Một thế hệ có kiểu rách nát của một thế hệ, một loại người cũng có kiểu thần của một loại người.
Lúc này, Lộ Tử Nhiên cắn vụn kẹo đường, nuốt xuống, hầu kết chậm rãi lăn, lộ ra nụ cười mang theo sức hút ngời ngời.
Trong mắt Tiêu Gia Nhiễm, soái đến mức muốn thành thần.
Lộ Tử Nhiên thản nhiên đá thêm một cú vào tên đang nằm dưới đất, rồi giơ tay xoa xoa phần gáy.
“Lâu rồi không đánh nhau, sảng khoái thật!!!”
Tiêu Gia Nhiễm, cũng lâu rồi không đánh nhau: “…”
Không hiểu sao có cảm giác bị sỉ nhục.
Từ xa, Lộ Tử Nhiên đã thấy dưới đèn đường có một Omega tóc đỏ, chỉ là không ngờ tiểu tóc đỏ này lại biết gây thù chuốc oán đến mức bị cả đám người vây công như vậy.
“Ngươi thiếu tiền người ta sao?” Hắn hỏi.
Tiêu Gia Nhiễm lắc đầu: “Không có, chỉ là vài vấn đề tồn đọng từ trước thôi.”
Còn cụ thể là giai đoạn nào… cậu thật sự không biết.
Trong trường học đánh nhau thì còn dễ hiểu, hoặc là do hai bang phái cọ xát, hoặc là cá nhân với cá nhân.
Nhưng ra xã hội, người ta muốn đánh ngươi thì ngươi cũng chẳng rõ nguyên do.
Tiêu Gia Nhiễm là giáo bá, không phải xã hội bá, cậu chỉ biết Bùi Chi Du bị bắt nạt thì mình phải che chở, chuyện khác vốn không nằm trong phạm vi cậu suy xét.
Lộ Tử Nhiên nhớ lại ban ngày Bùi Chi Du có kể, hắn suýt chút nữa phân hoá thất bại, bị người vây đánh, cuối cùng vẫn là Tiêu Gia Nhiễm xông ra cứu.
“Ai, thật đáng thương mà.” Hắn tiếc nuối nói, “Lại còn phải bảo vệ một con gà Alpha yếu ớt như thế.”
Tiêu Gia Nhiễm lập tức đứng ra bênh vực: “Chỉ là hắn không biết đánh nhau thôi, nhưng những mặt khác rất lợi hại.”
Lộ Tử Nhiên hừ lạnh, tỏ rõ không phục.
Không lợi hại thì sao có thể? Ngồi trên ghế chỉ đạo lão sư, cứ ra dáng như căn cứ khởi nghiệp là của Bùi Chi Du hắn.
Thật ra Lộ Tử Nhiên cứu Tiêu Gia Nhiễm cũng chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ là nửa đêm tâm trạng không tốt đi dạo, vừa khéo gặp một tiểu xui xẻo cùng cả đám đại xui xẻo kia.
Không biết rốt cuộc ai mới xui hơn.
Tiêu Gia Nhiễm cúi xuống cẩn thận quan sát tay Lộ Tử Nhiên.
Một lát sau, cậu ngẩng lên kinh hô: “Trời ơi, ngươi thật sự không có chút thương tích nào luôn!”
Quá lợi hại, quá ngầu, quá vô địch!
Lộ Tử Nhiên bị nhìn chằm chằm mà chẳng hiểu sao, liền đút tay vào túi quần: “Có gì đâu, chỉ mới khởi động thôi.”
Trước kia hắn từng đánh quyền anh ngầm, so với đám này thì trình độ cao hơn nhiều.
Ở nơi đó, toàn những người chẳng cần mạng sống, vậy mà Lộ Tử Nhiên có thể xông ra từ địa ngục ấy, chẳng khác nào sát thần bước ra.
Tiêu Gia Nhiễm được cứu, không muốn uổng phí sức lực của đại thần, bèn đề nghị: “Đại thần, ta mời ngươi ăn bữa khuya nhé!”
