Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 932

Chương 932: Toàn bộ pháp khí! Tổ sư tặng đồ!

Hôi tứ gia và Tiểu Hôi Linh đã quay lại, hai con chuột đi sát bên nhau, theo sau chúng là một bầy chuột đông nghịt.

Những cái đầu chuột nhọn hoắt, lông xám đen, xen lẫn vài bóng dáng rụng lông hoặc lông trắng xám.

Số lượng nhiều đến mức khiến người ta nhìn qua thôi đã thấy da đầu tê dại.

"Chít chít." Hôi tứ gia kêu, rồi nhảy vọt tới bên cạnh La Bân.

Lúc này, nhóm La Bân không còn đứng trên đài cao nữa mà đang đứng ở phía dưới.

"Chít chít!" Hôi tứ gia lại kêu hai tiếng, cái đuôi quẹt quẹt vào đoạn cánh tay vũ hóa thi dưới đất.

"Ừ." La Bân gật đầu.

Đây chính là ăn ý, tuy ngôn ngữ khác nhau nhưng tiếp xúc đã lâu, La Bân biết Hôi tứ gia muốn cái cánh tay này.

Ngoạm lấy cánh tay, Hôi tứ gia hất đầu một cái, đoạn tay rơi vào giữa bầy chuột.

Đám chuột sôi sục, điên cuồng.

Chớp mắt, cánh tay chỉ còn lại xương trắng.

Rất nhanh, đến xương cũng bị nhai nát.

Thế nhưng, đám chuột núi này hoàn toàn không dám nhòm ngó đến những thi thể còn lại.

La Bân thì thầm vài câu với Hôi tứ gia, nói rõ yêu cầu.

Hôi tứ gia lại kêu "chít", đàn chuột ùn ùn leo lên các bậc thang, nhanh chóng bò lên đài cao.

Lúc đầu quan tài vẫn bất động, nhưng khi số lượng chuột càng lúc càng nhiều, phủ kín gần như toàn bộ quan tài, cuối cùng nó cũng chuyển động, từ từ nghiêng đi, rồi được đàn chuột khiêng xuống bậc thang.

Tốc độ của chúng rất chậm, con này kiệt sức thì con khác lập tức vào thay.

Chậm, nhưng cuối cùng cũng tới nơi.

Quan tài cuối cùng được đặt đúng vào vị trí quẻ Tinh Thiên Đại Hội.

Sau đó, đàn chuột tản đi.

La Bân bước tới trước quan tài, nhịp tim tăng nhanh.

Từ Lục bước tới phía sau quan tài, dán thẳng lá bùa l*n đ*nh đầu quan tài.

"Trấn thi không bằng trấn quan tài, tôi nghĩ đi nghĩ lại, chắc là ổn thôi." Từ Lục nói chắc nịch.

La Bân liên tục hít sâu, thở chậm để ổn định nhịp thở.

Ngay sau đó, cậu dùng bùa Hôi tiên thỉnh linh, hơi khom người xuống, Từ Lục cũng làm tương tự.

Bề mặt quan tài không còn lông vũ và vảy mịn, chỉ có vân gỗ bình thường.

Dường như đối với thi thể trong quan tài, vũ hóa vừa là một loại độc lan truyền, vừa là thuốc giải để áp chế độc.

La Bân, Từ Lục và Bạch Tiêm đều đã bôi máu cánh tay thi thể khi nãy lên tay để đề phòng.

Đi quanh quan tài một vòng, La Bân lấy dao ra, lách vào khe hở cạnh quan tài, dùng dao như một cái xà beng.

"Rầm", khe hở mở rộng, nắp quan tài lỏng ra.

Sau đó Từ Lục giúp một tay, hai người thành công đẩy nắp quan tài ra một nửa.

Quan tài cao khoảng một mét rưỡi, đúng là một chiếc quan tài cực lớn.

Bên trong là một di hài đang lặng lẽ nằm.

Cái xác trông rất thanh thản, da có cảm giác hơi sần sùi như nổi da gà.

