Ban đêm.
Trong căn hộ nhỏ ngoài trường học.
Dù đã kéo rèm cửa sổ lưới, cũng không ngăn được gió đêm phơ phất cùng ánh trăng ôn nhu, len lén tràn vào phòng, khẽ meo meo chiếu rọi mọi thứ bên trong.
Ở huyền quan, Bùi Chi Du ngay cả đèn cũng chưa bật.
Vừa bước vào cửa, Alpha liền áp Tiêu Gia Nhiễm lên ván cửa.
Hắn còn không quên đưa tay che đầu cho Tiêu Gia Nhiễm: “Nhớ ngươi quá, bảo bối.”
Tiêu Gia Nhiễm cũng chẳng khách khí, nắm chặt áo vest của hắn: “Chúng ta chẳng phải ngày nào cũng gặp sao?”
“Vẫn là không đủ.” Bùi Chi Du cúi người, quyến luyến cọ trán vào trán Tiêu Gia Nhiễm, tham lam hít lấy hương vị Omega trên người cậu, “Một năm đất khách, ta nghẹn muốn chết rồi, bảo bối…”
Tiêu Gia Nhiễm thấy buồn cười, chủ động ngẩng đầu hôn hắn một cái: “Giờ ta đã đồng ý dọn ra ở chung với ngươi, ngươi còn gì mà chưa thỏa mãn?”
“Thật sự là có.”
“Hả?”
Bùi Chi Du bỗng nhớ đến ban ngày gặp cái tên Alpha ngu ngốc kia. Người đó còn lý lẽ tranh luận nửa ngày “Trì Mộ Tinh tuyệt đối sẽ không sụp phòng”, ý chính là: cửa hàng này nhất định phải dùng tên đó, nói thế nào cũng không chịu thỏa hiệp.
A, đúng kiểu ngoan cố.
Cho nên cuối cùng, kẻ ngoan cố ấy “không thông qua xét duyệt”, tức giận bỏ đi khỏi căn cứ khởi nghiệp.
Nhưng giờ đây, khi đối diện Tiêu Gia Nhiễm, Bùi Chi Du lại đột nhiên nảy sinh chút cảm thông với kẻ ngoan cố kia…
“Bảo bối, ta dùng tên ngươi đặt cho một cửa hàng thì thế nào?” Bùi Chi Du nâng mặt Tiêu Gia Nhiễm, nhìn sâu vào mắt cậu, chân thành đến cực điểm mà thương lượng: “Tên ngươi thật sự hay, vô luận là ‘Gia Nhiễm lẩu cay’ hay ‘Gia Nhiễm phòng vẽ tranh’ đều rất tuyệt, sang hèn cùng hưởng.”
Tiêu Gia Nhiễm trừng hắn: “Ngươi lại phát điên gì đó?”
“Nếu không thì ta chơi lớn luôn nhé? Đổi 【Hôm nay vườn trường】 thành 【Tiêu Gia Nhiễm cùng toàn quốc bạn cùng trường nhóm】?”
“…” Tiêu Gia Nhiễm lập tức đá hắn một cái, “Nhàm chán.”
Đến lúc đó, học sinh cả nước đều sẽ hỏi: “Tiêu Gia Nhiễm này là ai thế? Mặt dày quá vậy!”
Tra thử, ồ, thì ra là tân sinh xếp hạng chót ở Đại học Kim Bảng.
Trời xanh ơi, Tiêu Gia Nhiễm cậu đây thật sự không chịu nổi mất mặt kiểu đó.
Bùi Chi Du khẽ cười: “Nói đùa thôi bảo bối, ta chỉ nhớ ra một chuyện vui.”
“Lại cái gì chọc ngươi cười nữa vậy?” Tiêu Gia Nhiễm vừa nghịch chiếc vòng cổ tình nhân, vừa tò mò hỏi.
“Còn nhớ ngày đầu tiên khai giảng, ta đưa ngươi đi rừng cây nhỏ…”
“Dừng, Bùi Chi Du, đừng nhắc lại mấy chuyện đó.” Tiêu Gia Nhiễm mặt đỏ bừng. Cái tên này rõ ràng thuê phòng ngoài trường, vậy mà cứ khăng khăng kéo cậu ra rừng cây nhỏ tìm k*ch th*ch, chẳng phải có bệnh sao!
“Nghe ta nói hết đã, bảo bối.” Bùi Chi Du khẽ cọ môi Tiêu Gia Nhiễm, “Ngươi không phải còn hỏi ta, sao lại có kiểu hẹn hò tình yêu là… xe đẩy sao?”
“Đúng rồi.” Tiêu Gia Nhiễm nhớ ra.
“Chính là cái Alpha kia đó. Kế hoạch khởi nghiệp của hắn bị ta trả quay về, nguyên nhân là tên cửa hàng gắn chặt với tên Omega của hắn.” Bùi Chi Du chậm rãi giải thích.
Tiêu Gia Nhiễm lập tức nhớ lại hết.
Dù sao cũng là hai khuôn mặt đã đập vào lòng cậu mạnh nhất, liếc mắt một cái thì vĩnh viễn không quên nổi.
“Cửa hàng kia lấy tên Omega ấy, có phải chính là Omega đã cùng hắn đẩy xe trong rừng cây nhỏ không?”
Bùi Chi Du gật đầu: “Bảo bối thông minh thật.”