“A? Ăn khuya?” Lộ Tử Nhiên nhướn mày, “Ăn khuya thì ta đề cử tiệm trà sữa Tinh Động, trà sữa, cà phê, trà hoa quả cái gì cũng có, uống vào đảm bảo ngươi học tập hăng say cực độ.”
Tiêu Gia Nhiễm: “?”
Không hổ là chủ tiệm, ngay cả lúc này cũng không quên quảng bá cửa hàng của mình.
Nhưng mà, nửa đêm rồi mà coi cà phê là bữa khuya, chẳng khác nào đang hẹn Diêm Vương uống trà.
Tiêu Gia Nhiễm càng nghe mặt càng đỏ. Ban ngày Alpha này mới bị bạn trai mình đánh trượt kế hoạch khởi nghiệp, buổi tối lại như thiên thần giáng thế đến cứu mình, vậy thì mặt mũi mình để đâu?
“Vậy ta… ta sẽ tới tiệm ngươi tiêu tiền!” Tiêu Gia Nhiễm dứt khoát nói.
Lộ Tử Nhiên lại cười: “Chưa khai trương đâu, ngươi tích tiền trước đi, sau này mang lão công của ngươi đến uống nhiều một chút.”
Tiêu Gia Nhiễm gật đầu: “Nhất định sẽ đến!”
Một câu đáp ứng này khiến lòng Lộ Tử Nhiên vui như trúng châm lửa —— Bùi Chi Du có cứng rắn thế nào đi nữa, nhưng Omega của hắn lại dễ nói chuyện như vậy!
Đến lúc đó nhất định phải bắt Bùi Chi Du gọi một lượt tất cả mấy món đắt nhất trong tiệm, trước tiên kiếm lại một khoản đã rồi tính tiếp!
Quá trâu bò, Lộ Tử Nhiên! Cửa hàng còn chưa khai trương mà đã có khách đặt trước, good job!
À, suýt nữa thì quên, hắn còn chưa biết Omega của Bùi Chi Du tên gì.
Lộ Tử Nhiên liền hỏi: “Ngươi tên gì?”
“Tiêu Gia Nhiễm, còn ngươi?”
“Ta tên Lộ Tử Nhiên.”
“Cái tên này thật hợp với khí chất của ngươi,” Tiêu Gia Nhiễm khen, “Ngươi đúng là một người như ánh mặt trời rộng rãi, tốt bụng!”
Lộ Tử Nhiên nghe xong liền ngẩn ra, rơi vào trầm mặc thật lâu.
Ánh mặt trời rộng rãi, tốt bụng… Trước nay chưa từng có ai hình dung hắn như vậy.
Có lẽ là vì trước kia khổ quá, ăn hôm nay không biết ngày mai, ngay cả chuyện cơm áo còn chưa lo nổi, hắn nào có dư sức bận tâm người khác sống chết.
Điều duy nhất hắn có thể làm được, chính là khi đánh quyền, cố gắng lựa chọn chiêu thức vừa đủ để hạ gục đối thủ mà không gây thương tích nghiêm trọng.
Điều đó không hề dễ dàng. Trong các câu lạc bộ quyền anh ngầm, tuyệt đại đa số người không hề quan tâm đối thủ chết sống, nhưng Lộ Tử Nhiên lại làm được.
Thế nhưng, hắn không cảm thấy đó là tốt bụng. Cùng lắm chỉ có thể gọi là chút cảm thông, chút thương hại giữa những kẻ giết chóc.
Hắn đã nhìn vực sâu quá lâu, đến mức vực sâu cũng dõi lại hắn.
Mỗi lần bước ra khỏi câu lạc bộ quyền anh ngầm, Lộ Tử Nhiên đều cảm thấy trên người mình lại dày thêm một tầng sát khí.
Đó là thứ bùn nhơ hắn không thể tránh khỏi khi đi qua đầm lầy.
Nói chi đến ánh mặt trời rộng rãi? Mỗi ngày đều phải đối diện sinh ly tử biệt, ai có thể còn giữ được ánh sáng rạng ngời?
