Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 954

Chương 954: Về trấn, thu đan

Phương Cẩn Ngôn có hơi không hiểu, nhưng anh ta vốn thông minh nên chỉ im lặng đứng đợi bên cạnh, không hề lên tiếng cắt ngang.

"Hoàng Oanh chưa chết." La Bân lắc đầu: "Cô cũng đã thả cô ấy ra rồi, coi như bù trừ."

"Không đúng, là vì cậu đến cứu họ nên tôi mới thuận thế làm thôi." Thượng Quan Tinh Nguyệt lắc đầu, nói: "Có lẽ vậy, giết và cứu đã bù trừ cho nhau, nhưng có những thứ vĩnh viễn không thể thay đổi được, đúng không sư đệ?"

"Châu Tam Mệnh sẽ không bị giết, lão ta chỉ bị Si Tiêu tạm thời trấn áp giống như cách Viên Ấn Tín bị khống chế lúc trước thôi, lão chắc chắn sẽ thoát ra."

La Bân không tiếp nối chủ đề của Thượng Quan Tinh Nguyệt. Rõ ràng sau khi trải qua lằn ranh sinh tử, tâm cảnh của cô đã có sự thay đổi, bắt đầu nghĩ về những việc mình từng làm trước đây.

Tất nhiên con người là thế, lúc cận kề cái chết, mọi ký ức sẽ hiện về như một thước phim quay chậm.

Nhưng bây giờ điều quan trọng hơn không phải là vấn đề tâm cảnh, suy cho cùng tâm cảnh là của riêng mình, nhân quả cũng là của bản thân mình.

Nguy hiểm vẫn chưa được giải trừ hoàn toàn, Châu Tam Mệnh có thể quay lại bất cứ lúc nào.

"Đây là cơ hội, chúng ta nên đi thôi." La Bân trầm giọng nói tiếp: "Lần này cô nên đi đi, núi Tượng không ngăn nổi lão đâu."

Lần trước La Bân muốn Thượng Quan Tinh Nguyệt rời đi, cô đã dứt khoát từ chối.

Sự thật đã bày ra trước mắt, lần này không thể do cô quyết định nữa.

Hơn nữa còn một vấn đề nữa là khí phách của Thượng Quan Tinh Nguyệt đã bị đè nén, e rằng cô không thể mượn cơ hội này để "xuất hắc".

Loạt hành động trước đó của cô, ít nhất trong thâm tâm đã có sự quyết đoán muốn làm chủ mệnh số của chính mình.

Giống như Không An vốn là kẻ ác, nhưng một niệm liền thành Phật.

Nhờ vậy, Không An đã tiến xa không biết bao nhiêu bước.

Kết cục cuối cùng tuy thê thảm, hồn phách không biết trôi dạt phương nào, nhưng điều đó chứng minh rằng chú tâm là một con đường, khí phách cũng là một con đường.

"Tôi..." Thượng Quan Tinh Nguyệt định mở lời.

"Trời của núi Tượng dù đã bị che khuất, nhưng cô không che nổi trời của Tiên Thiên Toán. Núi Tiên Thiên có những tồn tại mà cô không thể hiểu được, cô chỉ có thể ở lại núi Tượng." La Bân nói thẳng: "Nhưng ngay cả núi Tượng, cô cũng không ở lại nổi đâu."

"Nếu lão tìm thấy thì sao?" Thượng Quan Tinh Nguyệt nghiến chặt răng.

"Đó chính là câu hỏi lúc nãy của Từ tiên sinh, xuất ba âm thần, cô diệt nổi không?" La Bân nhìn sâu vào mắt Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Nhất thời, Thượng Quan Tinh Nguyệt không nói được lời nào.

"Nếu có pháp khí dương thần thì có thể làm thương tổn âm thần, nếu có thể thỉnh tổ sư nhập vào người thì có thể dùng thiên lôi tiêu diệt." Bạch Tiêm lên tiếng đúng lúc, "Trưởng lão Bạch Tiên Mệnh không có tố chất đó, trên người cũng không có pháp khí dương thần, tất cả đều ở chỗ chủ đạo quán. Chủ đạo quán rất có thể đã bị trọng thương, dù không bị và đã thoát thân thì ông ta cũng không đời nào giúp chúng ta. Dẫu có giúp, ông ta cũng sẽ bắt chúng ta về núi Thần Tiêu để xử lý. Tướng Thiên Nữ Cửu Thoái của thần minh Minh Phi đã khiến Châu Tam Mệnh già nua cận kề cái chết, đó đã là giới hạn lớn nhất, đủ để kéo dài thời gian. Nếu Châu Tam Mệnh thực sự chết, âm thần chắc chắn sẽ lập tức tìm đến chúng ta ngay."

