Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta?

Chương 19

Bùi Thuật muốn nói lại thôi.

“Ý Nhu, ta…”

“Bùi Thuật, nhiều năm như vậy, quả thật tác dụng của ngươi chẳng ra sao.”

Trong con ngõ tối bỗng xuất hiện rất nhiều người.

Chủ nhân của giọng nói ấy chậm rãi bước ra từ bóng tối.

Đồng t.ử Bùi Thuật co lại, khó tin nhìn ta.

“Tiểu Cửu, năm ấy ta không nên thả ngươi đi.”

Người kia bước đến trước mặt ta, nụ cười khiến người ta không thể đoán được cảm xúc.

60

Trước khi bị Bùi Thuật phát hiện, ta đã gặp kẻ ấy.

Những đứa trẻ dưới tay hắn không có tên, chỉ có con số.

Làm việc không tốt sẽ bị xử lý.

Sau đó, con số ấy sẽ được một đứa trẻ mới thay thế.

Trước khi rời đi năm xưa, con số của ta là chín.

Kẻ ấy luôn tự xưng là “sư phụ” của chúng ta. Trong đám trẻ, không ai biết tên thật của hắn.

Mãi đến khi vừa bước vào sòng bạc, ta mới biết hiện giờ hắn mang tên Lục Quỳ.

Bùi Thuật bị người của Lục Quỳ đưa đi.

Ta được mời vào gian trong của Phi Vân Các. Bên trong chỉ còn lại ta và Lục Quỳ.

“Chắc hẳn ngươi đã kiểm chứng quân bài của ta rồi. Bây giờ nên thực hiện chuyện ngươi đã hứa.”

Lục Quỳ mỉm cười.

“Đổ toàn bộ vụ vân cẩm Kiến Khang lên người Bùi Thuật, trả lại sự trong sạch cho Tạ Ngộ.”

“Tiểu Cửu, vì sao ngươi cho rằng một Hoàng hậu đã mất tích nhiều ngày có thể trở thành quân bài thương lượng?”

Chén trà được đẩy đến trước mặt ta.

“Chu Hoàng hậu đã mất tích nhiều ngày, nhưng tin tức vẫn chưa truyền ra ngoài.”

“Khi nnagf ấy ở nhờ Hoài Vương phủ, Thiên t.ử thường xuyên sai người mang đồ đến, tất cả đều là những thứ Hoàng hậu yêu thích.”

“Thiên t.ử đương triều con nối dõi ít ỏi, chỉ có duy nhất một nhi t.ử, lại do Hoàng hậu sinh ra.”

“Có thể thấy Thiên t.ử rất coi trọng Hoàng hậu.”

“Hiện giờ Chu gia ép Thiên t.ử nhượng bộ, đổ cái nồi những chuyện ngài làm ở Kiến Khang lên đầu Hoài Vương, chẳng phải đang đ.á.n.h cược rằng Thiên t.ử sẽ không mặc kệ đệ đệ ruột của mình sao?”

“Nhưng Hoài Vương đã vào ngục, Thiên t.ử vẫn chưa hề nhượng bộ.”

Nụ cười trên mặt Lục Quỳ khựng lại.

“Ngươi hao tâm tổn trí giúp Hoài Vương như vậy, rốt cuộc vì điều gì?”

“Đương nhiên là vì vị trí Hoài Vương phi của ta. Chẳng lẽ lại vì Tạ Ngộ sao?”

Lục Quỳ bật cười lớn.

“Xem ra Tiểu Cửu không đơn thuần như ta tưởng.”

“Người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì thức ăn.”

“Bùi Thuật có thể vì muốn bám vào Chu gia, bám vào Vân Chiêu Quận chúa mà vứt bỏ ta, ta cũng có thể giẫm lên hắn để trèo cao, chẳng phải sao?”

“Sư phụ đã ở đây nhiều năm. Vân cẩm Kiến Khang tiến cống vào cung năm nay kém xa trước kia. Số vải tốt chắc hẳn đã được bán đi nơi khác.”

“Bạc đưa ra ngoài đổi lấy thứ gì, chỉ có sư phụ và người Chu gia biết rõ.”

Chén trà trong tay Lục Quỳ run lên, mấy giọt trà nóng b.ắ.n ra ngoài.

“Nếu ta có thể ngồi vững vị trí Hoài Vương phi, sau này những việc Bùi Thuật làm được, ta cũng có thể làm.”

Ta giữ lấy chén trà trong tay Lục Quỳ, nhướng mày ra hiệu.

