Chương 993: Qua khỏi thôn này, chẳng còn tiệm đó
Người vừa dứt lời thì cũng vừa bước tới.
Người đàn ông tiến vào sảnh chính có khuôn mặt khá gầy, tầm ngoài năm mươi tuổi, dưới cằm để chòm râu dài khoảng một thốn.
Các trưởng lão có mặt đều đồng loạt gật đầu chào hỏi.
Người đàn ông giơ tay ra hiệu, sau đó dừng lại trước mặt La Bân.
Ông ta mỉm cười, chìa tay ra, nói tiếp: "Mong La tiên sinh đừng nổi giận, chúng ta giờ cũng coi như người nhà rồi. Tôi tên Ô Đông, là người phụ trách Quỷ Thị tại thành phố Đại Tương này."
Tim La Bân đập hẫng đi nửa nhịp.
Cậu đưa tay ra, mặt không cảm xúc bắt tay Ô Đông.
"Vậy sao, thế thì đúng là trùng hợp thật." Ngữ điệu của La Bân cũng rất thản nhiên, như thể chẳng hề quan tâm.
"Ha ha, đúng vậy, nhưng chuyện trùng hợp trên đời này nhiều lắm, người cùng tên cùng họ có cả nắm, chuyện đó không quan trọng." Ô Đông nói với vẻ sảng khoái hơn, "Tôi rất tò mò, La tiên sinh đến từ đạo trường nào?"
Ô Đông hỏi một cách rất tùy ý.
"Việc đó quan trọng không?"
Chỉ một câu đơn giản, La Bân hiển nhiên đã bày tỏ rõ thái độ của mình.
Trong phòng, cái kiểu dò xét như muốn l*t s*ch quần áo, thậm chí là lột cả da mặt cậu tuy đã kết thúc, nhưng ánh mắt của mọi người vẫn dồn vào La Bân.
La Bân nhìn thẳng vào Ô Đông, hỏi ngược lại: "Làm trưởng lão Quỷ Thị thì cần phải khai báo tất cả mọi thứ của bản thân sao? Tôi cũng đâu biết chút gì về lai lịch của những vị đang có mặt ở đây."
"Đương nhiên là không cần, tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi, La tiên sinh đừng giận." Ô Đông vội vàng xua tay.
Sau đó, Ô Đông lấy ra một vật trong áo.
Đó là một miếng ngọc bội cỡ lòng bàn tay, hình dáng là một khuôn mặt quỷ quái dị, không hẳn là sống động như thật nhưng lại vô cùng linh động.
"Đây là tín vật trưởng lão Quỷ Thị. Có vật này, cậu có thể điều động hơn ba mươi nhân thủ, ra vào tầng hai của lầu quan tài, xem được nhiều nhiệm vụ cốt lõi hơn. Nhiệm vụ tôi nói lúc nãy cũng nằm trong số đó. La tiên sinh đến Quỷ Thị chắc hẳn là có nhu cầu, nếu không tiên sinh đã chẳng đặc biệt đến làm trưởng lão Quỷ Thị của tôi, đúng không? Cậu có bất kỳ yêu cầu nào đều có thể nói với tôi, tôi sẽ cố gắng đáp ứng hết mức." Ô Đông nói.
Nói thật lòng, nếu không phải vì nhìn thấy nhiệm vụ ở núi Vân Mông cần trưởng lão đi cùng, La Bân căn bản sẽ không chọn việc thực sự đi lấy giáng y của chuột đội mũ quan.
Đây cũng coi như là sự đưa đẩy của số phận, vừa làm trưởng lão Quỷ Thị xong, thế mà lại biết được có người đang tìm mình!
Ngoại trừ núi Lục Âm vốn có thói quen hễ ra khỏi núi là tìm đến những nơi như Minh Phường để tìm người tìm vật ra, thì còn thế lực lớn nào có thể bám riết lấy cậu không buông?
Tất nhiên, còn có núi Thần Tiêu.
Nhưng núi Thần Tiêu sẽ không hợp tác với những nơi như Minh Phường hay Quỷ Thị.
Địa cung thì không tính, vì hiện tại địa cung đang như rắn mất đầu.
Người tìm cậu chắc chắn là núi Lục Âm, điều này không còn gì phải nghi ngờ.
Trong thâm tâm, La Bân thầm thấy may mắn.
Thành phố Đại Tương và Nam Bình cách nhau xa như vậy, chẳng liên quan gì đến nhau mà núi Lục Âm cũng đã bố trí nhân thủ.
