Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 980

Chương 980: Nghe lời thì sống, làm trái tất cả sẽ chết

Tuy nhiên, đây tuyệt đối không phải bộ da người mà Bạch Tiêm từng mặc.

Bạch Tiêm không thể nào đến đây được.

Thứ âm độc như thế này, thiên hạ không thể có hai bộ giống hệt nhau, mà nếu thực sự có cái thứ hai, chắc chắn cũng không phải do cùng một người làm ra.

Kim Hữu Đức chính là gã tiên sinh âm dương đã để lại bộ áo da người cùng một đám ác quỷ và quỷ Ngũ Ngục trên đỉnh núi ở thành phố Đồng Châu năm đó.

"Chết đi!"

Trong tiếng quát tháo, Kim Hữu Đức nở nụ cười dữ tợn.

Bộ áo da người trực tiếp quăng thẳng vào mặt La Bân.

Dưới vạt áo đột nhiên hiện ra một khuôn mặt phụ nữ.

Vốn dĩ cái đầu nằm dưới lớp áo, nhưng chớp mắt một cái đã biến thành ả ta đang khoác bộ áo da người trên vai, đôi tay bất thình lình vươn ra, đâm thẳng vào hai bên cổ của La Bân!

Bộ móng tay đen kịt đó rõ ràng muốn xuyên thủng cổ La Bân một cách sống sượng!

"Phụt... Phụt..." Kim Hữu Đức liên tiếp phun ra hai ngụm máu.

Lão căn bản không thể chống đỡ nổi chiêu lời ra thành quẻ, nhất là sau khi đã kích hoạt quẻ thứ hai!

Cũng cùng lúc đó, một tiếng "phụt" vang lên, La Bân phun ra ngụm máu, văng thẳng vào khuôn mặt quỷ của ả đàn bà kia.

Đồng thời, La Bân rút từ trong người ra một cuốn sổ.

Đó là cuốn sổ cậu dùng để chép lại Tiên Thiên Toán.

La Bân không ngờ kẻ đến lại là Kim Hữu Đức, một tiên sinh âm dương có quỷ đi theo.

Cậu vẫn đang trong quá trình học truyền thừa, chưa kịp hệ thống lại phần lớn các chương về bùa chú.

Nhưng trong phần Tiên Thiên Toán đã chép lại này đúng là có một lá bùa.

Máu rơi xuống trước, cuốn sổ ập đến sau.

Một tiếng hét thê lương thảm thiết vang lên, trên mặt nữ quỷ bốc lên khói trắng.

"Không thể nào!"

Kim Hữu Đức hãi hùng khiếp vía, lão vốn đã vô cùng suy nhược nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu lên vì kinh hãi.

Quỷ Nhiếp Thanh, tuy không lợi hại bằng quỷ Ngũ Ngục nhưng tuyệt đối là đại quỷ!

Một ngụm máu, một cuốn sổ thậm chí còn chưa phải là bùa thật mà đã có thể đánh nó trọng thương sao?

Cho dù lão có phun một ngụm máu ra cũng chưa chắc khiến quỷ Nhiếp Thanh khó chịu như vậy.

La Bân cũng không ngờ máu của mình và lá bùa chép lại từ truyền thừa lại có hiệu quả mạnh mẽ đến thế.

Cậu không hề biết rằng hồn phách của mình hiện tại mạnh đến nhường nào.

Tinh hoa âm dương ngũ dưỡng hồn, hồn mạnh thì cũng sẽ bổ ngược lại cho tinh hoa âm dương ngũ hành.

Giống như Thượng Quan Tinh Nguyệt đáng lẽ phải bị Châu Tam Mệnh hút cạn tinh khí, kết quả nhờ hồn phách dày dặn mà máu chảy mãi không hết. Thân thể tuy ở lại nhưng sự nuôi dưỡng mà hồn phách nhận được không hề bị tước đoạt.

Cơ thể cậu tuy yếu nhưng hồn mạnh thì tinh khí thịnh, tinh khí thịnh thì máu đầu lưỡi có thể đánh quỷ.

Còn một nguyên nhân chí mạng nữa, bản thân cậu là mệnh dương thần mới có thể học thuật âm dương, chỉ là trước đây nhập vào thân thể âm tính của La Bân mà thôi.

Lúc này trở về với bản thể, mọi thứ đương nhiên vô cùng tương hợp, máu đầu lưỡi càng đầy dương sát.

Nữ quỷ liên tục lùi bước, lùi về tận bên cạnh Kim Hữu Đức.

Kim Hữu Đức rút ra một con dao găm, nghiến răng rạch một nhát thật mạnh vào lòng bàn tay.

Máu lập tức trào ra.

Lão vơ lấy máu bôi lên bộ áo da người.

Bộ áo da người như đang m*t máu, hai má Kim Hữu Đức trong nháy mắt trở nên hóp lại.

Làn khói trắng trên mặt nữ quỷ giảm bớt.

Cuốn sổ rơi trên đất đã cháy đen hoàn toàn, giống như một lá bùa mất linh lực, không còn tác dụng gì nữa.

La Bân nhanh chóng lùi lại phía dưới gian chính.

Cậu ngẩng đầu, dùng sức m*t đầu lưỡi, phun ngụm máu lên tấm gương.

Tác dụng của gương là hóa sát!

Thiên nhân hợp nhất, mấu chốt là sự hiệp đồng giữa con người và phong thủy!

Ngôi nhà này vốn chỉ bảo hộ cha con nhà họ Tô.

Kim Hữu Đức mang sát cơ với họ nên mới dẫn động phong thủy biến hóa.