“A,” Tiêu Gia Nhiễm l**m môi, “Ngọt thật đấy, cắn ngon ghê.”
Cậu vốn không có ý ghen tỵ, chỉ cảm thấy làm vậy rất lãng mạn.
Ai ngờ mặt Bùi Chi Du lập tức đổi, ủy khuất ôm cậu vào phòng ngủ, lăn lộn một trận, nửa đêm cũng chẳng buồn bật đèn, mơ mơ hồ hồ mà trôi qua.
Sau khi tắm rửa xong, Tiêu Gia Nhiễm nói phải quay về ký túc xá lấy đồ dùng cá nhân.
Bùi Chi Du còn muốn xem văn kiện, nên để mặc cậu tự đi.
Đêm khuya, trời đen kịt không một ngôi sao, ánh trăng cũng bị mây dày che khuất. Tiếng ve đã im, trên con đường về trường, Tiêu Gia Nhiễm chỉ nghe tiếng bước chân của chính mình.
Đột nhiên, từ phía sau xông ra một nhóm tám người.
Mỗi tên đều trông chẳng tốt đẹp gì, áo đen quần đen, trên người xăm rồng phượng, tay cầm gậy gộc, gạch đá, trong mắt toàn vẻ hung ác.
Tiêu Gia Nhiễm quay người, xoay cổ.
“Các ngươi lại là ai phái đến?”
“Cái đó phải hỏi gia chủ của ngươi rồi.” Tên cầm đầu cười lạnh, “Tiêu Gia Nhiễm, sao ngươi cứ phải che chở hắn?”
Ánh mắt Tiêu Gia Nhiễm tối đi: “Liên quan gì đến các ngươi?”
Miệng nói, mắt cậu đã âm thầm quét qua từng người.
Một năm nay Bùi Chi Du không ở bên, cậu từ Beta phân hoá thành Omega, thể lực không còn như trước. Thêm nữa một năm qua gần như không ai đến gây sự, Tiêu Gia Nhiễm ngày ngày lo học hành, thỉnh thoảng rèn luyện sơ sơ. Giờ đối mặt với cả đám giang hồ tinh anh, thật sự trong lòng cũng không có mấy phần chắc.
Huống hồ, thể lực cậu vừa mới bị Bùi Chi Du tiêu hao thêm một trận…
Nhưng tên đã lên dây, không thể không phát, ngươi không đánh thì cũng chỉ có bị đánh.
Tiêu Gia Nhiễm hít sâu một hơi, trong lòng thầm cầu nguyện.
Hy vọng bản thân có thể toàn vẹn quay lại, cậu không muốn Bùi Chi Du lo lắng.
Sau đó lập tức vào tư thế nghênh chiến.
Tên cầm đầu bỗng hỏi: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi giờ đã là Omega, đúng không?”
Một câu này chọc đúng chỗ đau, khiến Tiêu Gia Nhiễm hiểu ngay: đối phương rõ ràng biết điểm yếu của cậu.
Đánh nhau thua Omega… hậu quả không dám tưởng tượng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, nhưng cậu vẫn cứng đầu giữ nguyên tư thế, cắn răng đáp: “Muốn đánh thì bớt nói nhảm!”
Đúng lúc này ——
“Chính là, muốn đánh thì đừng nói nhảm.”
Một giọng nói trêu chọc nhưng đầy kiên định vang lên từ phía sau.
Tiêu Gia Nhiễm còn chưa kịp nhìn rõ là địch hay bạn, thì người kia đã nhảy lên phía trước, như thiên thần hạ phàm, tung một cú đá vào tên cầm đầu. Sức mạnh cộng quán tính trực tiếp hất hắn ngã vật xuống đất, ôm ngực không thốt nổi một lời.
Và đó mới chỉ là bắt đầu.
Hắn ra tay như gió, một cú đá xoay người kèm theo tiếng gió vun vút, liên tục quét bay mấy tên, khiến bọn áo đen ngã nhào không giữ được thăng bằng.
Nhưng hắn chưa dừng lại.
Đấm thẳng, móc trái, khóa cổ tay, chẹn yết hầu… mỗi động tác đều gọn gàng dứt khoát, đánh trúng chỗ hiểm, không thừa một chiêu. Dù là nắm đấm, đầu gối hay cả cái đầu cũng được hắn dùng đến. Trong mắt Tiêu Gia Nhiễm chỉ còn ba chữ ——
Soái cực kỳ!!!
Bạn học đẹp trai bạo lực cực hạn này khiến Tiêu Gia Nhiễm chấn động đến tận 800 năm —— trước kia cậu từng không ít lần đánh nhau, nhưng chưa bao giờ có trận nào khiến người ta chỉ nhìn thôi đã hưng phấn như hôm nay!
Ngay cả không khí xung quanh dường như cũng sôi trào vì hắn, cuồn cuộn dấy lên một trận cuồng phong!
Người nọ đạp lên ngực tên cuối cùng, giữa tiếng gió rít quay đầu lại. Trong miệng hắn ngậm một cây kẹo que, cắn vỡ lớp đường, rút que ra rồi tinh quái cắm luôn vào mũi kẻ vừa ngã.
Chính là Alpha đẩy xe trong rừng cây nhỏ!
Tiêu Gia Nhiễm kinh ngạc vui mừng chạy tới: “Sao ngươi lại giúp ta đánh nhau?!”