Vậy còn ở Cận Dương thì sao?
Bên cạnh Trương Vân Khê và Hồ Tiến thì thế nào? Nỗi lo trước đó của cậu quả không sai, nếu đi tìm bọn họ, e rằng bây giờ đã xảy ra chuyện.
Suy nghĩ của La Bân xoay chuyển chỉ trong một khoảnh khắc.
Cậu nhận lấy ngọc bội mặt quỷ từ tay Ô Đông, trả lời: "Cảm ơn tiên sinh Ô Đông, nếu cần trợ giúp, tôi sẽ lên tiếng."
Ô Đông gật đầu.
Sau đó, ông ta nhìn tất cả mọi người có mặt, nói: "Các trưởng lão nếu có việc thì cứ đi giải quyết đi. Mọi người đều đã quen biết La tiên sinh rồi, sau này nếu La tiên sinh có nhu cầu tìm đến mọi người. xin đừng từ chối."
"Hì hì, đây là quy tắc của Quỷ Thị, một phương có nạn, tám phương giúp đỡ." Ô Đông lại nhìn về phía La Bân.
Các trưởng lão lần lượt ôm quyền chào hỏi, biểu cảm của họ đã thân thiện hơn nhiều, sau đó đều rời đi.
"Long tiên sinh, lát nữa ông dẫn La tiên sinh đến viện dành cho trưởng lão của cậu ấy." Ô Đông dặn dò Long Lương.
Long Lương gật đầu.
"Tôi còn việc phải xử lý, không ở lại lâu nữa." Nói xong, Ô Đông xoay người rời đi.
Trong sảnh chính chỉ còn lại Long Lương và La Bân.
Lúc này, Long Lương lấy ra một bức thư, đưa cho La Bân.
"Đây là..." La Bân thắc mắc.
"La tiên sinh có hứng thú với chuyện ở núi Vân Mông, tôi tự ý mang nó tới đây, đỡ cho cậu phải mất công chạy thêm chuyến nữa." Long Lương thành thật nói.
La Bân híp mắt.
"Tuy nhiên, núi Vân Mông không phải nơi dễ vào, cũng chẳng phải nơi dễ ra. Tôi vẫn chưa biết tại sao cậu lại muốn đến đó? Ha ha, nếu La tiên sinh không muốn trả lời thì có thể không trả lời." Long Lương nói thêm.
"La bàn Thiên Tâm ba mươi hai tầng, sức hút bấy nhiêu vẫn chưa đủ sao?" La Bân trả lời: "Nói thật lòng, tôi gặp phải một số chuyện, pháp khí tùy thân mất sạch. Pháp khí của gã Kim Hữu Đức kia quá kém cỏi, không cần thiết phải dùng. Nếu lấy được cái la bàn ba mươi hai tầng kia thì sẽ tốt hơn nhiều. Sao? Trưởng lão có thể đưa ra yêu cầu, tôi có thể không cần đến núi Vân Mông mà trực tiếp lấy được cái thiên tâm bàn này không?" La Bân hỏi ngược lại.
Làm như vậy, cậu trực tiếp khiến đối phương phân tích theo một hướng khác, sẽ không cho rằng bản thân cậu có liên quan gì đến núi Vân Mông.
"La tiên sinh nói đùa. Nhiệm vụ của Quỷ Thị một phần là do chúng tôi tự đưa ra, phần khác là do các thế lực khác đưa xuống, thù lao cuối cùng cũng là do họ chi trả, làm sao có thể tùy tiện lấy ra một cái la bàn ba mươi hai tầng được?" Long Lương lắc đầu, "Tuy nhiên, nếu La tiên sinh thực sự muốn đến đó thám thính một chuyến, không phải tôi không thể giúp. Chỉ là tôi có một chuyện muốn nhờ La tiên sinh giúp trước, coi như là trao đổi giữa chúng ta."
Long Lương cuối cùng cũng nói ra mục đích.
La Bân trầm tư, cậu không gật đầu nhưng cũng không trực tiếp từ chối.
Đúng lúc này, lại có tiếng bước chân vang lên.
Người đầu tiên lọt vào tầm mắt chính là một trưởng lão vừa rời đi.
Đi sau trưởng lão đó là một người đàn ông mặc Đường trang màu đen, dáng người trung bình. Gã ta tầm bốn mươi tuổi, hốc mắt trũng sâu, chứng tỏ thói quen ngủ nghỉ không tốt, áp lực tinh thần chắc hẳn rất lớn.
