May thay, sau khi trải qua muôn vàn gian nan, chúng ta cuối cùng cũng trở lại kinh thành.
Ta cải trang Lục Quỳ thành thị vệ, đưa hắn vào cung.
Chứng cứ được dâng lên trước mặt Hoàng đế.
“Bệ hạ, những năm qua thảo dân bị Chu gia uy h.i.ế.p, buộc phải làm ra biết bao chuyện ác. Lương tâm thảo dân ngày đêm đều bị giày vò…”
“Đủ rồi!”
Hoàng đế ngắt lời Lục Quỳ.
“Còn không mau áp giải hắn vào đại lao!”
Lục Quỳ kinh hãi, quay đầu nhìn ta.
Ta mỉm cười đáp lại:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Sư phụ không biết sao?”
“Trước khi ông đến kinh thành, Chu gia đã dâng chứng cứ về những chuyện ác ông làm ở Kiến Khang vào cung.”
“Ta đã phải tốn bao công sức mới lừa được sư phụ đến kinh thành.”
Đến lúc này Lục Quỳ mới hiểu, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta.
Trước khi đến Kiến Khang, ta đã xem qua hồ sơ liên quan đến vụ án vân cẩm.
Thông qua suy đoán, ta nhận ra bao năm qua Bùi Thuật vẫn luôn nhẫn nhục ở bên Lục Quỳ, chờ đợi thời cơ.
Lục Quỳ quá mức xảo quyệt, Bùi Thuật theo hắn nhiều năm vẫn không thể lấy được chứng cứ.
Muốn Lục Quỳ ngoan ngoãn giao ra tội chứng của Chu gia, nhất định phải khiến hắn tự bước vào bẫy.
Vì vậy, ta và Bùi Thuật đã cùng diễn một vở kịch.
Sau đó Bùi Thuật lại đưa Hoàng hậu trở về kinh, diễn thêm một vở khác trước mặt Chu gia.
Còn những “sát thủ” của Chu gia xuất hiện trên đường về kinh đều do ám vệ cải trang, mục đích là không để Lục Quỳ sinh nghi.
Như vậy, Chu gia và Lục Quỳ đều bị che mắt, tưởng rằng đối phương muốn ra tay trước.
“Ngươi—”
Lục Quỳ rút đoản đao, định bắt ta làm con tin.
Nhưng hắn còn chưa kịp chạm vào ta, Tạ Ngộ đang cải trang thành tâm phúc của hắn đã đá bay đoản đao.
“Ngột ngạt c.h.ế.t ta rồi! Trời nóng thế này còn phải đeo mặt nạ da người!”
63
Tạ Ngộ tháo mặt nạ xuống, chắn trước người ta.
“Không ngờ đúng không? Ta vẫn luôn ở bên cạnh Vương phi.”
Hóa ra Tạ Ngộ đã theo ta đến tận Kiến Khang.
Hắn dùng thuật dịch dung ta từng dạy để sai người khác thay mình “ngồi tù”.
Sau khi ta giành được lòng tin của Lục Quỳ, Tạ Ngộ liền cải trang thành một tâm phúc có vóc dáng tương tự bên cạnh hắn.
Chu gia bị nhổ tận gốc, Lục Quỳ cùng toàn bộ thủ hạ cũng bị bắt gọn.
Tuy nhiều năm qua Bùi Thuật vẫn liên lạc với Lục Quỳ, nhưng xét thấy hắn chưa thật sự trợ Trụ vi ngược, lần này lại lập công chuộc tội, Hoàng đế cho hắn tiếp tục ở lại Đại Lý Tự phá án, bắt đầu lại từ chức Thôi quan.
Sau khi biết chân tướng, Vân Chiêu Quận chúa lựa chọn hòa ly với Bùi Thuật.
Nàng rời khỏi kinh thành, quyết định tự mình ra ngoài xông pha.
Còn Hoàng hậu, nàng chuyển khỏi Hoài Vương phủ nhưng không trở về cung.
Nàng nói cuộc sống bên ngoài rất tự tại, không định quay lại Hoàng cung. Lúc rảnh rỗi, nàng sẽ đến Hoài Vương phủ ăn ké.
Lần nào cũng vô cùng trùng hợp, hễ Hoàng hậu đến thì Hoàng đế và Đại hoàng t.ử cũng theo sau.
Bùi Thuật vẫn luôn muốn gặp riêng ta một lần.