Lời giải thích này Bạch Tiêm đã nói lên các khả năng cũng như cục diện hiện tại.

Thượng Quan Tinh Nguyệt cúi đầu, khí phách ngày càng thấp, ngày càng yếu.

"Nơi này là nhà của tôi. Một cái nhà của tôi đã mất, cái nhà còn lại cũng sắp mất rồi."

Nói rồi, Thượng Quan Tinh Nguyệt ngẩng đầu, nhìn về phía bồn hoa.

"Núi Tiên Thiên sẽ không mất đi, nó vẫn luôn ở đó, cô chỉ mới bước vào núi Tượng mà thôi.."

La Bân không nói thêm nữa, cậu xoay người đi về phía thi thể tăng nhân đang nằm dưới đất.

Trên người tăng thi bị đóng đinh bởi vài chiếc đinh đồng và đinh xương trắng.

Đặc tính của thi thể vũ hóa khiến những vết thương trên người ông ta gần như đã phục hồi, lông tơ đang từ từ mọc lại. Những luồng khói tím nhạt liên tục rò rỉ ra từ miệng ông ta nhưng không phát tán quá rộng mà lại bị hút ngược trở vào.

La Bân bước ra khỏi đạo quán, đi tới nơi Châu Tam Mệnh bị trấn áp lúc nãy, nhặt lá bùa Tiên Thiên Áp Sát dưới đất lên.

Lá bùa bằng gỗ của tổ sư gia Tiên Thiên Toán sau khi trấn áp kẻ xuất âm thần thì hầu như không bị hư hại gì.

Quay lại bên cạnh xác tăng thi, cậu dán lá bùa lên trán ông ta.

Khói tím đảo chiều chảy ngược vào miệng thi thể.

Lúc này, Hắc Kim Thiềm từ trên người La Bân nhảy xuống, nằm trên bụng tăng thi miệng ngoạm lấy vết thương chưa lành hẳn ở đó rồi bắt đầu hút máu.

Hôi tứ gia luôn bám theo La Bân nhưng nó không tiến lên ăn.

Có thể thấy thiện ác của thi thể chắc chắn có ảnh hưởng nhất định.

Hắc Kim Thiềm và Hôi tứ gia không giống nhau, nó vốn là vật trấn sống, lại là loài độc nên tự nhiên không sợ ác niệm hay chất độc.

"Tôi phải trấn áp ông ta trở lại." La Bân quay sang nhìn Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm lúc này vẫn ở trong phòng, ở bên cạnh Thượng Quan Tinh Nguyệt.

"Không có nhiều thời gian để chúng ta lãng phí đâu. Phương tiên sinh, anh đi báo cho các tiên sinh khác về mức độ nghiêm trọng của sự việc và bảo họ đừng mơ tưởng vào núi Tiên Thiên để tìm kiếm thứ gì nữa, chẳng được gì đâu mà sẽ còn mất mạng. Rời khỏi đây mới là cơ hội sống sót cuối cùng." La Bân nói tiếp.

"Được! Được rồi." Phương Cẩn Ngôn gật đầu lia lịa.

"Hôi tứ gia, bảo chuột núi khiêng ông ta lên, đừng để rơi mất đinh đồng và đinh xương." La Bân ra lệnh.

Lập tức có một bầy chuột núi hành động.

La Bân bước ra khỏi đạo quán lần nữa.

Lúc này Từ Lục vẫn đang ở bên cạnh Bạch Tiên Mệnh, La Bân thấy trong tay Từ Lục có một miếng thịt rùa, anh ta đang xé nhỏ từng chút một nhét vào miệng Bạch Tiên Mệnh.

Đến bên cạnh Từ Lục, La Bân nói về dự định của mình và tình hình hiện tại.

"Ý cậu là tôi và cô Tiêm Nhi sẽ dẫn mọi người đi, còn cậu một mình đi tới Tượng Chung Quy Khư để trấn áp thi thể, sau đó chúng ta hội quân ở lối ra núi Tượng?" Từ Lục nắm bắt trọng điểm.

"Đúng." La Bân gật đầu.

"Ông Bạch còn chưa tới, nhỡ ông ấy giải quyết được thì sao?" Từ Lục dù biết rõ kết quả nhưng vẫn không cam lòng.