Lúc này La Bân dùng máu mạ lên gương, vô hình trung máu của cậu cũng trở thành vật trấn sát, cậu nghiễm nhiên trở thành một thành phần hiệp đồng với phong thủy nơi này!

Ngay sau đó, cậu cắn nát ngón trỏ, nhanh tay vẽ một lá bùa lên cửa.

Đấy chính là đạo bùa có trong cuốn sổ lúc nãy!

Tất cả diễn ra nhanh như điện xẹt.

La Bân mau chóng bước vào trong, thuận tay đóng sầm cửa lại.

Trong tiếng động trầm đục, con quỷ Nhiếp Thanh kia lao đến sát gần.

Tuy nhiên, ả không thể bước tới dưới chân cửa được nữa.

Tấm gương đã thấm đẫm máu, dưới ánh trăng phản chiếu ra luồng sáng mang theo một tầng sắc máu nhạt.

Lá bùa trên cửa càng thêm chói mắt, đối với thi quỷ mà nói, nó mang theo sức nóng hừng hực khiến ả không dám lại gần.

Giây tiếp theo, nữ quỷ lướt về phía bên phải, định vươn tay mở một cánh cửa khác.

Vừa chạm vào cửa, khói trắng bốc lên, ả thét lên một tiếng rồi lùi lại.

Cánh cửa đó chính là phòng của Tô Tô!

Lúc này Tô Tô sợ đến mức sắp ngây dại, cô run rẩy dữ dội.

Cuộc đấu khẩu giữa La Bân và Kim Hữu Đức đã khiến cô rụng rời chân tay, đến khi quỷ hiện ra thì thế giới quan của cô thực sự bị đảo lộn hoàn toàn.

Cô nắm chặt lấy vạt áo, cố nén tiếng thét, không dám có bất kỳ cử động nào.

Một tay La Bân đè vào mặt trong cánh cửa, qua khe cửa có thể nhìn thấy mọi hành động bên ngoài.

Cậu khẽ thở phào.

Nhà là một thể thống nhất.

Hiện tại gương trên nhà đã mạ máu, cửa chính có bùa, quỷ đương nhiên không thể đẩy cửa vào. Thậm chí con quỷ đó ở trong sân này cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Quả nhiên, quỷ Nhiếp Thanh lừ đừ lùi lại, không thử mở cửa nữa mà lùi về bên cạnh Kim Hữu Đức.

Kim Hữu Đức thoi thóp, quẻ tượng đã thành, lời ra thành quẻ trực tiếp đánh trọng thương nội tạng của lão.

Đây chính là điểm lợi hại của Tiên Thiên Toán. Nó để lại cho người ta một con đường sống, nghe lời thì thôi, không nghe lời tất chết!

Nhưng có mấy ai khi đang giao đấu với đối thủ lại chọn cách phân tích lời đối thủ để mà nghe theo?

Có lẽ nhiều năm trước, khi truyền nhân Tiên Thiên Toán còn rải rác khắp nơi, ai cũng biết câu: "Trăng xuống núi, thiên hạ thái bình".

Vì vậy khi truyền nhân Tiên Thiên Toán mở miệng, mọi người đều chọn cách ngồi xuống lắng nghe, dù có kẻ không tin vào chuyện ma quỷ thì sau khi trả giá cũng sẽ trở nên biết nghe lời.

Còn bây giờ thì sao?

Ngoại trừ một số người ở vùng đất che trời có thể biết ngay Tiên Thiên Toán có thủ đoạn gì, còn những tiên sinh âm dương bình thường, ai nhìn ra được Tiên Thiên Toán?

Ai mà biết phải nghe lời trước mặt truyền nhân Tiên Thiên Toán?

"Phụt..." Kim Hữu Đức lại phun ra một ngụm máu.

Tình hình của lão ngày càng tệ, càng lúc càng tồi tệ hơn.

Lão muốn bò dậy nhưng mãi chẳng thể đứng lên nổi.

Rõ ràng không khí ở đây có gì đó không ổn.

Rõ ràng là dù đang khoác bộ áo da người, con quỷ Nhiếp Thanh kia cũng không ngừng run rẩy, khí trấn sát trong nhà đã ảnh hưởng đến ả.

Chỉ cần lão bò dậy được, chỉ cần lão qua được đó, một tay đẩy cửa ra, chỉ cần bắt được bất kỳ ai trong hai cha con nhà họ Tô, cục diện sẽ lập tức thay đổi.

Chỉ là, lão thực sự không đứng dậy nổi...

Ngón tay lão gượng gạo nhấc lên, quệt lấy máu trên môi rồi di động trên mặt, vẽ ra một lá bùa.

Sau đó, nữ quỷ nằm bò lên lưng lão, tay chân áp sát, lão từ từ đứng dậy.

Không phải tự Kim Hữu Đức đứng dậy mà là quỷ nhập thân để lão có thể cử động.

"Đi..." Kim Hữu Đức nhổ ra một ngụm máu.

Nữ quỷ vặn vẹo cơ thể, đưa Kim Hữu Đức rời đi.

Trong tình trạng quỷ nhập thân, lão cũng không thể đi đẩy cửa được.

Bên trong cửa chính gian chính, La Bân nhìn chằm chằm theo bóng lưng lão.

Tên Kim Hữu Đức này, tuyệt đối không thể tha cho lão!

...

Cổng sân vẫn đang mở, Kim Hữu Đức đã đi tới trước cổng.

Trước cổng bỗng xuất hiện thêm một người.

Đó là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp.

Ánh trăng chiếu lên làn da của cô, càng khiến nó trở nên mịn màng như ngọc.

Chính xác hơn là băng cơ ngọc cốt.

"Cút!" Kim Hữu Đức quát.

truyenfull,truyenfull vn