Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 981

 Chương 981: Con đường của Tiên Thiên Toán

Lão bị thương nặng sắp chết, phải mau chóng rời khỏi đây, lỡ như tên La Bân kia kia đột nhiên xông ra, bồi thêm vài lá bùa chú có thể đả thương quỷ Nhiếp Thanh thì lão không còn đường thoát.

Vào đúng nút thắt mấu chốt này lại có kẻ dám đến cản đường!

Đúng là không biết điều!

Kim Hữu Đức càng nghĩ càng giận.

Đàn bà!

Đúng là giận quá mất khôn.

Trước mắt là một người phụ nữ!

Tướng mạo này, thân hình này, làn da mướt mát như ngọc này, đúng là một loại vật liệu hiếm có khó tìm!

Người phụ nữ kia không động đậy, vẫn lặng lẽ đứng đó.

Kim Hữu Đức cười khẩy, ra lệnh: "Bắt lấy ả!"

Cơ thể lão dưới sự yểm trợ của nữ quỷ Nhiếp Thanh trực tiếp lướt về phía người phụ nữ đó.

Người phụ nữ kia bất động, để mặc Kim Hữu Đức tóm lấy vai, lôi về phía cuối con đường làng.

...

Mọi chuyện diễn ra cực kỳ nhanh chóng.

Trong sân, tại gian chính, tay La Bân vẫn ghì chặt lấy cánh cửa.

Quỷ Nhiếp Thanh bị chặn lại, nhưng Kim Hữu Đức đã chạy thoát.

Với bộ dạng sắp chết kia của lão, không phải cậu không muốn thừa thắng xông lên, mà là áp lực uy h**p của con quỷ kia vẫn còn quá lớn.

Đây cũng là kết quả của việc cậu đã khinh địch.

Cậu hoàn toàn không ngờ rằng ở một cái thôn nhỏ bình thường thế này không chỉ có một tiên sinh âm dương lợi hại, mà kẻ đó thậm chí còn nuôi quỷ.

Ngay cả khi trước đây đi cùng Trương Vân Khê, hay đối mặt với người của đạo trưởng Ngọc Đường, đối mặt với tiên sinh Âm Nguyệt Tiêu Khắc, bọn họ cũng không mang quỷ theo người.

Chỉ có ở núi Lục Âm Lục Âm, ngôi làng nhỏ nơi Lục Lệ giấu gia đình Trần Tổ mới có quỷ Nhiếp Thanh mà thôi, bản thân tiên sinh ở núi Lục Âm cũng không đem theo thứ quỷ quyệt này bên mình.

Nếu hiện tại có pháp khí vật trấn, quỷ Nhiếp Thanh cũng chẳng làm gì được cậu, mấu chốt là cậu hoàn toàn không có pháp khí nào cả.

Quan trọng nhất là khoảnh khắc trước đáng lẽ phải có người chắn cửa rồi, kết quả lại bị Kim Hữu Đức cướp đi mất.

Kim Hữu Đức làm chuyện tày trời, giết người không gớm tay, nếu không ngăn cản, e rằng trong tay lão lại thêm một mạng người nữa.

Thế nhưng, nếu đuổi theo, rời khỏi nhà họ Tô, không còn sự bảo hộ của gia trạch, cộng thêm không có pháp khí, lời ra thành quẻ cũng chưa linh hoạt, không có chuẩn bị trước thì Kim Hữu Đức không thể nào lại tình cờ đứng đúng vào một vị trí quẻ, cơ hội thắng gần như bằng không.

Nhất thời, La Bân rơi vào do dự.

Bất thình lình, cậu lại mở to mắt.

"Trăng xuống núi... Thiên hạ... Thái bình?" La Bân lẩm bẩm.

Đây là câu nói đại diện cho truyền nhân Tiên Thiên Toán.

Đây chỉ đơn thuần là một câu nói thôi sao?

Lời nói thông thường luôn đại diện cho hàm nghĩa.

Tiên Thiên Toán xuống núi, thiên hạ phải được thái bình, phải dẹp yên mọi chuyện bất bình, đó mới là Tiên Thiên Toán?

Đúng vậy, cậu ra tay với Kim Hữu Đức là vì Trương Vân Khê, vì Từ Lục, và hơn hết, đó là điều mà một tiên sinh nên làm.

Thực tế, đối với Tiên Thiên Toán mà nói, trách nhiệm này còn nặng nề hơn?

