Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 955

Chương 955: Canh núi và tặng quà

"Trấn áp theo cách này mà trước đó ông còn có thể xuất hồn, chứng tỏ thi thể của ông đã quá mạnh. Tất nhiên, chuyện này cũng có phần lỗi của bọn họ. Tôi sẽ mang phần mai rùa còn sót lại của rùa phong thủy đi, quá một khoảng cách nhất định, ông sẽ không thể rời khỏi Tượng Chung Quy Khư được nữa. Không còn thi đan, ông rồi sẽ từ từ hướng thiện thôi. Ông chắc chắn sẽ dần dần lập địa thành Phật."

La Bân nói với giọng kiên định.

Dù ác thi đan không có tác dụng lớn đối với cậu, nhưng đứng dưới góc độ một đệ tử Tiên Thiên Toán, cậu không đời nào trả nó lại cho tăng thi, nếu không sớm muộn gì ông ta cũng sẽ thoát ra ngoài.

Tăng thi này suy cho cùng vẫn là một tăng nhân, không phải hạng gian trá.

Nếu không, khi rùa phong thủy bị giết, một luồng ác hồn thừa cơ chui ra khỏi Tượng Chung Quy Khư, việc đầu tiên ông ta làm chắc chắn không phải là giết người, mà là ẩn nấp chờ thời, sau đó dụ dỗ.

Ông ta chỉ cần nhập vào bất kỳ ai, phao tin rằng Tượng Chung Quy Khư có bảo vật, hầm mộ bị đào lên thì ông ta đã sớm thoát ra.

Lần trước tăng thi chưa nghĩ tới điều đó không có nghĩa là lần sau cũng vậy, La Bân phải b*p ch*t khả năng này từ trong trứng nước.

Mang ác thi đan đi sẽ khiến thi thể tăng nhân đại thương nguyên khí, không biết bao nhiêu năm nữa, hoặc có lẽ là vĩnh viễn không thể khôi phục, như vậy mới đảm bảo không có sai sót.

"Phật? Phật có lòng từ bi."

Giọng nói có sự thay đổi, thậm chí còn trôi chảy hơn nhiều.

Mí mắt La Bân khẽ giật.

Nhìn lại tăng thi lần nữa, con mắt màu trắng của ông ta rõ ràng đã sáng hơn.

"Phật có lòng từ bi."

La Bân chắp tay hành lễ với tăng thi.

Con mắt đen kịt kia bỗng nhiên nhắm lại, chỉ còn lại mắt trắng nhìn La Bân.

Lúc này, gương mặt tăng thi lại hiện lên vài phần tường hòa.

Đây chính là một niệm thành Phật, một niệm thành Ma sao?

La Bân thầm nhủ trong lòng.

Rời khỏi hầm mộ, đóng cửa đồng lại, La Bân còn làm thêm một việc. Cậu để Hắc Kim Thiềm nhả rất nhiều độc dịch, bôi kín lên cửa đồng.

Sau đó, cậu sai chuột núi lấp đất, nện chặt toàn bộ mặt nền.

La Bân đi tới cửa thung lũng nhưng vẫn chưa rời đi ngay mà ngồi xếp bằng xuống.

Một tay cậu cắm hai ngón vào tuyến độc sau lưng Hắc Kim Thiềm.

Con cóc có vẻ đau đớn, vặn vẹo cơ thể nhưng không tiếp tục giãy giụa.

Tay kia La Bân bắt ấn, miệng phát ra những thanh âm kỳ quái.

Hắc Kim Thiềm cũng phát ra tiếng kêu "ộp ộp" lạ lùng vang vọng không dứt.

Sương mù bắt đầu bao phủ, hàng hà sa số độc trùng từ rừng núi tứ phía bò tới.

Tiên Thiên Toán năm xưa từng khiến vô số tiên sinh âm dương nghe tiếng tìm đến.

Tượng Chung Quy Khư là một nơi bí mật nên chưa bị phát hiện, sự chú ý của các tiên sinh cũng không nằm ở đây.

Suốt mấy chục năm qua, những chuyện xảy ra ở thị trấn Hỷ Khí lại càng tạo thành một tầng phong tỏa.

Thế nhưng, sau sự việc của Lưu Đạo Kiến, La Bân không dám đánh cược liệu có lần sau hay không.

Phòng thủ ở Tượng Chung Quy Khư quá yếu ớt.

