Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 146: Cảm tạ ngươi đặc biệt mời

Lộ Tử Nhiên nói muốn đưa Trì Mộ Tinh đi công viên giải trí, nhưng hắn lại quên mất, hai người hiện tại đều là sinh viên năm nhất bận học, ngoài trừ cuối tuần thì không có ngày nào hoàn toàn trống lịch.

Kế hoạch này đành phải mắc cạn, nhưng rất nhanh, Lộ Tử Nhiên lại từ một bài viết của người khác mà nảy ra linh cảm mới.

Sáng hôm sau, Trì Mộ Tinh dậy đi học tiết tám giờ, đồng hồ báo thức kêu tích tích cũng làm Lộ Tử Nhiên tỉnh dậy theo.

Trì Mộ Tinh không để ý, bởi vì thường ngày Lộ Tử Nhiên vốn cũng sẽ thức dậy cùng cậu, hắn sẽ phụ trách đưa Trì Mộ Tinh đi ăn sáng rồi cùng đến lớp.

Chỉ là hôm nay Lộ Tử Nhiên ăn mặc vô cùng chỉnh tề, chỉnh tề đến mức chẳng giống người chỉ đưa Trì Mộ Tinh đến lớp rồi quay về ngủ.

“Ngươi hôm nay muốn đến công ty mở họp sao?”

Trì Mộ Tinh vừa chỉnh lại dáng vẻ của mình, vừa nhìn Lộ Tử Nhiên khoác lên bộ tây trang nhàn nhã bán chính thức, nghi ngờ hỏi.

Lộ Tử Nhiên lắc đầu: “À không, ta đi học.”

“Đi học mà vì sao phải mặc như vậy?”

Trì Mộ Tinh không hiểu, chẳng lẽ hôm nay quản lý học viện của họ muốn tổ chức mô phỏng đàm phán thương mại?

Hơn nữa, dường như sáng nay Lộ Tử Nhiên không có tiết học…

Trì Mộ Tinh nheo mắt lại, trong lòng dấy lên một loại dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Lộ Tử Nhiên vỗ vai cậu, hưng phấn đáp: “Bởi vì… ta muốn đến Học viện Cơ giới cọ lớp!”

Trì Mộ Tinh: “A?”

Học viện Cơ giới? Chẳng phải đó là…

“Ngươi muốn cùng ta đi học?!”

Trì Mộ Tinh kinh ngạc, giống như mặt trời mọc từ hướng Tây. Lộ Tử Nhiên ngay cả khóa học trong học viện của hắn còn chưa học thông suốt, hiện giờ còn muốn chen vào một lĩnh vực mà hắn càng không hiểu, hắn học thông được sao?

“Ừm!” Lộ Tử Nhiên mở diễn đàn “Hôm nay vườn trường” đưa cho Trì Mộ Tinh xem, “Người ta nói tình lữ sinh viên cần thiết phải có trải nghiệm, trong đó hạng nhất chính là cùng nhau đi học tiết tám giờ. Nếu ngay cả tiết tám giờ cũng không thể bồi bạn đi học, vậy chứng tỏ tình cảm nhất định không đủ sâu đậm.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cái bảng quy tắc vớ vẩn gì đây?

Tiết tám giờ vốn đã chẳng hề lãng mạn, sao còn có thể kéo vào chuyện tình cảm?

Nhưng Lộ Tử Nhiên không chỉ háo hức muốn thử, mà còn kiên trì thật sự. Bất đắc dĩ, Trì Mộ Tinh chỉ có thể thuận theo hắn, để mặc Lộ Tử Nhiên ăn diện lộng lẫy, cùng nhau tham dự tiết tám giờ, nhìn qua chẳng khác nào khách quý trong lễ cưới của thầy tiết tám giờ, còn muốn lên đài biểu diễn một khúc “Cảm tạ ngươi đặc biệt mời, muốn nhìn ngươi phóng điện”.

Cậu mang theo người ở rể nhà mình tiến vào phòng học, còn chưa đến cửa đã thu hút một đống ánh mắt quay đầu lại.

Không còn cách nào, Lộ Tử Nhiên khoác tay bá đạo lên vai Trì Mộ Tinh.

Những Alpha từng âm thầm ngắm nhìn Trì Mộ Tinh, vốn đã nhiều lần gặp Lộ Tử Nhiên, liếc qua rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

Nhưng một số Alpha khác khóa, khác niên cấp, đây là lần đầu tiên nhìn thấy bên cạnh Trì Mộ Tinh đứng một Alpha soái khí vô cùng, sau khi quay đầu lại ngẫm nghĩ đến khuôn mặt mình, lập tức ảm đạm, từ bỏ ý định theo đuổi Trì Mộ Tinh.

Đương nhiên Lộ Tử Nhiên cũng chú ý tới những ánh mắt kia, hoặc hâm mộ, hoặc ngưỡng mộ.

Đây chính là ý nghĩa lớn nhất của hắn khi bồi Trì Mộ Tinh đi học tiết tám — giúp cậu chắn đi những đóa đào hoa không cần thiết.

Trì Mộ Tinh thì lại thấy Lộ Tử Nhiên quá mức khoa trương, vừa vào phòng học liền chủ động tìm một góc ngồi xuống, còn tiện tay đẩy Lộ Tử Nhiên ngồi sát góc tường, ra lệnh: “Không được quấy rầy ta học.”

“Bảo đảm không mở miệng.” Lộ Tử Nhiên giơ hai tay thề.