Nghĩ đến đây, Lộ Tử Nhiên chủ động lấy điện thoại, lục ra bức ảnh mình từng chụp ở câu lạc bộ quyền anh ngầm đưa cho Tiêu Gia Nhiễm xem.
Trong ảnh, hắn toàn thân tỏa ra sát khí, chẳng khác nào một sát thần tuyệt thế.
Tiêu Gia Nhiễm nhìn màn hình, rồi ngẩng đầu so sánh với con người hiện tại của Lộ Tử Nhiên: “Khác nhau hoàn toàn, ngươi bây giờ nhìn thật nhu hòa.”
“Ừ, đúng là tốt hơn nhiều.” Lộ Tử Nhiên thừa nhận, “Bởi vì… ta đã gặp một người.”
Chính xác hơn, là vì gặp được gia tộc Trì.
Khi lênh đênh vô định, ai cũng không tránh khỏi lo âu. Nhưng gia tộc Trì đã cho Lộ Tử Nhiên một bến cảng ấm áp.
Họ không chỉ cho hắn một thân phận, mà còn cho hắn một mái nhà.
Tin tức tố của Trì Mộ Tinh thậm chí còn khớp với hắn đến 99%, tác dụng trấn an còn hiệu quả hơn bất cứ loại thuốc nào.
Ngay ngày đầu tiên gặp nhau ở bệnh viện, Lộ Tử Nhiên đã phát hiện, tin tức tố của Trì Mộ Tinh có thể khiến đại não hỗn loạn của hắn dịu xuống, giống như một người mỗi ngày đều gặp ác mộng nay bất chợt được mơ một giấc mộng đẹp.
Cái cảm giác ấy, chỉ dùng hai chữ “thoải mái” thì thật khó diễn tả.
Tin tức tố đã sớm nói cho hắn biết. Từ khoảnh khắc nhìn thấy Trì Mộ Tinh lần đầu, hắn đã bản năng muốn ở bên cậu.
“Có phải là Omega cùng ngươi đẩy xe trong rừng cây nhỏ hôm đó?” Tiêu Gia Nhiễm hỏi.
“Đúng vậy.” Lộ Tử Nhiên gật đầu, “Thì ra ngươi cũng thấy cảnh chúng ta đẩy xe.”
Trong lòng Tiêu Gia Nhiễm thoáng xấu hổ, nhưng vẫn nói: “Ngươi thật sự rất ỷ lại cậu ấy.”
Lộ Tử Nhiên cười, không phản bác: “Tiêu Gia Nhiễm, ngươi biết ‘ngoại trí lương tâm’ là gì không?”
“Cái gì?” Tiêu Gia Nhiễm đúng là chưa từng nghe.
“Trì Mộ Tinh chính là ngoại trí lương tâm của ta.” Lộ Tử Nhiên thở ra một hơi, “Có cậu ấy, ta mới có tiêu chuẩn đạo đức, mới có thể đường đường chính chính giống một con người. Trước khi có cậu ấy… ta chỉ đang đóng vai một người bình thường mà thôi.”
Mà vai diễn ấy, hắn vốn đóng chẳng ra gì.
Tính khí nóng lên thì gây sự với Tề Giai.
Nói mấy lời làm tổn thương Nguyên Triệt.
Đưa ra những yêu cầu vô lý với Cẩm Thư Hoa.
Cướp đồ ăn của Liêu Địch Già.
Những thói xấu ấy đều là hắn. Nhưng sự ôn nhu, thiện lương bây giờ… cũng là hắn.
Chính gia tộc Trì đã khiến hắn thay đổi.
“Tiêu Gia Nhiễm, Bùi Chi Du quan trọng với ngươi đến mức nào?” Lộ Tử Nhiên bỗng hỏi.
“A?” Tiêu Gia Nhiễm ngẩn ra, không ngờ đề tài chuyển sang mình, “Quan trọng lắm, ta sẽ liều mạng bảo vệ hắn… quan trọng đến thế đó.”
Lộ Tử Nhiên lặng lẽ lắng nghe sự nghiêm túc của Tiêu Gia Nhiễm, khóe môi khẽ cong.
Rồi hắn nói: “Ta cũng vậy.”