Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 147: Nhỏ giọng điểm, chẳng lẽ sáng rọi sao?

Thực ra Trì Mộ Tinh cũng không có tức giận bao nhiêu.

Cậu chỉ là tạm thời xấu hổ, chưa kịp giảm bớt cảm giác ấy thôi.

Lộ Tử Nhiên tự biết mình làm sai, hiện tại ngoan ngoãn ngồi sát bên cạnh Trì Mộ Tinh, im lặng y như một con chim cút.

Trì Mộ Tinh yên tĩnh ghi chép thêm một lúc, rồi tiết học đầu tiên kết thúc.

Xung quanh lập tức vang lên tiếng ghế kéo kèn kẹt, các bạn lần lượt ra ngoài đi vệ sinh hoặc thư giãn.

Bên cạnh cậu cũng vang lên tiếng loảng xoảng, Lộ Tử Nhiên đứng dậy.

“Sao vậy?” Trì Mộ Tinh ngẩng đầu hỏi.

Lộ Tử Nhiên uất ức nói: “Ta đi?”

“Vì sao?” Trì Mộ Tinh lấy làm lạ, dù gì vấn đề vừa rồi đã qua, tiết sau cũng không thể nào lại gọi trúng cùng một người nữa.

Lộ Tử Nhiên làm bộ đáng thương như một nam trà xanh: “Bởi vì ta thật vô dụng, không trả lời được đề, còn phải nhờ ngươi giúp… Nếu ta là một học bá thì tốt biết mấy, ngươi nhất định sẽ thích ngồi cạnh ta trong tiết tám giờ.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Có thể đừng nhìn ta bằng ánh mắt bị bắt nạt thế không? Rốt cuộc là ai đang dọn đống rắc rối cho ai vậy?

Cuối cùng cậu vẫn mềm lòng, ấn hắn ngồi trở lại chỗ: “Ngồi yên, đừng chạy lung tung.”

Lộ Tử Nhiên lập tức đổi sang vẻ mặt khác, mừng rỡ hỏi: “Thật sự có thể chứ? Ta thật sự có thể tiếp tục ngồi cạnh ngươi sao?”

Hắn biết ngay mà, Trì Mộ Tinh bề ngoài nhìn như chán ghét, nhưng trong lòng vẫn sủng hắn!

“Nhỏ giọng một chút…” Trì Mộ Tinh xấu hổ muốn chết, “Đáp không được đề thì đừng có thu hút sự chú ý đâu?”

“Được được được, ta nhỏ giọng, ta nhỏ giọng.” Lộ Tử Nhiên thấy thế liền ghé sát tai cậu, dùng giọng cực nhẹ, cực dịu, thổi gió bên tai: “Như vậy có được không? Bảo bảo?”

“…” Tai Trì Mộ Tinh lập tức đỏ ửng, ngay cả cái ghế ngồi cũng chẳng yên, “Câm miệng.”

Cậu thậm chí còn nghi ngờ Lộ Tử Nhiên đang làm cái thí nghiệm gì về khả năng chịu xấu hổ, mà đối tượng thí nghiệm chính là mình.

Đây rõ ràng là trong lớp học! Mấy chục người cùng học trong một phòng mà hắn cũng dám làm vậy!

May mà xung quanh chẳng mấy ai chú ý đến hai người bọn họ, hơn nữa thỉnh thoảng Lộ Tử Nhiên còn nhận được tin công việc, lập tức cầm điện thoại xử lý văn kiện, trong nháy mắt trở nên nghiêm túc.

Cuối cùng Trì Mộ Tinh cũng có thể yên tâm, tiếp tục tiết thứ hai vẫn là vật lý đại cương, thầy giảng đến nửa chừng thì đưa ra trọng điểm, cậu xoay cây bút trong tay, định chuẩn bị làm bài tập sau giờ học.

Lộ Tử Nhiên suốt nửa tiết sau đều rất an phận, lúc hắn xử lý việc công ty thì cực kỳ nghiêm túc, thần thái sắc bén, không để ý tới ai, trong mắt không có gì ngoài công việc.

Trì Mộ Tinh nghĩ, nếu không phải vì bồi cậu đi học tiết tám, thì giờ này chắc hắn đang ở ngoài tiệm trà sữa Tinh Động, trong khu vực làm việc mà hắn thuê, lo công chuyện rồi.

Bởi vì bận thi đấu, đến giờ Trì Mộ Tinh vẫn chưa từng đi xem cái gọi là văn phòng ông chủ kia, nghe Lộ Tử Nhiên bảo là có bất ngờ, nhưng cậu không biết bất ngờ đó là gì.

Dù sao chắc chắn cũng không phải bất ngờ nghiêm túc đàng hoàng, Trì Mộ Tinh nghĩ.

Cậu hiếm khi thất thần, vừa nghĩ đến chuyện của Lộ Tử Nhiên, bên kia hắn đã xử lý xong công việc buổi sáng, dưới bàn học liền kéo kéo góc áo của Trì Mộ Tinh.

Trì Mộ Tinh đưa tay gạt ra, nhưng lại bị Lộ Tử Nhiên giữ chặt, kéo vào trong tay mình.

Trì Mộ Tinh kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn, còn Lộ Tử Nhiên chỉ hất đầu ra hiệu.

Ý tứ quá rõ ràng: Ta không nói gì hết nga!

Hắn nắm chính là tay trái của Trì Mộ Tinh, cũng sẽ không cản trở cậu ghi chép, Trì Mộ Tinh chỉ có thể thở dài, để mặc hắn.

Không còn cách nào, đành sủng hắn vậy, dù sao hai người hiện tại là cái gọi là “bảy ngày tình lữ”.