"Lục Tỵ, tiên sinh của núi Lục Âm." Long Lương hạ giọng nhắc nhở.
Tim La Bân thắt lại, nhưng rất nhanh, cậu đã đè nén được cảm xúc dư thừa.
Người của núi Lục Âm đến đây không có gì lạ.
Ở Quỷ Thị xuất hiện một người tên La Bân, dù người của Quỷ Thị thấy tướng mạo không giống thì chắc chắn cũng phải báo cho núi Lục Âm một tiếng.
Nếu đối phương không xuất hiện, La Bân mới thấy kỳ lạ.
Trưởng lão kia đi tới bên cạnh, ôm quyền chào hỏi La Bân và Long Lương rồi lùi lại nhường đường.
Lục Tỵ dừng lại ngay trước mặt La Bân. Gã ta hơi nhíu mày, nhìn chằm chằm vào mặt La Bân.
Thực ra, Lục Tỵ vốn không định đến.
Chỉ là đã quá lâu rồi, tiêu tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mà vẫn không tìm thấy người, họ rất khó ăn nói với cấp trên.
Hơn nữa, gần đây ở ngoài thế tục lâu ngày, gã ta cũng nghe được một vài chuyện.
Có một nơi gọi là đạo quán Thiên Thọ đã sử dụng một phần tà thuật chảy ra từ kẻ phản đồ của núi Lục Âm, thực lực ở thế tục coi như rất cao, thậm chí chủ đạo quán đã đạt đến bậc chân nhân.
Kết quả nơi đó bị một đạo quán bên ngoài thuộc của núi Thần Tiêu chơi xỏ.
Một đạo sĩ của núi Tứ Quy sử dụng bí danh của một đạo sĩ khác ở Khương Thành, mượn thiên lôi đánh chết chủ đạo quán chân nhân đó.
Tất nhiên chuyện này xảy ra đã khá lâu, sau đó thế nào thì Lục Tỵ không rõ.
Nhưng chuyện đó đã nhắc nhở Lục Tỵ một điều: La Bân có quan hệ sâu sắc với người của Minh Phường, mà Minh Phường toàn là hạng hạ cửu lưu. Nếu có một bà đồng khâm liệm hay kẻ biệt nào đó giúp La Bân dịch dung, thu nhỏ xương, thì đó không phải chuyện khó khăn gì.
Như vậy, La Bân thực sự có thể đã thay hình đổi dạng!
"Cậu chính là cái người tên La Bân?" Lục Tỵ hỏi.
La Bân gật đầu.
Lục Tỵ bất chợt đưa tay ra nắm lấy cánh tay La Bân.
Long Lương dùng tay kia ấn vào vai La Bân, khẽ lắc đầu, ý bảo cậu chớ có nóng nảy.
"Hửm?" Lục Tỵ híp mắt.
Tay ông ta nhanh chóng sờ khắp người La Bân, từ bắp tay, cẳng tay, đến eo, thậm chí là chân, đặc biệt dừng lại lâu nhất ở các khớp xương.
Rất nhanh, gã ta đã xác định được kết quả.
La Bân trước mắt này không hề thu nhỏ xương.
Gã đứng dậy, soi xét khuôn mặt La Bân lần nữa.
"Tôi muốn sờ xương mặt của cậu, cậu không ngại chứ?" Lục Tỵ hỏi.
Gã ta thầm bực bội, khả năng cao là không phải rồi.
Chỉ là, cốt cách của La Bân này rất cổ quái.
Theo lý thường, đây phải là cốt cách của một người bị liệt lâu ngày, gân cốt mềm nhũn vô lực, vậy mà vẫn có thể đi lại?
Chính vì vậy gã ta mới đòi sờ xương mặt.
"Nếu tôi nói ngại, anh có dừng tay không? Không cần hỏi nhiều, anh cứ việc làm." La Bân nói một cách thản nhiên.
Tính cách cũng không giống.
Lục Tỵ khẽ thở dài.
Theo thông tin của họ, La Bân là một kẻ bề ngoài ôn hòa nhưng nội tâm quả quyết tàn nhẫn, thuộc hạng người nhìn qua thì vô hại nhưng hễ động là như rắn độc.
Còn La Bân trước mắt này, tính tình có phần quái gở.
Gã ta đưa tay sờ qua xương mặt của La Bân.
