Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể
Chương 54: Ta một phen liền cự tuyệt nàng, nói đây là mặt khác giá
“Ta nói ngươi này, ít có kích ta.” Lộ Tử Nhiên chẳng thèm để ý, “Thật đó, ta cũng không phải cái loại miệng lưỡi lanh lợi gì.”
Hắn lại hiểu sai mất rồi. Ngụy Hiểu Huyên nào phải hỏi hắn chuyện “vai trò”, mà là đang lo cắn CP. Nghe hắn đáp vậy, cô liền lập tức đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Mã, cả hai đồng loạt nở nụ cười “cắn được rồi” rõ rành rành trên mặt.
Cái gọi là ba ba với mụ mụ chẳng khác nào quan hệ giữa ông chủ và bà chủ.
Lộ Tử Nhiên để đồng học Đường Nhỏ an trí ngay ngắn, để nó ngồi một bên làm bài tập. Đối với cái người máy bảo bối này, hắn thật sự không yên tâm giao cho ai khác, ngay cả Tiểu Mã muốn giúp thu dọn cũng không chịu.
Đúng lúc ấy, cửa tiệm lại bị đẩy ra, một khách hàng nữ bước vào.
Ánh mắt Ngụy Hiểu Huyên sáng rực.
Thực ra, so với tiệm trà sữa khác, tỷ lệ khách nữ vào Tinh Động quả thật thấp hơn nhiều. Có lẽ bởi vì quảng cáo đầu tiên chỉ đưa gương mặt cô ra, thêm vào vị trí địa lý đặc thù, cho nên tiệm chủ yếu hấp dẫn nam sinh và Alpha.
Lộ Tử Nhiên ngẩng đầu liếc nhìn, xác nhận không phải Lý Tín quay lại gây sự, liền cúi đầu tiếp tục vùi đầu làm đề.
Nữ sinh đi thẳng tới trước mặt Ngụy Hiểu Huyên. Ngụy Hiểu Huyên lập tức cong môi, dùng tư thế chuẩn nghênh đón khách: “Nga ha nha (tiếng Nhật nghĩa là chào buổi sáng), Chị gái xinh đẹp tới rồi, hôm nay uống gì đây?”
Ai ngờ nữ sinh nghiêng đầu hỏi: “Trong tiệm các ngươi không có nhân viên nam à?”
“Hả?” Ngụy Hiểu Huyên còn ngạc nhiên hơn, nhưng vẫn chỉ về phía Tiểu Mã đang sắp xếp sticker tiện lợi ở bên cạnh: “Ngươi tìm hắn?”
Nữ sinh quay đầu liếc nhìn Tiểu Mã, chỉ thấy đó là một nam sinh nhan sắc bình thường, thế là lắc đầu: “Tiệm các ngươi không phải tuyên truyền ‘toàn là nhân viên có giá trị nhan sắc cao’ sao?”
“Đúng rồi mà,” Ngụy Hiểu Huyên chỉ vào chính mình, “Giá trị nhan sắc ta không cao?”
“Ngươi rất cao.” Nữ sinh xác nhận, nhưng lại đổi giọng, “Nhưng ta muốn một nhân viên nam giá trị nhan sắc cao phục vụ, để thể nghiệm cảm giác ‘cosplay ủy thác’ một lần.”
Ngụy Hiểu Huyên: “……”
Bán ly trà sữa thôi mà, sao lại thành ra kiểu xuyên thứ nguyên thế này?
Ai, cuộc sống khó khăn quá, bán trà sữa cũng phải bán cả nghệ. Tạp nhan còn được, giờ đến tạp cả giới tính nữa —— thật sự là lần đầu tiên cô gặp cảnh này.
“Thật ra cũng không phải không có,” Ngụy Hiểu Huyên chỉ về phía Lộ Tử Nhiên đang chăm chú làm bài tập, “Người kia đủ đẹp chưa? Bà chủ nhà chúng ta đấy, chỉ là hắn sẽ không pha trà …ê ê, nghe ta nói hết đã a!”
Nữ sinh theo hướng tay chỉ nhìn qua. Trên ghế sô pha, một thiếu niên tóc đen áo đen, tuổi chỉ mười mấy hai mươi, toàn thân toát ra hormone nồng nặc. Ngay cả khi vò đầu bứt tai vì không tính ra đáp án, khí chất soái khí vẫn tràn đầy.
Vì vậy, nàng căn bản không nghe Ngụy Hiểu Huyên nói xong, đã bước nhanh đến trước mặt Lộ Tử Nhiên: “Ngươi khỏe, ngươi là ông chủ tiệm này sao?”
“Hả?” Lộ Tử Nhiên đang hí hoáy gạch kết quả sai, ngẩng đầu lên, “Không phải, ta là nhân viên của ông chủ.”
“Vậy ngươi làm cho ta một ly trà sữa đi!” Nữ sinh trực tiếp mời, “Ta thích gương mặt ngươi, ngươi quá đẹp trai.”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Ai, thôi, khách hàng là thượng đế. Thượng đế nói sao thì chính là vậy.
Hắn đứng dậy: “Ngươi muốn uống gì?”
“Phô mai môi môi.” Nữ sinh đáp.
Ngụy Hiểu Huyên ở quầy nghe thấy, suýt nữa ngất. Phô mai môi môi chính là loại trà sữa khó nhất của toàn tiệm!