Tiên Thiên Toán từng có uy danh lừng lẫy, nhưng nay uy danh không còn.

Nếu Si Tiêu không gặp vấn đề thì "che trời" là một lớp phòng hộ, nhưng Si Tiêu sẽ không chủ động canh giữ nơi này.

La Bân phải tạo thêm một tầng phòng hộ bên ngoài cho nó.

Sương độc càng lúc càng dày, độc trùng càng lúc càng nhiều.

Dưới sự chỉ dẫn của La Bân, Hắc Kim Thiềm liên tục kêu "ộp ộp".

Toàn bộ đám độc trùng đó đều chui vào vùng đất Tượng Chung Quy Khư, kẻ ẩn mình trong lông thú của xác voi, kẻ nấp trong kẽ đá, lớp đất.

Độc trùng không phá được da của thi thể vũ hóa, nhưng sinh khí ở đây có thể khiến chúng sinh trưởng mạnh mẽ.

Bây giờ độc trùng còn yếu, nhưng một hai tháng, rồi nhiều năm sau, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác, thậm chí nơi này còn có thể tự nuôi ra cổ.

Hắc Kim Thiềm thu nhỏ lại mất một phần ba, trông rất suy nhược.

La Bân đưa thi đan cho nó, nó không ngậm nuốt mà chỉ dùng một chân trước kẹp lấy, biến thành hình dáng Kim Thiềm ba chân, rồi chui vào người La Bân ẩn nấp.

"Chít chít chít." Hôi tứ gia kêu lên ầm ĩ, khóe miệng nó vẫn còn nửa con rết đang giãy giụa.

La Bân thu cổ Kim Tằm về giữa lông mày rồi mới đứng dậy.

Cậu nhìn lại vùng đất Tượng Chung Quy Khư yên tĩnh lần cuối rồi đi về phía đầm nước.

Phần mai rùa trên mặt nước được đưa lên bờ, cậu sai chuột núi mang về thung lũng.

Vết máu và tàn tích đống lửa trên mặt đất cũng được chuột núi dọn sạch, cố gắng không để nơi này có dấu vết từng có người tụ tập.

Làm xong tất cả, Hôi tứ gia bỗng nhiên kêu "chít chít" nhắc nhở.

Ngay sau đó, nó nhanh chóng rời khỏi người La Bân, lao vọt về một hướng.

La Bân đứng tại chỗ chờ đợi, cậu đại khái đã có phỏng đoán trong đầu.

Chưa đầy mấy phút sau, Hôi tứ gia đã quay lại, đậu trên vai một người.

Người đó chính là Bạch Nguy.

Có điều quần áo trên người Bạch Nguy đã rách nát, nhiều chỗ còn bị cháy sém.

"Mọi người khó tìm thật. Nhưng nghĩ ra cách dùng chuột núi để tìm tôi cũng khá đấy. Những người khác đâu rồi?" Bạch Nguy nhìn xung quanh.

"Trên núi, chắc đang trên đường xuống." La Bân trả lời, rồi hỏi ngược lại, "Ông bám theo mấy đạo sĩ kia à?"

"Đạo sĩ già đó cực kỳ khó đối phó, tôi không phải đối thủ của ông ta. Mọi người chạy thoát, tôi cắt đuôi ông ta, ông ta đi đuổi theo mọi người, còn tôi theo đuôi từ xa, nắm được hướng đi đại khái của mọi người. Nhưng tôi không thể tiếp cận quá gần, đạo sĩ già đó cứ bám riết không buông, nếu tôi quá gần bị ông ta phát hiện thì lại là một trận ác chiến. Rồi hơi thở mọi người hoàn toàn biến mất, tôi chỉ còn cách bám sát bọn họ thôi. Hơi thở của bọn họ cũng từng biến mất rồi lại xuất hiện." Bạch Nguy hơi nhíu mày, lại đảo mắt nhìn quanh: "Nơi này cho tôi một cảm giác rất khó chịu, có gì đó quen thuộc một cách kỳ lạ."

La Bân hiểu sự quen thuộc mà Bạch Nguy nói đến là từ núi Quỹ.

Núi Tượng chính là phiên bản sơ khai của núi Quỹ.

Việc ông ta nói hơi thở biến mất chính là lúc Tượng Sơn "che trời", khiến ông ta mất dấu mục tiêu.

Suy nghĩ là vậy nhưng La Bân không ngắt lời Bạch Nguy.

