"Vô công bất thụ lộc", câu này La Bân đã lặp lại tới hai lần.
Ba chữ "Hồng Môn Yến" càng chỉ thẳng vào vấn đề: Lục Tỵ liệu có phải đang có ý đồ xấu?
Đây chính là tâm thuật.
Lục Tỵ chắc chắn có mưu đồ, nhưng cũng rất có khả năng vì sự không nể mặt của cậu mà từ bỏ.
La Bân dùng lời lẽ đâm chọc, điều này sẽ kích động sự bất mãn trong lòng gã.
Một người hễ đã bất mãn với kẻ khác, cơn giận sẽ lấn át những cảm xúc dư thừa.
Một khi kẻ đó tự phụ cho rằng thực lực của mình cao hơn đối phương, khả năng cao gã sẽ muốn cho đối phương biết tay.
Thấy bầu không khí có vẻ không ổn, Long Lương vội lên tiếng: "Lục tiên sinh, Quỷ Thị đã dốc hết sức để hoàn thành ủy thác của núi Lục Âm. La tiên sinh hoàn toàn không có ý thù địch với ngài, cậu ấy trẻ tuổi nóng tính, có gì mạo phạm mong ngài lượng thứ."
Rồi Long Lương thấp giọng gọi La Bân một tiếng: "La tiên sinh?"
La Bân chắp tay ôm quyền, nhưng lại hơi ngẩng đầu, liếc Lục Tỵ thêm một cái.
Lục Tỵ phất ống tay áo, xoay người ra khỏi viện.
Đợi đến khi bóng dáng gã hoàn toàn biến mất, Long Lương mới khẽ thở dài: "Đắc tội với người của núi Lục Âm này là hành động không khôn ngoan. Có điều, gã đột nhiên nói muốn giúp cậu điều trị cơ thể, tôi cũng thấy có gì đó không đúng. La tiên sinh, khí thế của cậu mạnh quá. Thực ra lúc cuối khi ôm quyền, chỉ cần cậu không nhìn gã thì mọi chuyện đã tốt hơn rồi. Cậu nhìn gã, phần nào khiến tâm trạng gã càng bất ổn. Cậu xem, gã chẳng nói chẳng rằng đã bỏ đi, trong lòng chắc chắn đang mang một cục hỏa."
Long Lương cũng là một tiên sinh âm dương, những thứ nhìn ra đương nhiên không ít.
"Tôi đã cố gắng nhẫn nhịn hết mức." La Bân trả lời ngắn gọn
Long Lương cười khổ.
Cũng đúng thôi, La Bân chỉ mất hai ngày đã lấy được giáng y của chuột đội mũ quan, thực lực của bản thân tuyệt đối không yếu, sau lưng có lẽ còn có một sư phụ lợi hại.
Một người như vậy sao có thể dễ dàng cúi đầu trước người khác?
Hơn nữa La Bân không hiểu rõ thực lực của núi Lục Âm, vì cậu mới đến Quỷ Thị, thậm chí còn chẳng biết nơi này là đâu, cứ ngỡ đó là Minh Phường.
Trong lúc suy tư, Long Lương tiếp tục nói: "Thôi được rồi, gã cũng không hẳn là nhân vật cấp cao gì của núi Lục Âm, chỉ là đối phương đã cài cắm nhân thủ ở khu vực cốt lõi của các Quỷ Thị và Minh Phường. Đạo trường của tiên sinh âm dương chắc chắn không phải nơi tàn nhẫn hiếu sát, chỉ cần không tiếp xúc riêng với gã, gã nhất định sẽ không dám làm gì quá đáng đâu. La tiên sinh, cậu nghe tôi, nếu không cần thiết thì đừng tùy tiện rời khỏi Quỷ Thị. Nếu thực sự phải ra ngoài thì hãy gọi tôi, tôi sẽ dẫn theo vài người. Chỉ cần đông người, gã càng không dám tùy tiện ra tay. Nếu tiếng xấu đồn xa, núi Lục Âm sẽ khó mà thu dọn tàn cuộc."
"Ừ." Ngữ điệu của La Bân dịu lại đôi chút, khẽ gật đầu.
Lúc này Long Lương mới ra dấu mời, hai người rời khỏi viện.
Cái viện này là nghị viện Trưởng lão.
Rất nhanh, Long Lương dẫn La Bân vào khu nhà ở Trưởng lão.
Viện của cậu treo một tấm bảng hiệu viết số 17, đại diện cho việc cậu là trưởng lão thứ mười bảy của Quỷ Thị.
