Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 931

Chương 931: Bị che mắt

La Bân không trả lời.

Cậu cũng đang nhìn chằm chằm vào quan tài trên đài cao, lồng ngực phập phồng mạnh hơn, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.

Mở một chiếc quan tài, lấy được pháp khí và truyền thừa của một tổ sư nào đó.

Đây là ý nghĩ nảy ra trong đầu La Bân sau khi tâm trí được thông suốt.

Cậu vốn không nghĩ tới việc mở chiếc to nhất trước mắt.

Mọi miêu tả của Từ Lục đều khớp với thân phận của người này.

Người của Tiên Thiên Toán chết, tất cả đều chết trước mặt ông ta.

Con đường rộng lớn bên ngoài kia là để ông ta có thể nhìn bao quát mười vạn đại sơn, nhìn bao quát dòng sông Thái Thủy như dải lụa ngọc trải ra.

Vũ hóa đăng tiên!

Ông ta đã đăng tiên rồi!

Tại sao năm xưa nhóm của Viên Ấn Tín, Châu tiên sinh và cả sư phụ của Viên Ấn Tín lại không mở chiếc quan tài này?

Là vì thứ bọn họ cần không nằm đây? Hay là bọn họ không dám?

Đến Châu Tam Mệnh còn không dám, sư phụ của Viên Ấn Tín cũng không dám, vậy mình có dám không?

Từ Lục l**m khóe môi, tâm trạng càng lúc càng phấn khích, thậm chí anh ta còn lấy ra lượng lớn bùa chú từ trong ngực, dường như đang tính toán xem số đồ trong tay có thể dùng được bao nhiêu.

La Bân nhìn lướt ra sau đài cao, cậu thấy lối vào của đường hầm.

Âm trạch không thể chỉ có bấy nhiêu đây, nơi này giống như mộ tổ của Tiên Thiên Toán hơn.

Nhất thời, tâm trí La Bân đấu tranh mãnh liệt.

Từ Lục nhìn chằm chằm quan tài trên đài cao, nghiêm nghị nói: "Tôi còn một lá bùa, lá cuối cùng rồi, là bùa hộ mệnh ông già đưa cho tôi. Theo lời ông ấy nói, dù là núi sập thì bùa này cũng có thể trì hoãn, dù là ác thi âm thần thì bùa này cũng có thể trấn áp tạm thời."

Trên cùng của xấp bùa là một lá bùa lục rất tinh tế, chỉ to bằng lòng bàn tay, không phải giấy vàng bình thường mà giống như một lá vàng mỏng, phù văn không phải được viết mà là được khắc lên.

"Người chết nương vào sinh khí, khí âm dương hà hơi thành gió, thăng lên thành mây, giáng xuống thành mưa, đi trong lòng đất thì gọi là sinh khí. Thuật bùa chú thoát thai từ địa tướng, La tiên sinh biết không, tuy nói một núi có ba mạch, nhưng địa tướng chỉ có một người, môn đồ Thiên Nguyên đông đảo, thuật bùa chú cũng tương tự như vậy. Thuật bùa chú là thành công lớn của địa tướng, cũng là một trong những cách để phá vỡ sự kìm kẹp của mệnh số. Lá bùa Tàng Phong Tụ Khí Cửu Tinh Phong Sa Trấn Long này chính là tác phẩm nhắm vào huyệt khí của long mạch. Ông già đó vẽ một lá cũng phải nghỉ ngơi cả tháng trời. Dù sao chúng ta cũng chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh, cậu mở quan tài của tổ sư nào thì tôi thấy cũng đều phải lôi lá bùa này ra thôi, nếu không thì khó mà kết thúc êm đẹp được. Cậu chưa xuất hắc, tôi cũng chưa xuất hắc, miễn cưỡng chỉ có mỗi cô Tiêm Nhi là xuất đạo. Các tổ sư của Tiên Thiên Toán chắc chắn đều là đại tiên sinh xuất hắc, người vũ hóa đăng tiên đâu chỉ có mỗi người này? Tôi thấy không hẳn thế. Đồ ép hòm dù sao cũng phải dùng tới, chi bằng chúng ta chơi một mẻ lớn luôn. Cậu hãy đem hết những gì học được trong đời ra, gia trì thật mạnh cho cô Tiêm Nhi. Tôi với cô ấy đồng tâm đồng ý, gọi tắt là cái gì mà đồng tâm hiệp lực ấy, bảo vệ cho cậu, biết đâu lại thành công thật. Nếu không thành công thì chúng ta chuồn nhanh. Cậu nghĩ mà xem, muốn tới núi Quỹ đối phó với kẻ kia mà không có món đồ xịn nào thì làm sao được? Lấy đồ cùng cấp với ông ta thì cậu không áp chế nổi đâu!"