Trong phòng học này tổng cộng chỉ có hai Omega là Trì Mộ Tinh và Đinh Tiệp, thường ngày những Alpha cùng Beta khác đều đặc biệt chiếu cố bọn họ, chỉ cần bọn họ muốn ngồi chỗ nào thì mọi người đều sẽ nhường chỗ.

Trì Mộ Tinh vốn thường ngồi bàn đầu, bởi vì thầy từng nói, ngồi bàn đầu đủ mười lăm buổi thì cuối kỳ sẽ được cộng thêm điểm.

Nhưng hôm nay mang theo Lộ Tử Nhiên, quá mức gây chú ý, nên Trì Mộ Tinh chỉ chọn chỗ hàng cuối cùng mà ngồi.

Thế nhưng, các bạn học khác vẫn để dành bàn đầu cho cậu, không ai ngồi vào.

Mấy Alpha thường tranh nhau ngồi cạnh Trì Mộ Tinh, giờ mất mát quay đầu lại nhìn, mặt mang theo vẻ khó hiểu.

Trì Mộ Tinh chỉ rũ mắt xuống, coi như không thấy.

Toàn bộ bạn học đều chú ý đến Lộ Tử Nhiên, thật sự không còn cách nào, trừ khi giả vờ mù chứ không thì không thể nào bỏ qua. Một Alpha cấp S đẹp trai như vậy ngồi xuống cạnh Trì Mộ Tinh, trong lòng mọi người đều chỉ nghĩ đến hai chữ: xứng đôi.

Ánh mắt mọi người lén nhìn về phía Lộ Tử Nhiên, nhưng rất nhanh lại thu về, vì chung quy mọi người vẫn muốn học, vẫn muốn thành tích tốt.

Rất nhanh, thầy phụ trách môn học đi vào lớp.

Đây là tiết vật lý đại cương, Đại học Kim Bảng cực kỳ “b**n th**” khi bắt buộc sử dụng nguyên bản giáo trình bằng tiếng nước Y. Trì Mộ Tinh thì nghiêm túc ghi chép từng chữ, còn Lộ Tử Nhiên nghe chưa đến hai phút đã bắt đầu mệt rã rời.

Lời thầy lải nhải không biết đang nói cái gì, Lộ Tử Nhiên ngồi nghe nửa ngày mà chỉ bắt được duy nhất một từ: “Trì Mộ Tinh.”

…… Nga, phía sau còn kèm nửa câu nữa.

“Bạn học ngồi cạnh Trì Mộ Tinh, mời em trả lời vấn đề này.”

Toàn bộ ánh mắt trong lớp đồng loạt tập trung vào Lộ Tử Nhiên, nhìn hắn như thể minh tinh nổi tiếng.

Lộ Tử Nhiên xấu hổ hắng giọng: “Ách…”

Một chữ cũng đáp không nổi!!!

Ngay cả đề bài hắn còn chẳng hiểu, vậy mà thầy lại có thể chuẩn xác gọi trúng đúng người duy nhất không thể trả lời trong mấy chục sinh viên!

Hắn “Ách” nửa ngày, y như đang ngâm nga thơ cổ “Nga nga nga”. Thầy còn kiên nhẫn cười chờ hắn trả lời, bầu không khí yên tĩnh đến mức chỉ còn lại nỗi hối hận tràn ngập trong lòng Lộ Tử Nhiên.

Thất sách rồi, sớm biết thì phải xem trước thời khóa biểu, chờ đến tiết dễ một chút rồi hãy đến……

Quả nhiên, việc đi học tiết tám giờ cùng đối tượng, như lời trên diễn đàn viết, không chỉ cần nghị lực bò ra khỏi giường, mà còn cần dũng khí đối diện với tình huống xấu hổ khi bị gọi trả lời đề!

Trì Mộ Tinh không chịu nổi, khẽ thở dài, chủ động đứng lên: “Thưa thầy, em trả lời được không?”

Lộ Tử Nhiên cảm động muốn khóc, hận không thể lập tức kêu một câu “Ngươi là thần của ta”.

Hắn nhìn Trì Mộ Tinh thong dong dùng tiếng Anh đối đáp trôi chảy, trong mắt tràn đầy kiêu ngạo cùng tự hào vì tiểu tổ tông nhà mình.

Trì Mộ Tinh trả lời xong, thầy giáo vừa lòng gật đầu khen ngợi.

Trì Mộ Tinh ngồi xuống, nhanh chóng kéo góc áo Lộ Tử Nhiên, ra hiệu hắn cũng ngồi xuống theo.

Lộ Tử Nhiên biết rõ mình đã làm phiền tiểu tổ tông, vội vàng nghiêng người, len lén cọ mu bàn tay Trì Mộ Tinh: “Cảm ơn ngươi nha bảo bảo, anh hùng cứu mỹ nhân, quá lợi hại!”

Trì Mộ Tinh gạt tay hắn ra: “Đã nói ngươi đừng tới rồi.”

Trì Mộ Tinh tức giận.

Lộ Tử Nhiên nhỏ giọng nhìn tiểu tổ tông đang dùng lực ghi chép tiếp, mỗi chữ đều hằn đậm trên giấy như muốn thủng cả trang, phảng phất như toàn bộ giận dữ không có chỗ phát tiết, đành trút cả vào cuốn sổ ghi.

Xong rồi, Lộ Tử Nhiên nghĩ thầm, diễn đàn nói quả thật không chuẩn. Người ta bảo đi học tiết tám giờ cùng đối tượng thì đối phương sẽ cảm động rơi nước mắt, thế mà đối tượng nhà mình chẳng có chút cảm động nào cả?