Trong viện rất thanh tĩnh, ánh sáng dịu nhẹ, trên mấy cái máng đá còn trồng một số loại cây mọng nước phù hợp với không gian trong nhà.
"Đêm đã khuya, tôi không làm phiền La tiên sinh nữa. À đúng rồi, nếu cậu muốn đón ai tới đây, cứ liên lạc trực tiếp tại cổng Quỷ Thị. Khi họ đến, cậu chỉ cần xuất trình ngọc văn trưởng lão, Tôn Ngự sẽ không ngăn cản."
Long Lương suy nghĩ rất trực diện, nếu La Bân có thể mời sư phụ đứng sau lưng mình tới thì điều này cũng có lợi cho Quỷ Thị.
Cuộc trò chuyện trước đó giữa ông ta và La Bân mới đi được một nửa thì bị sự xuất hiện bất ngờ của Lục Tỵ ngắt quãng.
Lúc này thấy La Bân không chủ động nhắc lại chủ đề cũ, ông ta cũng không đề cập đến nữa.
Theo những gì tìm hiểu hai ngày qua, tính cách của La Bân không phải kiểu dễ tiếp cận. Khi cậu cần, cậu nhất định sẽ nói; khi không cần, nếu nói ra ngược lại còn gây phản tác dụng.
"Được, cảm ơn." La Bân trả lời ngắn gọn.
Long Lương xoay người rời đi, La Bân bước vào gian nhà chính ở giữa.
Trên bàn, ấm trà đầy ắp, tỏa ra hương thơm đặc trưng của trà thảo mộc, còn có ba đĩa điểm tâm được đậy bằng lồng kính trong suốt để tránh bụi.
Cậu cầm một chiếc chén trà úp ngược, rót đầy trà, nhấp một ngụm.
Cảm giác mát lạnh sảng khoái lập tức lan tỏa khắp người, giúp cơ thể mệt mỏi được xoa dịu đôi chút.
Ăn thêm vài miếng bánh, La Bân ngồi tĩnh lặng, bắt đầu hồi tưởng lại những nội dung truyền thừa của Tiên Thiên Toán.
Lâu sau, khi cảm thấy tinh thần có chút mệt, cậu lấy từ trong ba lô ra dải bạch giao Chung Sơn còn nguyên vẹn, cắt một miếng nhỏ ngậm trong miệng.
Hiệu quả rất trực tiếp, hồn phách được nuôi dưỡng, cơn mệt mỏi của tinh thần quét sạch sành sanh.
La Bân hoàn toàn chìm đắm trong truyền thừa.
Tiếng chuông "đinh linh đinh linh" vang lên cắt đứt trạng thái tập trung của La Bân.
Đây là báo thức mà La Bân đặc biệt cài đặt.
Ở một nơi như Quỷ Thị, không nên để xảy ra tình trạng giống như lần ở cạnh Bạch Nguy sau khi ra khỏi núi Quỹ, cậu không thể để bản thân quá chú ý vào truyền thừa mà mấy ngày liền không tỉnh táo.
Đã mười giờ sáng.
Cậu đứng dậy, vận động tay chân.
Nói thật lòng, chỉ có cơ thể là thấy mệt, còn phương diện tinh thần thì không bị ảnh hưởng chút nào.
"Lục Tỵ nói cũng không sai, phải có cách mới được." La Bân lẩm bẩm, cúi đầu nhìn cơ thể mình.
Cậu không đi ngủ, tinh thần thực sự quá tốt, căn bản không ngủ được.
La Bân đi một vòng quanh viện trưởng lão, sau khi nắm rõ bố cục ở đây, cậu đeo balo ra ngoài.
Tại cổng có một tiểu sai đang đứng đợi, chính là người đã dẫn đường cho cậu lúc mới vào.
"La tiên sinh." Tiểu sai cung kính hành lễ: "Tôi là Hoàng Bỉnh. Ngài chưa ra nên tiểu nhân không dám vào. Kể từ hôm nay, tiểu nhân phụ trách các việc vặt cho ngài. Ngài muốn đi dạo quanh Quỷ Thị hay muốn dùng bữa luôn ạ?"
Thái độ của Hoàng Bỉnh còn cung kính hơn trước một bậc.
"Ăn chút gì đã, rồi mới đi xem sau." La Bân khẽ cười.
Cậu nhìn về phía lối ra của Quỷ Thị, giống như đang nhìn xuyên không gian vào một thứ gì đó, tỏ vẻ vô cùng tự tin.
Hoàng Bỉnh đương nhiên không dám quan sát La Bân quá nhiều, bắt đầu dẫn đường.
