ. Cả ngày nhìn cái bản mặt soái đến mức tự mình cũng phải tỉnh giấc giữa đêm, khó trách hắn nhìn nam nhân khác hà khắc hơn nhiều.
Bà chủ không tới, ông chủ cũng càng không tới.
Nghe nói ông chủ đã báo danh một cuộc thi đấu gì đó, sắp bắt đầu vòng loại, nhưng người máy còn chưa chế tác xong. Ban đầu vốn định cùng một bạn học lập tổ, sau bạn kia lui, để một mình cậu đẩy nhanh tốc độ, thật sự bận tối mắt.
Tiền lương tháng mười và tháng mười một đã phát, quả thật giống như Lộ Tử Nhiên hứa, sau khi trừ chi phí và tiền vốn xoay vòng, phần lớn lợi nhuận được chia cho Ngụy Hiểu Huyên và Tiểu Mã. Thêm nữa, ngày thường cửa hàng còn quay vài video đăng lên diễn đàn “Hôm nay vườn trường”, lưu lượng biến thành tiền cũng là một món hời.
Không tính phần tiền Trì Mộ Tinh bỏ ra để mua cửa hàng, tháng đầu còn lỗ, nhưng sang tháng thứ hai đã bắt đầu có lãi, tình thế cực kỳ khả quan.
Chỉ là Trì Mộ Tinh lại bị bảo an trường học tìm tới, chất vấn: “Vì sao mỗi ngày có nhiều người ngoài trường đăng ký vào tìm ngươi như vậy?!”
Trì Mộ Tinh chẳng nói gì, chỉ để lại số điện thoại Lộ Tử Nhiên: “Ta không biết, ngươi hỏi hắn.”
Lúc này, ông chủ bù nhìn của tiệm Tinh Động đang cật lực chế tác người máy thi đấu. Loại hình thì nhiều: có loại cồng kềnh, loại nhẹ nhàng, loại tấn công mạnh, loại lấy nhu thắng cương… Mỗi loại có ưu khuyết riêng, Trì Mộ Tinh thử nhiều lần mà vẫn chưa tìm ra thứ hợp tay nhất.
Thế là bảo an gọi thẳng điện thoại cho Lộ Tử Nhiên: “Ngươi là ông chủ tiệm trà sữa Tinh Động?”
“Ta không phải,” Lộ Tử Nhiên nói, “Ta chỉ là quản lý thôi, có chuyện gì?”
“Tiệm các ngươi quá hot, người ngoài trường ùn ùn kéo vào chỉ để uống một ly trà sữa hoặc cà phê!” Bảo an oán trách, “Ngươi biết đã tăng thêm bao nhiêu việc cho chúng ta không? Nhỡ đâu trong đó có phần tử bất hợp pháp thì sao?!”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Hắn cảm thấy khách nhà mình đều hiền lành, cả trăm năm mới ra một tên “Lý Tín” phét lác như thế.
Nói thật chứ, trường học suốt ngày giáo dục học sinh rằng “trường học là nhà ta”. Nếu đã là nhà hắn, vậy hắn mời vài người tới nhà chơi thì có gì sai?!
“Ngươi nói trường học là nhà chúng ta, vậy ta mời người tới nhà ta chơi, không được sao?” Lộ Tử Nhiên hỏi ngược lại.
“Ta mặc kệ, ta chỉ làm theo nhiệm vụ.” Bảo an mặt lạnh, “Sau này ngươi và Trì Mộ Tinh phải đăng ký số lượng khách theo hạn mức tối đa, vượt quá thì ta không cho vào.”
Lộ Tử Nhiên: “…… Thế thì sinh ý của ta làm sao? Ngươi không thể hại ta thế được?”
Má nó, chẳng lẽ lại lặp lại vết xe đổ, tiên đế chưa kịp dựng nên cơ nghiệp đã chết nửa chừng? Quá thảm đi!
“Ngươi có thể dời tiệm ra phố ngoại học sinh, ở đó không ai quản ngươi.” Bảo an nói, “Trong trường thì phải tuân thủ nghiêm quy định.”
“……” Sao mà được, dời ra ngoài trường thì mỗi lần Trì Mộ Tinh muốn uống trà mật đào ô long ngọt lại phải chạy ra tận ngoài, chẳng thực tế chút nào.
Lộ Tử Nhiên ôm đầu, nhức óc.
Quả nhiên con đường khởi nghiệp đâu có thuận buồm xuôi gió, khó trách Bùi Chi Du chẳng thèm cân nhắc mở tiệm thật, chỉ làm nền tảng trực tuyến.
Nền tảng trực tuyến thì hay, trên mạng không có bảo an, không cần lo dòng người ra vào, mà còn rộng rãi, đại học cũng chẳng có tường vây.
Tuy đại học của hắn không có tường vây, nhưng lại có bảo an.
Lộ Tử Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu hiện lên một biện pháp.
Nếu không, mở chi nhánh?