Trong phòng học, tiếng Anh lưu loát của thầy vẫn quanh quẩn, Trì Mộ Tinh lúc thì ngẩng đầu nhìn bài giảng, lúc thì cúi đầu ghi bút ký, thoạt nhìn nghiêm túc vô cùng.

Dưới bàn, Lộ Tử Nhiên ấn chặt tay trái cậu, trên làn da trắng nõn rõ ràng hiện gân xanh, lực đạo ái muội nhéo từng đường.

Tay Trì Mộ Tinh nhỏ, lại gầy, da thì trắng, mỗi đường gân xanh đều vô cùng rõ ràng. Khi cậu sửa người máy, đôi tay ấy đặc biệt gợi cảm. Lộ Tử Nhiên thậm chí còn nghĩ, không biết nếu dùng bàn tay gợi cảm như vậy chạm vào chính mình kia chỗ, sẽ là cảm giác như thế nào.

Rõ ràng chưa phải buổi tối, Lộ Tử Nhiên thế mà đã bắt đầu tưởng tượng linh tinh.

Thượng đế ơi, di chứng sau đêm suối nước nóng kia thật sự quá nhiều!

Hắn bắt đầu tự mắng mình háo sắc, tiểu tổ tông rõ ràng thuần khiết đến thế, hắn sao lại có thể nghĩ ra những chuyện đáng chết đó!

Trì Mộ Tinh bị bóp gân xanh tay khó chịu, cọ cọ muốn rút ra, nhưng sức quá nhỏ, vẫn không thoát khỏi bàn tay lớn của Lộ Tử Nhiên.

Một tiết học trôi qua, Lộ Tử Nhiên chỉ nghe thấy câu “Tan học”, còn Trì Mộ Tinh thì dựa vào IQ cao của mình, dưới sự quấy rầy mạnh mẽ ấy vẫn kiên cường hoàn thành toàn bộ nội dung ghi chép.

Vừa bước ra khỏi phòng học, Lộ Tử Nhiên đã bị Trì Mộ Tinh đá một cái.

Tiểu tổ tông lắc lắc bàn tay có chút nhức mỏi: “Thể nghiệm đủ rồi chưa?”

“Đủ rồi, đủ rồi.” Lộ Tử Nhiên vội vàng cười làm lành, “Ta sẽ viết đoạn này lên diễn đàn, lượt like nhất định rất cao.”

Nếu không cao, vậy cũng là lỗi của tiết tám giờ, chẳng liên quan gì tới hắn Lộ Tử Nhiên cả!

Trì Mộ Tinh lại đá hắn thêm cái nữa: “Không được đăng.”

“Vì sao nha?”

“Đăng rồi, toàn thế giới đều biết là chúng ta.” Trì Mộ Tinh hừ lạnh, “Ta đã đủ xã chết rồi.”

Cậu đã không đếm nổi bản thân từ khi lên đại học đến giờ tổng cộng xã chết bao nhiêu lần, cũng lười tính xem trong đó bao nhiêu lần là do Lộ Tử Nhiên mà ra.

Trong tâm lý học có một liệu pháp gọi là liệu pháp thoát mẫn. Nếu Lộ Tử Nhiên đang lợi dụng việc làm Trì Mộ Tinh xã chết để trị liệu chứng sợ xã hội cho cậu, thì Trì Mộ Tinh thật muốn nói, Lộ Tử Nhiên nên chuyển ngành đi học tâm lý học, hắn thật sự là thiên tài.

Bệnh sợ xã hội của Trì Mộ Tinh hiện tại đúng là không còn nghiêm trọng như trước, cậu cũng không thể phủ nhận trong này có công lao của Lộ Tử Nhiên.

Nói không chừng sau này tính toán ưu khuyết điểm, Lộ Tử Nhiên vẫn sẽ là một đại công thần.

Hai người sóng vai đi trên đường đến bãi xe, mấy ngày nay thời tiết hơi ấm lên, không còn rét lạnh bao phủ như ngày cậu bị đào thải nữa, tâm trạng Trì Mộ Tinh cũng tốt lên không ít.

Cậu cũng nhận được tin nhắn mới từ Lục Văn Huyền, báo rằng ban tổ chức đã bị điều tra rõ ràng, những lần ghi hình sau tạm dừng, nhưng sẽ tung ra một vòng bỏ phiếu sống lại trực tuyến. Hỏi Trì Mộ Tinh có muốn tiếp tục tham gia hay không, nếu đồng ý, Lục Văn Huyền sẽ nhờ nhân viên công ty Lục gia hỗ trợ cậu bỏ phiếu.

Trì Mộ Tinh từ chối.

Cậu với Lục Văn Huyền vốn không thân quen, người ta bằng lòng ra mặt giúp đã là tận tình tận nghĩa, nhiều hơn nữa cậu không tiện nhận.

“Ca ca, buổi sáng ngươi không có tiết học phải không?” Trì Mộ Tinh nắm tay Lộ Tử Nhiên, xác nhận thêm một lần.

Lộ Tử Nhiên nghiêng đầu nhìn cậu: “Ừ, không có tiết, sao vậy?”

“Chúng ta đi giải mã ‘Lẫm đông’ đi.” Trì Mộ Tinh nói.

Nên đối mặt thì vẫn phải đối mặt, nên điều tra rõ ràng thì vẫn phải điều tra rõ ràng. Tuy rằng cậu đã bị đào thải, nhưng Trì Mộ Tinh vẫn muốn biết, rốt cuộc là lỗi do mình dẫn đến siêu trọng, hay là có người khác âm thầm hãm hại.