Từ Lục càng nói càng phấn khích, thậm chí mặt đỏ bừng lên.

Bạch Tiêm vốn dĩ khi nghe Từ Lục nói một câu trong đó thì nhíu mày, lộ rõ vẻ không vui. Tuy nhiên, vào thời điểm mấu chốt này, cô không lên tiếng ngắt lời Từ Lục.

Từ Lục là người mạo hiểm.

Điều này không phải ngẫu nhiên, từ việc anh ta đối phó với Không An là có thể thấy được.

Gan dạ vô cùng lớn.

Nhìn trước mắt càng thấy rõ hơn, ngoài miệng bảo người ta đừng có nói gì mà 'sáng nghe đạo chiều chết cũng cam lòng', nhưng thực tế khi anh ta gặp được chuyện mình muốn xem thì cũng sẽ liều mạng mà làm. Điểm khác biệt duy nhất là người khác nghĩ nếu thất bại, chết thì chết; còn anh ta vẫn nghĩ đến việc thất bại rồi thì rút lui an toàn.

La Bân giơ tay lên, nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng.

"Mở." La Bân chỉ nói đúng một từ.

"Quá được! Làm thôi!" Từ Lục hào hứng.

Từ Lục nói không sai.

Không có món đồ tốt thì không thể đối phó Viên Ấn Tín.

Cùng một loại truyền thừa thì đã sao, biết người biết ta liệu có thực sự trăm trận trăm thắng?

Cậu vẫn đang đi con đường mà Viên Ấn Tín đã đi, trừ khi học được mấy môn thuật pháp khác đến mức đạt thành công lớn, nhưng việc này quá khó và vô định.

Nếu ở phương diện Tiên Thiên Toán mà có thể nghiền ép được, đó mới thực sự hoàn toàn chiếm được tiên cơ.

Nhìn qua những người trong sân, La Bân không tiến lại gần họ, lý do đơn giản là dù họ có pháp khí, nhưng trên người chắc chắn còn có độc, chạm vào thì sẽ bị vũ hóa.

Đương nhiên, nguồn gốc của loại độc này chắc là từ chiếc quan tài kia.

Bởi vì bản thân quan tài đã có lông vũ và vảy mịn.

Giải quyết vấn đề tận gốc vẫn tốt hơn là xử lý độc loạn xạ.

"Hôi tứ gia, tôi cần một đoạn cánh tay của vũ hóa thi, cậu đi lấy đi." La Bân lên tiếng.

Hôi tứ gia kêu "chít chít", nhanh như chớp rời khỏi vai La Bân.

Từ Lục bước về phía bậc thang kia, Bạch Tiêm theo sau anh ta.

Không phải sau khi Bạch Tiêm khôi phục tỉnh táo thì đổi tính, cô làm vậy hoàn toàn là vì cho rằng Từ Lục dễ chết hơn.

"Dùng máu của vũ hóa thi bôi lên quan tài, bôi lên tay chúng ta để tiện cho việc mở quan tài tránh độc sao? Có lẽ người của Tiên Thiên Toán không ngờ được họ vừa lan truyền thi độc nhưng cũng vừa để lại thuốc giải nhỉ?" Từ Lục không ngừng l**m khóe môi, vẻ phấn khích trong mắt không hề giảm bớt.

La Bân gật đầu, ý bảo Từ Lục nói đúng.

Sau đó cậu lấy la bàn Tứ Hợp ra, xem hướng kim chỉ rồi lẩm bẩm: "Khu vực này đối diện thẳng với phương Càn thượng. Toàn bộ không gian này chiếm đại đa số vị trí quẻ. Càn thượng Càn hạ, là Thuần Dương Bát Hào, chủ về kiên cường bất khuất, nguyên hanh lợi trinh, càng là nguyên lý căn bản nhất của Tiên Thiên Thập Lục Quái, tượng trưng cho mọi sự khởi đầu."

"Thế nên ông ta rốt cuộc đã chết hay chưa chết?" La Bân chằm chằm nhìn quan tài.

"Vũ hóa thi đều là bất tử mà, còn chút sinh khí tồn tại trong xác đấy." Từ Lục tiếp lời.

Không để ý đến Từ Lục, La Bân vẫn nhìn quan tài, lẩm bẩm: "Thiên Sơn Độn."