Hắn nhờ người gửi thư mấy lần, khiến ta phiền không chịu nổi, cuối cùng đành cho hắn đến Hoài Vương phủ.
“Ý Nhu, cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta.”
So với vài tháng trước, Bùi Thuật gầy đi rất nhiều, trông như đang cố gắng chống đỡ tinh thần.
“Bùi Thuật, ta cho ngươi đến chỉ để nói rõ mọi chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi và ta đều đã thành thân với người khác, vốn nên không tiếp tục quấy rầy nhau.”
Bùi Thuật cụp mắt.
“Nàng đã biết khi ấy ta cũng bất đắc dĩ.”
“Ý Nhu, vì sao nàng vẫn không chịu tha thứ cho ta?”
Tha thứ?
Ta nhìn Bùi Thuật trước mặt, chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Những người yêu nhau vốn nên nâng đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn.
Nhưng năm xưa, hắn lựa chọn che giấu chuyện của Lục Quỳ.
Sự lạnh nhạt suốt bao năm qua, cùng chuyện tráo đổi tân nương ngày ấy, vậy mà hắn chẳng có chút áy náy nào.
“Bùi Thuật, lúc tráo đổi tân nương, nếu Tạ Ngộ thật sự tàn bạo vô tình như lời đồn, ngươi cảm thấy ta còn có mạng sống đến hôm nay sao?”
“Nếu ngươi đã lựa chọn cùng Vân Chiêu giả thành thật, ngươi nên hiểu chúng ta không thể quay lại quá khứ.”
“Ta biết.”
Bùi Thuật đáp, giọng nói trầm thấp.
“Ta chỉ là… vẫn còn ôm một chút hy vọng.”
“Tiễn khách.”
Ta không tiếp lời, đứng dậy ra hiệu cho hạ nhân đưa Bùi Thuật rời đi.
Trong khóe mắt, một người một ch.ó đang trốn ở góc tường, cả hai đều tức tối.
64
“Cuối cùng cũng đi rồi.”
“Biết rõ nàng đã có phu quân là ta mà còn đến quấy rầy, đúng là không biết xấu hổ!”
Bao Kim sủa hai tiếng về phía Bùi Thuật vừa rời đi, coi như phụ họa với Tạ Ngộ.
“Đứng bên ngoài lâu như vậy, chàng không lạnh sao?”
Ta đưa tay che hai tai Tạ Ngộ. Chúng đã bị lạnh đến đỏ bừng.
Bàn tay hắn phủ lên tay ta, bày ra dáng vẻ đáng thương.
“Vậy nên lần sau nàng không được gặp riêng nam nhân khác nữa.”
“Gặp một lần, ta lại phải chịu khổ một lần.”
Ta bị hắn chọc bật cười.
“Chàng còn nắm tay ta như vậy, ta sẽ không có thời gian gói bánh chẻo.”
“Đến lúc Bệ hạ, Niệm Đường tỷ tỷ và Tạ Trạm tới, chẳng lẽ để họ ăn gió lạnh sao?”
Lúc ấy Tạ Ngộ mới chịu buông tay.
“Hoàng huynh cũng thật là. Tết nhất đến nơi, cung thành của mình rộng như vậy lại không chịu ngoan ngoãn ở nhà, ngày nào cũng chạy sang nhà người khác.”
“Nàng nói xem, hai chúng ta muốn sống những ngày tháng riêng của mình dễ dàng lắm sao?”
Tạ Ngộ vừa nhào bột vừa không ngừng lải nhải.
“Mấy tháng qua chàng luôn lấy lý do bị người ta vu oan, trong lòng buồn bực. Rốt cuộc chàng đã vào chầu được mấy lần?”
“Ngày tháng riêng tư này, chẳng phải hôm nào chàng cũng đang sống sao?”
Ta đáp.
“Hay lắm, mới được bao lâu mà nàng đã chê ta phiền rồi?”
“Chẳng trách hôm nay nàng muốn gặp Bùi Thuật. Hóa ra nàng thật sự cảm thấy ta đáng ghét…”
“Chàng còn nói nữa, tối nay ta sẽ không chia cho chàng một chiếc bánh chẻo nào.”
Tạ Ngộ lập tức làm động tác khóa miệng.
Nhưng tay còn lại đã vòng qua eo, kéo ta vào lòng.
“Vậy ta phải bịt miệng nàng lại, nàng cũng đừng hòng ăn.”