Nếu không phát hiện thì thôi, đã phát hiện, đã ra tay mà không thể toàn thắng, chỉ vì lo sợ rủi ro mà không tiếp tục dẫn đến có người bị giết, vậy chẳng phải đã phụ sự kỳ vọng của tổ sư gia sao?

Thế thì cậu còn tư cách gì cầm đá hình mặt trăng, còn tư cách gì nói mình là truyền nhân Tiên Thiên Toán?

Cậu giật phăng cửa gian chính.

Tim La Bân bỗng đập hẫng một nhịp.

"Cho tôi thêm một chiếc gương nữa." Cậu quay đầu nhìn về phía cửa phòng của Tô Tô.

Sau vài giây im lặng, "két", cửa mở ra, Tô Tô chạy ra ngoài, tay cầm một chiếc gương tròn đưa cho La Bân, trông cô vô cùng hoảng loạn.

Cánh cửa khác mở ra, Tô Kiện cũng mang đang sợ hãi.

"Hai cha con cứ ở trong phòng đi, tốt nhất là ở gian chính này này, đừng đi lại lung tung, trên cửa có bùa, những thứ quỷ quyệt không vào được đâu." La Bân chỉ vào cửa gian chính.

Hai người liên tục gật đầu.

La Bân bước về phía cổng sân, nhặt lấy con dao, rồi lấy thêm một cây liềm dắt bên hông, vội vã chạy về phía nhà họ Kim.

...

Đêm chưa quá khuya, tầng hai nhà họ Kim vẫn sáng đèn, còn có thể nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết của Kim Giải.

Kim Hữu Đức đi vào tầng hầm.

Nhà ở nông thôn bình thường, dù là biệt thự cũng rất ít người đào tầng hầm.

Kim Hữu Đức nuôi quỷ, quỷ không thể sống lâu ở dương trạch vì sẽ gây ảnh hưởng đến người trong nhà và cũng chẳng tốt gì cho quỷ.

Tầng hầm tương đương với phần âm dưới phần dương trên, đây là một bố cục âm dương trạch rất thô sơ.

Lão buông tay ra, người phụ nữ kia đứng sững tại chỗ, vẫn không hề nhúc nhích.

Trên đường quay về, Kim Hữu Đức đã nhận ra có gì đó không ổn, người phụ nữ này dường như không hề sợ.

Không phải là "dường như", mà cô ta thực sự không biết sợ.

Trong thôn không có người phụ nữ nào như thế này, nếu có, lão đã sớm nhắm vào để thêm vật liệu cho bộ áo da người, nuôi thêm quỷ mới rồi.

"Cô là đồng bọn của La Bân!" Kim Hữu Đức trầm giọng.

Người phụ nữ kia gật đầu, động tác hơi cứng nhắc.

"Hừ! Tôi đoán ngay là như vậy mà, nếu không sao cô dám cản đường tôi? Nhưng cô quá ngông cuồng rồi. Không, hai cô cậu quá ngông cuồng! Cô chết chắc rồi, cậu ta cũng chẳng dám đến nhà họ Kim của tôi đâu. Rời khỏi nhà họ Tô, cậu ta căn bản không đối phó nổi quỷ Nhiếp Thanh."

Kim Hữu Đức cười gằn.

"Tôi sẽ luyện hóa cô, để đích thân cô g**t ch*t cậu ta!"

Kim Hữu Đức quay đầu liếc nhìn, đầu nữ quỷ Nhiếp Thanh khẽ tựa lên vai lão, đôi mắt đầy oán độc và trống rỗng.

Oán độc là bản chất của quỷ Nhiếp Thanh, còn trống rỗng là vì ả bị khống chế.

"Lột da đi." Kim Hữu Đức ra lệnh.

Làn sương mù mang sắc xanh từ người Kim Hữu Đức lan tỏa.

Nữ quỷ Nhiếp Thanh rời khỏi người lão, lướt tới gần người phụ nữ.

Kim Hữu Đức loạng choạng lùi lại, ngồi phịch xuống giường, ôm ngực th* d*c liên tục.

"Phải... Mượn xác hoàn hồn một lần thôi... Thật đáng chết..." Kim Hữu Đức căm hận nói.

Tuy lão đã gia nhập Quỷ Khám từ lâu, nhưng cũng chỉ lột da luyện quỷ, chưa từng để bản thân mình giống như đám người Quỷ Khám kia, người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Nội tạng bị thương, cộng thêm tuổi tác không còn nhỏ, cơ thể này sắp cạn kiệt dầu đèn rồi.