"Âm thần thuộc âm, muốn trấn sát thì cần chí dương, đúng không?" La Bân thuật lại ngắn gọn những gì Bạch Tiêm vừa giải thích.

"Đúng, đúng đúng! Cô Tiêm Nhi nói hoàn toàn chính xác. Thế thì đúng rồi, ông bạch dựa vào ngũ thi tiên để tỉnh lại, đó là thi tiên, trên người ông sao còn dương khí được nữa?"

Một câu của La Bân đã dập tắt hoàn toàn ý nghĩ của Từ Lục.

"Trời ạ... Nghe thấy chưa, cái bộ xương già của ông vốn có hy vọng đấy, nhưng ông không làm nổi..." Từ Lục xé một miếng thịt rùa nhét vào miệng Bạch Tiên Mệnh.

Lúc này Bạch Tiên Mệnh đã tỉnh táo lại phần nào, khuôn mặt già nua của ông ta đỏ bừng, ánh mắt đầy sự dày vò.

"Hẹn gặp ở chân núi, Từ tiên sinh, cố gắng đừng để xảy ra sự cố." La Bân vào thẳng vấn đề.

"Không có sự cố gì đâu, yên tâm đi, tôi chắc chắn lắm." Từ Lục vỗ ngực bảo đảm.

La Bân không nói thêm, đi thẳng theo hướng xuống núi.

Chuột núi khiêng thi thể, Hôi tứ gia leo lên vai La Bân, liên tục l**m vết thương của chính mình.

Trời đã sáng, nắng gắt.

La Bân ăn chút thịt rùa để cơ thể phục hồi nhanh hơn, thực ra cậu cũng không bị thương tổn gì lớn, hồn phách bị tổn thương đã sớm được quả tình hoa bù đắp.

Quãng đường đi rất tẻ nhạt và buồn chán.

Hắc Kim Thiềm cuối cùng đã hút no máu thi thể, quay lại đáp trên vai kia của La Bân.

Thi thể vũ hóa đối với chúng giống như linh đơn diệu dược vậy.

Thực tế thì thiện thi đan cũng thế.

La Bân lấy ác thi đan ra, đặt trong lòng bàn tay quan sát kỹ lưỡng.

Vẻ ngoài thực sự không có gì khác biệt, hoàn toàn giống hệt nhau. Sinh khí cũng không khác gì, đều tràn đầy hơi ấm.

Thậm chí La Bân còn nảy ra ý định thôi thúc, nếu cậu cũng ngậm một miếng như trước thì vết thương có nhanh chóng phục hồi không, hiệu quả chắc chắn vượt xa thịt rùa vạn dặm không?

Tất nhiên, cảm giác bất an mơ hồ bảo cậu không được làm thế.

Đặc biệt là cái đuôi của Hôi tứ gia thỉnh thoảng lại vểnh lên đập vào mặt La Bân, càng giống như một lời nhắc nhở.

Thời gian trôi qua rất chậm, đường xuống núi rất dài và xa.

Cuối cùng khi trời tối, La Bân đã quay trở lại Tượng Chung Quy Khư.

Cậu quay về lối cũ, tới hầm mộ trấn áp thi thể tăng nhân.

Hôi tứ gia ra lệnh cho đám chuột núi khiêng xác rùa lên, đè lại lên người xác tăng nhân,

La Bân cạy miệng xác rùa ra để nó ngoạm lấy bả vai tăng thi.

Trước đó khi bị trấn áp, đôi mắt tăng thi luôn nhắm nghiền, suốt quãng đường cũng không hề mở ra.

Nhưng lúc này, ông ta bất thình lình mở mắt trừng trừng.

Đôi đồng tử một trắng một đen nhìn thẳng vào La Bân.

Có điều ông ta chỉ có thể nhìn thôi chứ chẳng làm được gì.

Thủ đoạn trấn áp của Châu Tam Mệnh không hề yếu, cộng thêm lá bùa Tiên Thiên Áp Sát khiến ông ta không thể quật khởi dọc đường, giờ đã quay lại nơi trấn áp ban đầu thì càng không thể hành động được nữa.

"Nói... Dối..." Thi thể không mở miệng, giọng nói đó vang lên không biết từ đâu.

"Tôi không lừa ông, ông đã đối phó với Châu Tam Mệnh, đan của ông vẫn bình an vô sự." La Bân bình tĩnh trả lời.

"Trả... Lại..." Giọng nói đó yếu ớt, đứt quãng.

truyenfull,truyenfull vn