Ta cải trang Lục Quỳ thành thị vệ, đưa hắn vào cung.
Chứng cứ được dâng lên trước mặt Hoàng đế.
“Bệ hạ, những năm qua thảo dân bị Chu gia uy h.i.ế.p, buộc phải làm ra biết bao chuyện ác. Lương tâm thảo dân ngày đêm đều bị giày vò…”
“Đủ rồi!”
Hoàng đế ngắt lời Lục Quỳ.
“Còn không mau áp giải hắn vào đại lao!”
Lục Quỳ kinh hãi, quay đầu nhìn ta.
Ta mỉm cười đáp lại:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Sư phụ không biết sao?”
“Trước khi ông đến kinh thành, Chu gia đã dâng chứng cứ về những chuyện ác ông làm ở Kiến Khang vào cung.”
“Ta đã phải tốn bao công sức mới lừa được sư phụ đến kinh thành.”
Đến lúc này Lục Quỳ mới hiểu, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta.
Trước khi đến Kiến Khang, ta đã xem qua hồ sơ liên quan đến vụ án vân cẩm.
Thông qua suy đoán, ta nhận ra bao năm qua Bùi Thuật vẫn luôn nhẫn nhục ở bên Lục Quỳ, chờ đợi thời cơ.
Lục Quỳ quá mức xảo quyệt, Bùi Thuật theo hắn nhiều năm vẫn không thể lấy được chứng cứ.
Muốn Lục Quỳ ngoan ngoãn giao ra tội chứng của Chu gia, nhất định phải khiến hắn tự bước vào bẫy.
Vì vậy, ta và Bùi Thuật đã cùng diễn một vở kịch.
Sau đó Bùi Thuật lại đưa Hoàng hậu trở về kinh, diễn thêm một vở khác trước mặt Chu gia.
Còn những “sát thủ” của Chu gia xuất hiện trên đường về kinh đều do ám vệ cải trang, mục đích là không để Lục Quỳ sinh nghi.
Như vậy, Chu gia và Lục Quỳ đều bị che mắt, tưởng rằng đối phương muốn ra tay trước.
“Ngươi—”
Lục Quỳ rút đoản đao, định bắt ta làm con tin.
Nhưng hắn còn chưa kịp chạm vào ta, Tạ Ngộ đang cải trang thành tâm phúc của hắn đã đá bay đoản đao.
“Ngột ngạt c.h.ế.t ta rồi! Trời nóng thế này còn phải đeo mặt nạ da người!”
63
Tạ Ngộ tháo mặt nạ xuống, chắn trước người ta.
“Không ngờ đúng không? Ta vẫn luôn ở bên cạnh Vương phi.”
Hóa ra Tạ Ngộ đã theo ta đến tận Kiến Khang.
Hắn dùng thuật dịch dung ta từng dạy để sai người khác thay mình “ngồi tù”.
Sau khi ta giành được lòng tin của Lục Quỳ, Tạ Ngộ liền cải trang thành một tâm phúc có vóc dáng tương tự bên cạnh hắn.
Chu gia bị nhổ tận gốc, Lục Quỳ cùng toàn bộ thủ hạ cũng bị bắt gọn.
Tuy nhiều năm qua Bùi Thuật vẫn liên lạc với Lục Quỳ, nhưng xét thấy hắn chưa thật sự trợ Trụ vi ngược, lần này lại lập công chuộc tội, Hoàng đế cho hắn tiếp tục ở lại Đại Lý Tự phá án, bắt đầu lại từ chức Thôi quan.
Sau khi biết chân tướng, Vân Chiêu Quận chúa lựa chọn hòa ly với Bùi Thuật.
Nàng rời khỏi kinh thành, quyết định tự mình ra ngoài xông pha.
Còn Hoàng hậu, nàng chuyển khỏi Hoài Vương phủ nhưng không trở về cung.
Nàng nói cuộc sống bên ngoài rất tự tại, không định quay lại Hoàng cung. Lúc rảnh rỗi, nàng sẽ đến Hoài Vương phủ ăn ké.
Lần nào cũng vô cùng trùng hợp, hễ Hoàng hậu đến thì Hoàng đế và Đại hoàng t.ử cũng theo sau.
Bùi Thuật vẫn luôn muốn gặp riêng ta một lần.