Quỷ Thị rất lớn, nơi ăn uống tương tự như một nhà ăn quy mô lớn, tất nhiên có phân chia các khu vực khác nhau.
Chỗ ngồi mà Hoàng Bỉnh dẫn La Bân đến có mười mấy gian phòng nhã nhặn được ngăn cách, hai bên đều có bình phong che chắn.
Đồ ăn là do Hoàng Bỉnh đi chọn, rất nhanh mười mấy món đã được bày ra trước mặt.
Sau bữa ăn, Hoàng Bỉnh lại dẫn La Bân đi dạo khắp Quỷ Thị.
La Bân không đi một cách mù quáng, cậu quan sát các cửa hàng và đồ mà các sạp hàng đang bán. Đa phần đều liên quan đến âm hồn, thi quỷ, một phần nhỏ là những kỳ trân dị bảo nơi sơn dã, những dược liệu trăm năm có thể thấy ở khắp nơi.
Chỉ có điều sau khi hỏi giá, La Bân nhận thấy món nào cũng đắt đỏ.
Số tiền còn lại sau giao dịch với Phạm Kiệt thực sự không đủ để cậu tiêu xài phung phí.
"Trưởng lão giao dịch trong Quỷ Thị sẽ được chiết khấu. La tiên sinh, tôi thấy ngài có vẻ hứng thú với miếng hoàng tinh lúc nãy đúng không? Loại hoàng tinh năm tuổi đó, giá ông chú niêm yết đã khá tốt. Để đạo sĩ mang đi thì đủ để gọi là lương thực của tiên nhân rồi, mua sẽ không lỗ đâu." Hoàng Bỉnh khiêm tốn giới thiệu.
Cậu ta lo lắng La Bân thấy Quỷ Thị làm ăn không công bằng nên chủ động nhắc, tránh để La Bân có ác cảm với Quỷ Thị.
"Cứ từ từ, không vội." La Bân lắc đầu: "Biết đâu còn có thứ tốt hơn."
Thực tế là La Bân không tiện nói mình đang rỗng túi, không thể tiêu xài quá nhiều.
"Cũng đúng." Hoàng Bỉnh gật đầu: "Tôi thấy ngài có hứng thú với dược liệu, tôi cũng sẽ để ý giúp ngài."
"Ừ, tôi còn phải đi xem thông báo nhiệm vụ nữa." La Bân nói thêm.
Hoàng Bỉnh đổi hướng, tiếp tục dẫn đường.
...
Bên ngoài Quỷ Thị.
Đường xá xe cộ tấp nập.
Đối diện, tại một vị trí tương đối khuất, có một người đang đứng lặng lẽ, chính là Lục Tỵ.
Nơi này không chỉ có cây cối trong dải phân cách che chắn, mà còn có thể ẩn giấu thân hình rất tốt.
Lục Tỵ đã dán mắt vào lối ra của Quỷ Thị từ rất lâu.
"Vẫn chưa ra sao?" Gã lẩm bẩm.
Ánh mặt trời rất chói mắt, đứng lâu khiến chân gã có chút mỏi.
Lục Tỵ l**m môi, nheo mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, tiếp tục chờ đợi.
"Cậu sẽ phải ra thôi, để tôi xem xương cốt của cậu có cứng được như cái miệng của cậu không."
...
Hoàng Bỉnh không đi theo La Bân vào căn phòng quan tài.
La Bân tự đi xem, ánh mắt cậu không chỉ giới hạn ở những nhiệm vụ đặc biệt mà còn xem cả những nhiệm vụ bình thường.
Ví dụ như chuyện oán linh trẻ sơ sinh quấy phá ở bệnh viện cũ ngoại ô, những việc này có thể nhận được tiền mặt.
Tất nhiên La Bân cũng không nhận ngay, cậu chỉ quan sát và cân nhắc.
Đi đến đoạn giữa, cậu dừng lại.
Quầy chưởng quỹ ở đây có một đoạn ngắt quãng, phía trên mấy bậc thang là một cánh cửa. Hai bên bậc thang đều có người đứng ở quầy, thấp thoáng giống như lính canh.
"Ngài muốn lên trên sao?" Chưởng quỹ bên phải cúi đầu, cung kính hỏi La Bân.
"Xem thử chút." La Bân gật đầu.
Cậu bây giờ không vội.
Thời gian càng trôi lâu thì người sốt ruột sẽ là kẻ khác.
Một chưởng quỹ khác bước ra khỏi quầy, kéo cánh cửa ra, La Bân sải bước đi lên.