Nhưng nhìn kỹ lại thì không phải, mà giống như những chiếc vảy mịn đầy thịt.

Lớp áo bào rộng lớn bao phủ toàn thân, hai tay đan chéo đặt ở bụng.

Ở đó có một vật, là một chiếc mai rùa màu đỏ, trên lưng có vân xanh.

"Đan quy?" Từ Lục trợn tròn mắt, cằm suýt rơi xuống đất.

"Đan quy?" La Bân thắc mắc nhíu mày.

"Linh quy phụ thư, đan giáp thanh vân. Khi Đan quy còn sống, nó là một loại vật trấn sống, thuật âm dương thời kỳ đầu diễn biến từ mai rùa mà ra, đây còn là một loại vật trấn đủ để coi như tín ngưỡng. Chí bảo đấy!" Ánh mắt Từ Lục đầy vẻ khao khát, nhưng đó không phải tham lam.

Nhịp tim La Bân lại tăng nhanh.

Nhìn vào trong quan tài, cậu thấy không ít đồ.

Treo ở mặt trong phía trước quan tài là một tấm gương đồng, tấm gương này có sáu chỗ hơi nhô ra, lần lượt là bốn chi và đầu đuôi của rùa.

Mặt trước lồi lên, hiện ra hình dáng mai rùa, mỗi mảnh mai rùa là một mặt gương được mài sáng bóng.

"Kính Huyền Quy! Trong sách cổ có ghi chép, gương này có thể soi tướng mạo, trừ tà, răn đe, cầu phúc. Thông thường, vật này đi cùng với Đinh xương hạc, quy hạc tề linh, có thể phá vạn tà!" Từ Lục nuốt nước bọt, trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi hột. "La tiên sinh, cậu phát tài rồi!"

Ngữ điệu vẫn không hề tham lam, chỉ có sự ngưỡng mộ sâu sắc.

La Bân không lên tiếng, ánh mắt vẫn đang rà soát.

Bên hông thi thể treo một chiếc la bàn, chiếc la bàn này hoàn toàn khác với loại bằng đồng thông thường.

Đó lại là một chiếc la bàn bằng ngọc và kim chỉ ở giữa không phải dạng kim, mà giống như một chiếc thìa ngọc nhỏ.

Bên cạnh la bàn còn treo vài lá bùa.

Nhìn qua có phù đạm, vân Tam Tài, cục Tứ Tượng.

Không chỉ vậy, phía bên kia còn có một chuỗi bùa bằng gỗ nhưng lại mang sắc men.

"Mấy lá bùa kia tôi không nhận ra, mấy lá này tôi cũng không biết, nhưng bằng gỗ, bảy lá, chắc là Âm Phù Thất Thuật, trong sách cổ của mạch bùa chú cũng có ghi chép. Còn chiếc la bàn kia, nếu không có gì bất ngờ thì chính là bảo vật trấn núi của Tiên Thiên Toán, Ngọc Tinh Kỳ Môn. Tôi không chịu nổi nữa La tiên sinh, nhiều quá... Chúng ta cá cược đúng rồi!" Từ Lục liên tục xoa ngực, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia không ngừng kêu gào như đang kể công.

Nhịp tim La Bân đập nhanh hơn.

Cuối cùng, mình cũng có thể lấy được một bộ pháp khí hoàn chỉnh sao?

Cuối cùng, không cần phải nhặt pháp khí của môn phái khác để dùng. Cuối cùng, thuật pháp đã có thể đi đôi với pháp khí?

Điểm mấu chốt nhất là những pháp khí này không hề có ghi chép trong Tiên Thiên Thập Lục Quái và Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán.

Điều đó đại diện cho việc chắc chắn có một phần truyền thừa liên quan đến những thứ này!

Pháp khí quan trọng, truyền thừa còn quan trọng hơn!

"Tôi phải vào trong tìm thử xem." La Bân khàn giọng nói.