Hắn nhờ người gửi thư mấy lần, khiến ta phiền không chịu nổi, cuối cùng đành cho hắn đến Hoài Vương phủ.
“Ý Nhu, cuối cùng nàng cũng chịu gặp ta.”
So với vài tháng trước, Bùi Thuật gầy đi rất nhiều, trông như đang cố gắng chống đỡ tinh thần.
“Bùi Thuật, ta cho ngươi đến chỉ để nói rõ mọi chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi và ta đều đã thành thân với người khác, vốn nên không tiếp tục quấy rầy nhau.”
Bùi Thuật cụp mắt.
“Nàng đã biết khi ấy ta cũng bất đắc dĩ.”
“Ý Nhu, vì sao nàng vẫn không chịu tha thứ cho ta?”
Tha thứ?
Ta nhìn Bùi Thuật trước mặt, chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Những người yêu nhau vốn nên nâng đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn.
Nhưng năm xưa, hắn lựa chọn che giấu chuyện của Lục Quỳ.
Sự lạnh nhạt suốt bao năm qua, cùng chuyện tráo đổi tân nương ngày ấy, vậy mà hắn chẳng có chút áy náy nào.
“Bùi Thuật, lúc tráo đổi tân nương, nếu Tạ Ngộ thật sự tàn bạo vô tình như lời đồn, ngươi cảm thấy ta còn có mạng sống đến hôm nay sao?”
“Nếu ngươi đã lựa chọn cùng Vân Chiêu giả thành thật, ngươi nên hiểu chúng ta không thể quay lại quá khứ.”
“Ta biết.”
Bùi Thuật đáp, giọng nói trầm thấp.
“Ta chỉ là… vẫn còn ôm một chút hy vọng.”
“Tiễn khách.”
Ta không tiếp lời, đứng dậy ra hiệu cho hạ nhân đưa Bùi Thuật rời đi.
Trong khóe mắt, một người một ch.ó đang trốn ở góc tường, cả hai đều tức tối.
64
“Cuối cùng cũng đi rồi.”
“Biết rõ nàng đã có phu quân là ta mà còn đến quấy rầy, đúng là không biết xấu hổ!”
Bao Kim sủa hai tiếng về phía Bùi Thuật vừa rời đi, coi như phụ họa với Tạ Ngộ.
“Đứng bên ngoài lâu như vậy, chàng không lạnh sao?”
Ta đưa tay che hai tai Tạ Ngộ. Chúng đã bị lạnh đến đỏ bừng.
Bàn tay hắn phủ lên tay ta, bày ra dáng vẻ đáng thương.
“Vậy nên lần sau nàng không được gặp riêng nam nhân khác nữa.”
“Gặp một lần, ta lại phải chịu khổ một lần.”
Ta bị hắn chọc bật cười.
“Chàng còn nắm tay ta như vậy, ta sẽ không có thời gian gói bánh chẻo.”
“Đến lúc Bệ hạ, Niệm Đường tỷ tỷ và Tạ Trạm tới, chẳng lẽ để họ ăn gió lạnh sao?”
Lúc ấy Tạ Ngộ mới chịu buông tay.
“Hoàng huynh cũng thật là. Tết nhất đến nơi, cung thành của mình rộng như vậy lại không chịu ngoan ngoãn ở nhà, ngày nào cũng chạy sang nhà người khác.”
“Nàng nói xem, hai chúng ta muốn sống những ngày tháng riêng của mình dễ dàng lắm sao?”
Tạ Ngộ vừa nhào bột vừa không ngừng lải nhải.
“Mấy tháng qua chàng luôn lấy lý do bị người ta vu oan, trong lòng buồn bực. Rốt cuộc chàng đã vào chầu được mấy lần?”
“Ngày tháng riêng tư này, chẳng phải hôm nào chàng cũng đang sống sao?”
Ta đáp.
“Hay lắm, mới được bao lâu mà nàng đã chê ta phiền rồi?”
“Chẳng trách hôm nay nàng muốn gặp Bùi Thuật. Hóa ra nàng thật sự cảm thấy ta đáng ghét…”
“Chàng còn nói nữa, tối nay ta sẽ không chia cho chàng một chiếc bánh chẻo nào.”
Tạ Ngộ lập tức làm động tác khóa miệng.
Nhưng tay còn lại đã vòng qua eo, kéo ta vào lòng.
“Vậy ta phải bịt miệng nàng lại, nàng cũng đừng hòng ăn.”