Lão bắt buộc phải chọn một người để mượn xác hoàn hồn.

Mượn xác hoàn hồn và đoạt xá có một phần khác biệt.

Mượn xác hoàn hồn là từ từ gặm nhấm một cơ thể, thu về cho mình dùng, hồn phách không thể hoàn toàn hợp nhất với cơ thể, đến một thời gian nhất định có thể gặp phải vấn đề nào đó, lại cần phải mượn xác hoàn hồn thêm lần nữa.

Còn đoạt xá là hoàn toàn thu phục đối phương để mình sử dụng, không khác gì lớp da thịt của chính mình.

Cái trước chỉ cần một vài thủ đoạn, cái sau lại đòi hỏi thực lực của chính người đoạt xá.

Một tiên sinh như Kim Hữu Đức không có bản lĩnh đoạt xá.

Vừa th* d*c, vừa cảm nhận vị máu tanh nồng trong cổ họng và hốc mũi, lại nghe tiếng kêu la thảm thiết ẩn hiện của cháu trai Kim Giải, lão ta càng căm hận.

Đột nhiên, lão trợn tròn mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười b*nh h**n đầy ác độc.

La Bân chẳng phải là một cơ thể tốt để mượn xác hoàn hồn sao?

Tuy trông có vẻ bệnh tật, nhưng thuật âm dương của cậu ta rất quái dị, nếu lão có thể học được...

"Hửm?"

Kim Hữu Đức dừng dòng suy nghĩ, liếc nhìn người phụ nữ kia.

Thật kỳ lạ, con quỷ Nhiếp Thanh kia lại đứng khựng trước mặt người phụ nữ đó không nhúc nhích, không hề ra tay.

Kim Hữu Đức định đứng dậy.

Vai lão đột nhiên bị hai bàn tay đè chặt lấy!

Trong phòng không biết từ lúc nào lại xuất hiện thêm bốn người nữa!

Bốn người này không ai ngoại lệ, hốc mắt sâu hoắm, bọng mắt rất lớn và đen kịt.

Ngoài hai người đang đè vai lão, còn có hai người đang quỳ rạp dưới đất, ôm chặt lấy hai chân lão!

"Mấy người..."

Kim Hữu Đức hãi hùng.

Lão hoàn toàn không thể đứng dậy nổi, dù muốn lấy pháp khí vật trấn trên người ra cũng không làm được.

Quỷ Nhiếp Thanh vẫn đứng im bất động.

Người phụ nữ đưa tay ra, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt mình.

Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra, da đầu nữ quỷ Nhiếp Thanh lộn ngược ra ngoài, lớp da trên toàn bộ cơ thể chùng xuống rơi rụng trên mặt đất, đó là một cơ thể máu me đầm đìa, hoàn toàn không có da.

Đây mới là chân tướng của con quỷ này!

Ả cũng chết dưới tay lột da của Kim Hữu Đức!

"Lột da."

Cái miệng máu thịt bầy nhầy đột nhiên mấp máy vài cái.

Ả quay người lại, đi thẳng tới trước mặt Kim Hữu Đức.

Sương xanh bốc lên, bao quanh.

Sắc mặt Kim Hữu Đức thay đổi liên tục.

"Cô..."

Đó là chữ cuối cùng lão có thể thốt ra.

Một đôi tay máu thịt bầy nhầy thọc vào trong miệng lão, hung hăng xé mạnh một cái.

Trong tiếng thét gào thảm thiết như xé tan trời đất, lớp da mặt của Kim Hữu Đức bị xé toạc.

Dưới sự bao phủ của làn sương quỷ nồng đậm, tiếng thét thảm thiết hoàn toàn bị đè nén bên trong tầng hầm.

...

La Bân đã tới nhà họ Kim.

Ngôi nhà nhà họ Kim ẩn hiện sắc xanh lục, giống như tỏa ra từ chính ngôi nhà, lại giống như do ánh trăng mang lại.

Dương trạch có quỷ mới có thể có âm khí mức độ này.

Cổng sân đang mở toang.

La Bân không hề do dự, trực tiếp dùng máu vẽ một lá bùa giống như lá bùa đã vẽ ở gian chính nhà họ Tô lên cổng.

Đồng thời, cậu vung dao, cắt ngang giữa cổng, cây liềm theo đó cắt vào từ hướng khác, bắt chéo nhau đặt lên lá bùa máu trên cổng.