Để làm được hương vị hoàn mỹ, cần kết hợp lớp kem phô mai dày mịn với những viên dâu tây tươi mọng nước. Dù là độ dày của lớp phô mai hay sự cân bằng chua ngọt vi diệu, đều đòi hỏi kinh nghiệm phong phú của người pha chế, chỉ một sơ sẩy thôi là có thể làm hỏng hoàn toàn vị và trình tự cả ly.
Mà Lộ Tử Nhiên là cái gì chứ, ngay cả một ly trà mật đào ô long ngọt hắn còn chẳng pha nổi! Thứ hắn làm ra liệu có thể uống được sao!
Ngụy Hiểu Huyên tuyệt vọng đến mức muốn chạy trốn, trong lòng lo lắng tiệm trà sữa này ngày mai có khi sẽ bị khiếu nại vì khách hàng ngộ độc thực phẩm, trực tiếp niêm phong đóng cửa luôn.
Nhưng Lộ Tử Nhiên thì lại không biết sợ là gì: “Ta thử xem, công thức đâu? Ngụy Hiểu Huyên, ngươi giúp ta coi.”
Ngụy Hiểu Huyên: “…… Ở đây, ngài cầm lấy đi.”
Lộ Tử Nhiên kéo rào chắn ra, bước tới nhận công thức, cẩn thận đọc.
Bên ngoài, cô gái nhỏ vẫn ngây thơ, hoàn toàn không biết chính mình sắp đối mặt là trận mưa gió kinh hoàng thế nào, vẫn nhìn Lộ Tử Nhiên bằng ánh mắt lấp lánh, cứ như chỉ cần đẹp là đồ hắn làm chắc chắn ăn được.
Ngụy Hiểu Huyên không nỡ nhìn nữa: “Chị em, ngươi bình tĩnh đi, chớ đặt kỳ vọng vào nam nhân.”
Cô gái nghi hoặc: “Vì sao?”
“Qua vài phút ngươi sẽ hiểu thôi.” Ngụy Hiểu Huyên buông tay, quay sang tiếp khách khác.
Vài phút sau.
“Phô mai môi môi xong rồi!” Lộ Tử Nhiên giơ cao một ly đồ uống nhìn như vừa được lấy từ hiện trường phạm tội ra, “Trình bày hơi xấu, nhưng nguyên liệu rất chất lượng.”
Hắn không biết kiểm soát chừng mực, dứt khoát đem nguyên liệu đắt nhất đổ như điên.
Cô gái nhìn ly đồ uống: “…… Phô mai của ta đâu?”
“Ở bên trong đó.” Lộ Tử Nhiên nói, “Chỉ là không quá rõ ràng.”
Ngụy Hiểu Huyên vô tình liếc sang, suýt ngã ngửa, nhà ai lại đánh lớp phô mai xuống tận đáy ly hả trời?!
“Ách…” Cô gái sờ sờ ngực mình, cảm thấy gương mặt soái ca đáng giá thử một ngụm, liền cắn ống hút uống một ngụm: “A cái này……”
Ông trời khi tạo ra vị soái ca này chỉ lo ban cho ngoại hình, hoàn toàn quên thêm chút tế bào pha chế nào sao?!
Cô gái thành thật.
Ngay sau đó cô đi thẳng đến trước mặt Ngụy Hiểu Huyên: “Chị em, làm cho ta một ly phô mai môi môi.”
“Không phải ở kia sao?” Ngụy Hiểu Huyên chỉ chỉ ly trong tay nàng.
Cô gái dứt khoát ném thẳng ly ấy vào thùng rác: “Đây là phô mai ‘không không’.”
Lộ Tử Nhiên: “……”
Oa má ơi, xử thẳng mặt mà còn nặng nề thế này.
Chiều hôm đó, sau khi tan học trở về, Trì Mộ Tinh nhìn thấy một tấm poster tuyển dụng dán trên kính cửa tiệm, ghi rõ đãi ngộ cực tốt, yêu cầu nhân viên là nam, đẹp trai, hơn nữa phải có chút thiên phú về ẩm thực.
Cậu không biết Lộ Tử Nhiên lại giở trò gì, liền đẩy cửa bước vào.
Còn chưa kịp đi vào phạm vi cảm ứng của đồng học Đường Nhỏ, đã bị Lộ Tử Nhiên phát hiện, lập tức nhào tới ôm, mở miệng đã là: “Tiểu tổ tông, buổi tối vui vẻ.”
“Cái poster tuyển dụng ngoài cửa là có ý gì?” Trì Mộ Tinh hỏi.
“A, cái đó à,” Lộ Tử Nhiên cười hềnh hệch, “Hôm nay có cô gái tới, bảo ta làm cho nàng một ly trà sữa! Ta liền cự tuyệt ngay, nói chuyện này là dịch vụ đặc biệt, phải tính thêm giá! Nhưng nghĩ kỹ thì thấy, tiệm chúng ta thật sự cần một nam nhân viên soái khí để cân bằng tỷ lệ khách nam nữ, cho nên ta mới dán poster tuyển dụng đó nha.”
Trì Mộ Tinh vừa định nói “ta biết rồi”, ánh mắt đã lướt qua, thấy Ngụy Hiểu Huyên bên quầy thu ngân đang trợn mắt khinh bỉ, lại nhìn sang thùng rác, phát hiện bên trong có một ly chất lỏng đỏ rực khả nghi, rõ ràng mới chỉ bị uống một ngụm, liền vứt cả ly thẳng xuống thùng.
Trì Mộ Tinh: “……”
Cậu giống như chẳng biết gì, nhưng lại cũng như cái gì đều đã biết.