Bạch Nguy quay đầu, nhìn thẳng vào La Bân. "Tiếng sấm và tiếng núi lở vang trời đã thu hút tôi. Đồng thời hơi thở của mọi người đều xuất hiện, tôi nhanh chóng chạy về phía sau ngọn núi này. Thế nhưng khi tôi đến nơi, hơi thở của mọi người lại tan biến một lần nữa. Kết cục của mấy đạo sĩ kia vô cùng thê thảm."

"Thê thảm?" La Bân híp mắt.

"Ừ." Bạch Nguy gật đầu. "Tôi sợ ông ta dùng tới pháp khí cấp độ dương thần để làm mình bị thương hoặc thỉnh tổ sư về chém chết mình. Ông ta đúng là đã thỉnh tổ sư về thật, kết quả là lão bị chính tổ sư dọn dẹp môn hộ." Tiên Thiên Toán dù im hơi lặng tiếng, dù điêu linh nhưng uy phong vẫn còn. Núi Thần Tiêu tuy chẳng ra gì nhưng tổ sư vẫn rất anh minh. Cũng không hẳn là tổ sư hoàn toàn tự tay dọn dẹp môn hộ, chuyện này cũng có liên quan đến quần thi. Tóm lại, Bạch Tử Hoa và một chân nhân khác là Bạch Ấp đã chết rồi, còn bị phong ấn ở lối lên núi, trở thành thủ xác canh núi. Tín vật pháp khí của núi Thần Tiêu, chiếc gương có thể triệu mời dương thần vẫn còn trên người ông ta, các pháp khí dương thần khác cũng vậy. Nhưng thi thể quá nhiều, tôi không thể lấy đi được."

Những lời Bạch Nguy kể đã vẽ ra bức tranh mà La Bân và Từ Lục không nhìn thấy.

Bạch Nguy không kể lể hoa mỹ, lời nói cũng không quá sinh động nhưng lại khiến La Bân không khỏi kinh hãi.

Đối với Bạch Tử Hoa và Bạch Ấp mà nói, đây đã là kết cục tệ hại nhất: bỏ mạng nơi hoàng tuyền.

"Từ tiên sinh mà biết chuyện chắc chắn sẽ thấy rất hả dạ." La Bân thở phào.

"Chít chít! Chít chít chít!" Hôi tứ gia kêu toáng lên.

"Nó cũng thấy rất hả dạ."

"Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Bạch Nguy nhíu mày, quan sát La Bân, đặc biệt là nhìn vào đôi bàn tay đầy vết thương của cậu.

La Bân xâu chuỗi lại mọi chuyện rồi kể rõ cho Bạch Nguy nghe.

"Ông không nên động vào Thượng Quan Tinh Nguyệt nữa." La Bân nói.

Trong phút chốc, Bạch Nguy không nói gì, chỉ có mí mắt là giật liên hồi.

"Xuất âm thần..."

Sự chú ý của ông ta hoàn toàn không nằm ở Thượng Quan Tinh Nguyệt.

"Mọi người đã làm một chuyện cực kỳ khủng khiếp đấy." Bạch Nguy khàn giọng nói tiếp.

"Vậy ông có cách nào không? Trong trường hợp lão tìm đến, ông có thể tiêu diệt lão không?" La Bân đi thẳng vào vấn đề.

"Không có cách nào." Bạch Nguy lắc đầu.

Câu trả lời ông anh ta nằm trong dự đoán của La Bân.

"Tôi sẽ không giết Thượng Quan Tinh Nguyệt. Những hành động của cô ta qua lời cậu kể đã thuyết phục được tôi. Cô ta là người có khí phách. Viên Ấn Tín chắc hẳn sẽ hối hận vì đã đào tạo ra cô ta."

Nghe Bạch Nguy nói thế, La Bân như trút được gánh nặng.

"Cậu nên đi cùng tôi tới núi Tát Ô rồi." Bạch Nguy nói tiếp.

La Bân im lặng vài giây, rồi nói: "Tôi cần đạo trưởng Bạch Tiêm chữa trị tay, sau đó tôi còn phải làm một việc. Vẫn còn người muốn tìm tôi, tôi đã chuẩn bị một món quà, còn phải gửi đi nữa."

"Ai? Gửi quà? Trong cái Tiên Thiên Toán này còn có tồn tại nào nữa sao?" Bạch Nguy không hiểu.

truyenfull,truyenfull vn