Bất kể là dao hay liềm đều là vật bằng kim loại, tính kim sắc bén, khắc quỷ.

Điều này tương đương với việc cậu gia trì cho dương trạch nơi đây, mà dương trạch vốn dĩ lại khắc chế quỷ Nhiếp Thanh.

Mặc dù ngôi nhà này sẽ bảo hộ người nhà họ Kim, nhưng nhà họ Kim không hề có sự chuẩn bị trước nào, La Bân đương nhiên sẽ không phải chịu tổn thương thêm.

Cửa sổ tầng hai mở ra, hai người một trước một sau nhìn xuống dưới.

"Cậu là ai?" Người đàn ông trung niên nghi ngờ quát hỏi.

Sắc mặt người đàn bà kia cũng chẳng tốt đẹp gì, mắng: "Làm gì đấy? Trộm hả?"

La Bân ngẩng đầu, từ trên người người đàn ông đó, cậu nhìn thấy vài phần tương tự với Kim Giải.

Và nhiều hơn nữa là nét giống nhau với Kim Hữu Đức.

Người đàn ông trung niên định quay người xuống lầu.

La Bân giơ tay lên, bấm hai thủ quyết, miệng lẩm bẩm vài câu, một tiếng thét thảm thiết chói tai vang dội.

Tiếng thét thảm cũng đến từ tầng hai, đến từ Kim Giải

"Con ơi!" Người đàn bà hoảng hốt, rời khỏi cửa sổ.

Người đàn ông trung niên cũng hoảng loạn không kém.

Tóm lại, không có tiếng bước chân xuống lầu nào vang lên.

La Bân bước vào phòng khách tầng một.

Ngay lập tức cậu nhìn thấy bên phải có một lối cầu thang đi xuống.

Trong phòng khách không bật đèn, nhưng phía dưới cầu thang lại tỏa ra từng sợi sương xanh lục luẩn quẩn.

"Âm dương trạch?" Mí mắt La Bân giật nhẹ.

Nhưng mà điều này dường như mới là bình thường đúng không?

Dù sao cũng là một tiên sinh âm dương, Kim Hữu Đức không thể nào nuôi quỷ ngay trong dương trạch được.

Chỉ là như thế này, sự sắp xếp của cậu ở cổng nhà coi như vô dụng.

Hít sâu một hơi, La Bân bước về phía cầu thang.

Cậu lấy một miếng vải cắt từ trên quần áo ra, trên vải dùng máu vẽ bùa.

La Bân đã phát hiện máu đầu lưỡi của mình có tác dụng đối phó với quỷ Nhiếp Thanh.

Vì vậy lá bùa này dứt khoát được vẽ bằng máu đầu lưỡi.

Chắc chắn hiệu quả sẽ mạnh hơn lá bùa vẽ lúc chép lại Tiên Thiên Toán.

La Bân đi tới cuối cầu thang, nơi này là một căn phòng.

Sắc xanh mông lung hơn, âm khí nặng nề hơn.

Trong phòng đầy đủ mọi thứ.

Trên giường có một người đang ngồi, miệng há hốc, vẻ mặt kinh hãi.

Người đó không có da!

Giống như bị l*t tr*n một cách sống sượng!

Trên người ông ta lại đang khoác một bộ áo da người, màu sắc sặc sỡ phối hợp với cơ thể máu me đầm đìa, sự kinh hoàng càng tăng thêm một bậc.

Mí mắt La Bân giật liên hồi.

Quan sát một lượt tầng hầm, không có chỗ nào có thể giấu người.

Người bị Kim Hữu Đức bắt đi không có ở đây.

Kim Hữu Đức sao lại bị giết?

Là vì lão quá yếu dẫn đến con quỷ Nhiếp Thanh kia phản phệ, mất đi sự khống chế sao?

Bộ áo da người lấy được ở thành phố Đồng Châu trước đây chính là dùng da của không biết bao nhiêu người phụ nữ lột ra mà thành, con quỷ Nhiếp Thanh kia lại là một kẻ bị Kim Hữu Đức hại chết, nuôi dưỡng thành đại quỷ.

Kim Hữu Đức bị ả lột da mà chết, đúng là báo ứng!

"Ông thả người rồi sao?" La Bân nhìn chằm chằm bộ áo da người kia, khàn giọng hỏi.

truyenfull,truyenfull vn