Thực ra, lúc này sờ xương không phải để xác định La Bân này và La Bân kia có phải là một người hay không.
Tay Lục Tỵ đặc biệt đặt phía trên trán La Bân, vị trí thóp.
Thóp cực kỳ đầy đặn.
Sau đó, gã ta lại dừng lại ở xương chân mày, nhân trung.
Thóp đại diện cho hồn. Lông mày là cung Bảo Thọ. Nhân trung cũng đại diện cho độ dày mỏng và dài ngắn của mạng người.
Về mặt cơ thể, La Bân này có vấn đề, nhưng về mặt tướng mạo, sinh khí của cậu rất dày, hồn mệnh cũng rất dày.
Độ dày này rất hiếm thấy, chứng tỏ gần đây La Bân chắc chắn đã tiếp xúc với những vật phẩm có sinh khí cực kỳ dồi dào.
"Tinh thần của cậu rất tốt, hồn mệnh dày đặc. Tuy nhiên, tình trạng cơ thể của cậu không tốt lắm, có thể nói là tồi tệ. Loại cơ thể này không phải chỉ bồi bổ đơn giản là có thể hồi phục." Lục Tỵ liên tục nhận xét, sau đó nói thêm, "Tôi đã nhận nhầm người, để bày tỏ lòng áy náy, tôi có thể điều trị giúp cậu. Đây là tuyệt kỹ độc môn của núi Lục Âm, cậu đi theo tôi đi."
Mình bị phát hiện rồi sao?
Không, không thể nào.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Lục Tỵ phát hiện ra cậu có vấn đề.
Vậy là do Lục Tỵ này là người tốt, thấy đã mạo phạm cậu nên muốn bù đắp?
Cũng không đúng.
Từ lúc Lục Tỵ bước vào, ông ta luôn tỏ ra cao cao tại thượng, thậm chí còn chẳng thèm nhìn Long Lương lấy một cái.
Loại người này sẽ không để tâm đến cảm xúc của người khác.
Vậy thì, đây là kiểu "không dưng lại tỏ ra tử tế"?
Không có việc mà tỏ ra tử tế, không phải lừa đảo thì cũng là trộm cắp!
Ánh mắt La Bân không hề dao động, cậu có thể nhìn thấy pháp khí chuông trấn treo bên hông Lục Tỵ.
Duyên phận là như vậy sao?
Mệnh số là như vậy sao?
Đang buồn ngủ thì núi Lục Âm lại đem gối đến cho cậu?
Có điều, cái tên Lục Tỵ này chắc chắn không dễ đối phó như Kim Hữu Đức, thực lực của gã ta chắc chắn không hề tầm thường.
Hơn nữa, giết Lục Tỵ sẽ có hậu quả.
Việc này sẽ càng khiến núi Lục Âm chú ý đến thành phố Đại Tương này.
Trong đầu La Bân bắt đầu suy tính xem chuyện này nên làm thế nào.
Vì một lý do chưa rõ nào đó, Lục Tỵ đã nhắm vào cậu rồi.
Nếu cậu không làm gì, e rằng cũng sẽ bị đối phó.
Dòng suy nghĩ trong đầu không ảnh hưởng đến hành động, La Bân lắc đầu: "Vô công bất thụ lộc, không cần đâu, Lục tiên sinh. Nếu không còn việc gì khác, Long tiên sinh còn phải dẫn tôi đến viện của trưởng lão, tôi hơi mệt, muốn nghỉ ngơi."
La Bân coi như đã trực tiếp từ chối Lục Tỵ.
Lục Tỵ nheo mắt nhìn sâu vào La Bân, đột nhiên mỉm cười, nói: "Bình thường núi Lục Âm sẽ không giúp đỡ những tiên sinh phong thủy thông thường. Tôi chỉ thấy cơ thể cậu suy nhược, uổng phí một mệnh tốt, sợ là dễ bị chết bất đắc kỳ tử nên mới có ý giúp, cậu chắc chắn không nhận tình này sao? Qua khỏi thôn này thì chẳng còn tiệm đó đâu, đừng bỏ lỡ cơ hội."
"Vô công bất thụ lộc, tôi là người rất bảo thủ. Lục tiên sinh cứ nhất quyết mời tôi, tôi lại phải tự hỏi xem liệu đây có phải là Hồng Môn Yên hay không." La Bân cũng nheo mắt lại, ngữ điệu trở nên sắc bén.
Lục Tỵ híp mắt, nụ cười trên mặt gã ta càng sâu hơn.