"Chắc chắn rồi, khó khăn lắm mới tới được đây, quan tài cũng mở rồi, phải thu hoạch thôi, cái gì cần lấy thì cứ lấy. La tiên sinh, cậu đi thanh lý môn hộ, danh tiếng tốt đẹp bao đời của Tiên Thiên Toán không thể để người ta phá hỏng, lấy pháp khí, cậu có danh chính ngôn thuận, đó chính là quy tắc!" Từ Lục nói liên hồi.

La Bân tung người nhảy lên mép quan tài, rồi nghiêng mình rơi vào trong.

Cậu cực kỳ cẩn thận, không giẫm lên thi thể.

Đầu tiên, cậu lấy chiếc Đan quy mà tổ sư Tiên Thiên Toán đang ép dưới hai tay, đưa cho Từ Lục.

"Cậu chờ chút La tiên sinh..." Từ Lục vội vàng lấy từ trong ba lô ra một chiếc túi sạch, đón lấy Đan quy, cẩn thận bỏ vào trong. Những vật dụng Thẩm Đông chuẩn bị, Từ Lục đều đã dặn dò, không thiếu mấy cái túi vải đựng đồ.

Tháo la bàn và hai chuỗi bùa hai bên ra đưa hết cho Từ Lục xong, La Bân lại sờ mó trên thi thể, cuối cùng tìm thấy một cuốn sách dưới đầu ông ta.

Độ dày của cuốn sách này vượt qua cả Tiên Thiên Thập Lục Quái và Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán cộng lại, tên sách chỉ có ba chữ đơn giản: Tiên Thiên Toán.

Niềm vui tràn ngập, La Bân xúc động đến mức tay run rẩy.

Đúng lúc này, một cảm giác kỳ lạ ập đến.

Là một tia sáng yếu ớt lóe lên từ phía sau.

Trong quan tài sao lại có ánh sáng?

La Bân không bị niềm vui làm lu mờ lý trí, cậu cảnh giác quay đầu.

Dưới đáy quan tài vậy mà lại có một chiếc đèn lồng!

Ánh sáng trắng yếu ớt phát ra từ chiếc đèn lồng đó.

Trong quan tài bỗng chốc trở nên cực kỳ chật chội.

Đúng, là chật chội.

Đầu tiên là hai tăng nhân vai kề vai ngồi cùng một chỗ.

Tiếp đó là Hà Liên Tâm đang ngơ ngẩn đứng bên cạnh La Bân.

Tăng nhân rõ ràng đang ở trong chuỗi hạt xương kapala, hồn phách của mẹ cậu cũng nên ở trong bùa mới phải chứ? Sao lại ra ngoài?

Không đúng...

La Bân thấy cơ thể mình trống rỗng, dường như mất đi mọi khả năng kiểm soát.

"La tiên sinh?" Tiếng gọi của Từ Lục lúc gần lúc xa, thấp thoáng sự kinh hãi.

Giật mình một cái, La Bân mới phản ứng lại, hồn phách đã rời khỏi cơ thể rồi.

Chỉ có điều lần này sau khi rời hồn, cậu không bị hút đi ngay để trở về bản thể, mà giống như ở ngoài trấn Hỷ Khí, cậu vẫn ở đây.

Chiếc đèn lồng vẫn đang sáng, chỉ là ánh sáng ngày càng yếu đi.

Thấp thoáng có thể thấy, dưới đèn lồng dường như còn treo một thanh kiếm.

Ánh sáng tắt ngóm.

Là đèn lồng cuối cùng đã cháy hết.

Cả cơ thể bỗng chốc trở nên nặng nề, hồn phách rơi ngược lại vào lớp vỏ x*c th*t, La Bân th* d*c hồng hộc.

Hai tăng nhân biến mất, hồn phách Hà Liên Tâm cũng biến mất.

Nhìn qua, Từ Lục đang tì người vào mép quan tài, vừa lo lắng vừa căng thẳng: "Sao tự nhiên lại bị rời hồn thế... Hai tăng nhân kia còn hiện ra, cả mẹ cậu cũng lộ diện..."