“Ngươi nên biết hiện giờ ta đã biết Hoàng hậu đang ở Kiến Khang, còn ngươi lại đang ở địa bàn của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Ta muốn g.i.ế.c ngươi dễ như trở bàn tay.”

Ta bật cười:

“Nếu ông muốn g.i.ế.c ta, cần gì phải đợi đến tận bây giờ?”

“Bùi Thuật làm việc cho ông nhiều năm, ông nói vứt bỏ là vứt bỏ, chứng tỏ hắn đã không còn tác dụng.”

“Còn ông làm biết bao việc bẩn thỉu, nặng nhọc cho Chu gia, đến hôm nay ngay cả một chức quan nhỏ cũng không có.”

“Vị sư phụ trong ký ức của ta đâu phải loại người cam lòng để kẻ khác sai khiến.”

57

Lục Quỳ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm.

“Vậy ngươi đoán xem, ta giữ ngươi lại vì mục đích gì?”

“Ông muốn mượn tay ta loại bỏ Chu gia, để mình trở thành Chu gia tiếp theo.”

Ta đáp rất nhanh, động tác uống trà của Lục Quỳ lập tức khựng lại.

Ta tiếp tục nói:

“Bao năm qua, sư phụ nhất định đã thu thập được không ít chứng cứ phạm tội của Chu gia. Hiện giờ Thiên t.ử đang đau đầu không biết phải loại bỏ Chu gia thế nào. Nếu lúc này ông dâng chứng cứ lên, vừa giải quyết được việc cấp bách của Thiên t.ử, vừa giúp người bảo toàn Hoài Vương.”

“Đến lúc đó, ta sẽ nói sư phụ là nghĩa phụ thất lạc nhiều năm của mình. Hoài Vương nhất định sẽ xin cho ông một chức quan.”

“Thay vì làm ch.ó săn cho Chu gia, chi bằng sư phụ tự trở thành chỗ dựa của chính mình.”

“Nếu ta giao chứng cứ của Chu gia cho ngươi, làm sao bảo đảm ngươi sẽ không qua cầu rút ván?”

Lục Quỳ nhìn ta, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất.

“Sư phụ, ông nên biết…”

Ta còn chưa nói hết, bên ngoài đã truyền đến tiếng hô hoảng hốt:

“Chủ nhân, không hay rồi!”

“Bùi Thuật… Bùi Thuật chạy mất rồi!”

“Vừa rồi chúng ta sai người đến khách điếm, Hoàng hậu… Hoàng hậu cũng không thấy đâu!”

Lục Quỳ nghe vậy lập tức đứng bật dậy.

“Còn không mau đuổi theo!”

“E rằng đã muộn rồi.”

Ta chen lời.

“Lần này Hoàng hậu đến Kiến Khang cũng là để tìm cách xoay chuyển tình thế. Hiện giờ Bùi Thuật đã đưa Hoàng hậu đi, có lẽ Chu gia đã đoán được sư phụ có ý phản bội, chỉ sợ bọn họ sẽ ra tay trước.”

Ta vừa dứt lời, một trận tiếng bước chân vội vã đã truyền tới.

Một tên tiểu sai mồ hôi đầy đầu chạy vào:

“Chủ nhân, sòng bạc của chúng ta xuất hiện rất nhiều người. Bọn họ gặp ai cũng bắt, người nào dám ngăn cản đều bị g.i.ế.c ngay tại chỗ…”

Lục Quỳ đập mạnh xuống bàn, không thể duy trì vẻ bình tĩnh ban nãy nữa.

“Sư phụ, chuyện đã đến nước này, Chu gia đã qua cầu rút ván trước cả ta rồi.”

Lục Quỳ hít sâu một hơi.

“Vậy thì đừng trách ta không nể tình!”

62

Ta thuận lợi lấy được chứng cứ Chu gia đã lợi dụng vân cẩm để hối lộ quan viên và mua v.ũ k.h.í từ nước láng giềng suốt nhiều năm qua.

Hóa ra dã tâm của Chu gia còn lớn hơn tưởng tượng của ta rất nhiều.

Chu gia biết Hoàng đế sớm muộn cũng sẽ loại bỏ mình, vì vậy đang âm thầm mưu tính cung biến, đưa Đại hoàng t.ử còn nhỏ tuổi lên ngôi.

Từng tội trạng chồng chất, đủ để nhổ tận gốc Chu gia.

Nhưng con đường trở về kinh thành không hề thuận lợi.

Tai mắt của Chu gia mai phục khắp các tuyến đường.