Phía cuối cầu thang cao ba mét là một cánh cửa khác đang mở.
Sau khi vào trong, đó là một căn phòng sáng sủa, chỉ có một người trong trang phục chưởng quỹ đang đứng đợi.
Số lượng thông báo treo trên tường không nhiều.
Rất nhanh, La Bân đã tìm thấy tờ thông báo thuộc về "chính mình".
"Người gốc Nam Bình, La Bân. Tìm kiếm manh mối tung tích của người này, thù lao là Đan Sơn Hồn, Thanh Yêu Nữ. Nếu trực tiếp bắt giữ người này, ngoài hai loại dược thảo kể trên, còn có thể nhận được Hỏa Táo Giao Lê, Xích Thụ Bạch Tử, cùng với một cuốn Tam Thập Lục Thủy Kinh. Có thể nhận được một cái ân tình của núi Lục Âm."
"Ngài cũng hứng thú với cái tên La Bân này đúng không? Cậu ta thực sự rất đáng giá, chỉ manh mối thôi mà đã đổi được kỳ trân thảo dược. Hỏa Táo Giao Lê và Xích Thụ Bạch Tử có thể gọi là tiên dược, e rằng chỉ vài đạo quán lớn mới có một ít. Tam Thập Lục Thủy Kinh chắc hẳn là một cuốn sách phong thủy. Núi Lục Âm chi nhiều quá, không biết đó rốt cuộc là một đạo trường như thế nào, càng không biết người này rốt cuộc đã đắc tội gì với núi Lục Âm." Gã chưởng quỹ tiến đến gần La Bân, cảm thán.
"Phải đó, không biết cậu ta đã đắc tội gì với một đạo trường lớn như vậy." La Bân lắc đầu.
Chưởng quỹ lại lẩm bẩm: "Tôi đoán chắc chắn là thù sâu như biển."
Dòng suy nghĩ thoáng bay bổng, La Bân chợt nhớ lại Lục Hựu và Tiêu Khắc lúc đầu
Thực sự là cậu đã đắc tội với núi Lục Âm sao?
Hay là do "Tôi yếu tôi vô lý, đối phương mạnh mặc đối phương nói"?
La Bân không nói nữa, chỉ nhìn tờ thông báo hồi lâu mới quay người đi chỗ khác, lướt qua từng tờ thông báo trên tầng hai này.
...
Thoắt cái đã hai ngày trôi qua.
Tính cả đêm đầu tiên chờ đợi, Lục Tỵ đã đứng ở cổng Quỷ Thị ròng rã hai ngày ba đêm.
Sự tự tin trong lòng gã đã biến thành bực bội, rồi phẫn nộ và cuối cùng trở thành suy nghĩ muốn giết người.
Hóa ra chỉ là hạng "ngoài mạnh trong yếu" sao?
Chẳng phải La Bân dám cãi lại gã đó sao?
Sao bây giờ cậu lại trở thành rùa rụt cổ, hoàn toàn không dám bước ra khỏi Quỷ Thị?
Càng không đợi được, Lục Tỵ càng không dám rời đi, sợ rằng hễ gã vừa đi thì La Bân sẽ lẩn mất ngay dưới mũi mình.
Đến nỗi ban ngày dù có nhu cầu đại tiểu tiện gã cũng phải ráng nhịn, mãi đến đêm tối không người mới nhanh chóng giải quyết ở gần đó, thậm chí gã còn không để lối ra của Quỷ Thị rời khỏi tầm mắt.
Còn về ăn uống, gặp những gánh hàng rong đi ngang qua bán đồ ăn thức uống thì gã mua đại một ít để lót dạ.
Ăn không ngon, ngủ không yên khiến tâm trạng gã ngày càng bất ổn.
Chính sự bất ổn và phẫn nộ ngày càng tăng đó lại càng khiến gã không chịu rời đi.
Buổi chiều ngày thứ ba, lúc mật độ xe cộ đông nhất, từ lối vào Quỷ Thị lại có một người bước ra.
Đó chính là La Bân!
La Bân cúi đầu, tốc độ rất nhanh.
Vừa xuống khỏi bậc thang, cậu lập tức đi nhanh dọc theo lề đường ra phía xa, đồng thời vẫy một chiếc xe.
Xe dừng, cậu lên xe, chiếc xe nhanh chóng lao đi.
"Định chạy đi đâu?"
Tâm trạng của Lục Tỵ như muốn bùng nổ.
Gã lập tức bắt một chiếc xe khác, bám đuổi La Bân.