Từ Lục cực kỳ khó hiểu.

Vẻ mặt này của anh ta giống như không nhìn thấy ánh sáng đèn lồng vừa rồi?

"Không sao." La Bân trả lời trước, sau đó khom người chui sâu vào trong quan tài.

Sau khi chui xuống dưới đáy quan tài, cậu mới nhìn rõ, chiếc đèn lồng trắng đó treo trên một chiếc đinh ở phần đuôi.

Quả nhiên, phía dưới đèn lồng còn một thanh kiếm, thân kiếm màu nâu đen hơi ánh đỏ, chất liệu là gỗ.

Chiếc đèn lồng có tất cả mười sáu mặt, nhìn thoáng qua, nó trông giống như một đóa hoa trắng.

Nhìn La Bân cầm đèn lồng chui lại phía trước, Từ Lục liên tục nuốt nước bọt, nói: "Vẫn còn cơ à?"

"Tôi vẫn chưa tìm thấy Đinh xương hạc." La Bân trầm giọng.

Thứ treo đèn lồng không phải Đinh xương hạc, chỉ là chiếc đinh bình thường.

"Tìm! Nói gì thì nói cũng phải tìm cho ra. Nhưng mà... Vẫn phải nhanh một chút, tôi cứ thấy rợn rợn sao ấy, đám người chết kia hình như đều đang nhìn chúng ta." Nửa câu đầu Từ Lục nói rất quyết đoán, nửa câu sau anh ta thể hiện rõ sự bất an.

Tổ sư trong quan tài chưa biến đổi, mà đám xác chết Tiên Thiên Toán bên ngoài sắp biến đổi rồi sao?

Hai vật trấn phía trên đa phần là để phối hợp trấn áp tổ sư, dư uy trấn giữ những môn nhân Tiên Thiên Toán còn lại.

Quan tài bị dời khỏi mắt trận, vật trấn không còn ở nơi trấn, bản thân sẽ mất thăng bằng, nếu đám xác chết mà hỗn loạn lên thì thực sự dễ xảy ra chuyện.

Tốc độ của La Bân nhanh hơn, cậu cẩn thận sờ mó trên thi thể một lần nữa, cuối cùng tìm ra một chiếc hộp dài khoảng nửa thước, không kịp đưa cho Từ Lục, cậu ôm vào lòng rồi nhanh chóng ra khỏi quan tài.

Có điều, cậu chỉ mới chui được nửa người ra thì chân bỗng chốc không thể nhúc nhích!

"Biến đổi rồi!" Từ Lục hét lên.

Da đầu La Bân tê dại.

Hài cốt tổ sư Tiên Thiên Toán trong quan tài đã giơ một cánh tay lên, nắm chặt lấy chân cậu.

Năm ngón tay co quắp, móng tay dài ngoằng, tuy không phải màu đen nhưng cũng không giống người bình thường, nó ánh lên màu vàng xỉn, giống như màu của xương.

Phần móng tay tiếp giáp với da thịt có thể thấy nhiều vảy mịn hơn.

Móng tay sắp đâm sâu vào thịt rồi.

La Bân đau đớn r*n r*, đó là cái đau khi da thịt sắp bị xé toạc ra.

Thế nhưng, cơn đau dường như chỉ dừng lại ở đó, không tiếp diễn nữa.

Rõ ràng tử thi đã biến đổi.

Rõ ràng bùa của Từ Lục đã mất tác dụng...

Tại sao ông ta không tiếp tục giết mình?

"Chít chít!" Hôi tứ gia kêu lên, lao về phía bàn tay đó.

La Bân bất ngờ đưa tay ra tóm lấy cổ Hôi tứ gia.

Hôi tứ gia vùng vẫy trên không trung, kêu "chít chít" tỏ vẻ vô cùng khó hiểu.

Quăng Hôi tứ gia ra ngoài quan tài, La Bân nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy mình.

Trong lòng bàn tay ông ta vậy mà vẫn còn có đồ?

truyenfull,truyenfull vn