Lần này, Từ Lục nói nữa.

"Dương lùi âm tiến, núi Tượng giấu trong trời, là tượng ẩn độn sao?" La Bân nhìn thoáng qua cái cổng lớn phía trước.

Sau đó cậu ngẩng đầu nhìn lên trên.

Bên trên là một khối tinh thể tròn, trong suốt.

Bình thường thì bên ngoài trời tối, không thể sáng như vậy được.

"Trời đất chứa đựng mọi hình tượng, mặt trăng mặt trời chính trực sáng tỏ, thể hiện quy luật của vạn vật, soi thấu trăm loại linh thể. Là gương soi bóng trăng, bóng trăng rọi xuống nước, khiến tinh thể khúc xạ. Vị trí đặt dùi đồng là Nhật Thiên Đại Minh, minh cương hợp nhất, chiếu rọi bốn phương, giúp cho ông ta giấu trong trời, lại khiến cho ông ta bị trấn áp. Vật song trấn phối hợp với quẻ song mới khiến ông ta ngồi vững trên đài cao."

La Bân đã nhìn ra quẻ tượng.

"Mở quan tài nghĩa là phá quẻ, nghĩa là có khả năng xảy ra biến đổi tử thi. Bùa Cửu Tinh Phong Sa Trấn Long?" Nói rồi, La Bân lại nhìn Từ Lục.

"Phải!" Từ Lục liên tục gật đầu, "Tôi nghĩ kỹ rồi, cô Tiêm Nhi phải ở một vị trí có thể nâng cao thực lực để giúp chúng ta. La tiên sinh, cậu mở quan tài, tôi chọn thời cơ trấn áp, lá bùa này mạnh lắm. Sau đó thì việc ai nấy làm, xong xuôi thì chúng ta trực tiếp mời Hôi tiên lên người, chạy thoát thân ngay lậ. Bất kỳ thi thể nào cũng khó mà rời khỏi mắt huyệt đã được định sẵn, ông ta chỉ có thể đấm ngực dậm chân rồi tiếp tục ở trên vách đá kia ngắm phong cảnh, à không, nhìn chúng ta rời đi thôi." Từ Lục càng nói càng hăng.

"Không thể mở quan tài ở vị trí cũ, quẻ song là để trấn áp nhưng cũng là để gia trì, phải ở vị trí kia."

"Hả?" Sắc mặt Từ Lục thay đổi, "Không ổn lắm đâu..."

Vị trí La Bân chỉ căn bản không nằm trên đài cao mà là hướng Nam lệch Đông, điều này có nghĩa là phải vận chuyển quan tài từ đài cao xuống bên dưới để mở?

Quan tài đứng cao ít nhất một trượng rưỡi, rộng phải nửa trượng.

Quan tài lớn như vậy, cộng thêm gỗ của Tiên Thiên Toán dùng chắc chắn là loại cực phẩm, ít nhất cũng phải mấy trăm cân, thậm chí nặng hơn.

Cho dù Bạch Tiêm là một chân nhân, cô ấy có thể đánh đổ quan tài này nhưng không có nghĩa là có thể nhấc nó lên...

"Không được cũng phải làm, vị trí đó là Tinh Thiên Đại Hội, tinh là chúng tượng, hội tụ hợp nhất, tượng như quần tinh củng nguyệt, vạn chúng nhất tâm, ý quẻ của nó là hợp chúng vào trời, việc lớn có thể thành!" La Bân nói chắc nịch. Cậu nhìn lá bùa trong tay Từ Lục rồi nói tiếp: "Lá bùa này lấy cửu tinh làm cốt lõi, hiệu quả ở vị trí Tinh Thiên Đại Hội sẽ mạnh hơn."

"Mạnh như áo đỏ thăng tiến thành chân nhân?" Từ Lục muốn nhảy dựng lên.

"Ừ." La Bân gật đầu.

"Phải thử thôi, nhưng vấn đề quay lại là... Cô Tiêm Nhi không phải là con la... Tính cả chúng ta vào thì sức cũng không bằng một cánh tay của cô ấy, đó đâu phải là một quan tài nhỏ?" Từ Lục vẫn cảm thấy việc này khó khăn.

"Từ tiên sinh đừng vội, tôi đã có cách." La Bân vô cùng tự tin.

Mí mắt Từ Lục giật giật, tỏ ra nghi ngờ.

Hôi tứ gia đã quay lại, ngậm một cánh tay lớn, chỉ có điều ngón tay trên cánh tay đã mất sạch.

"Bạch", cánh tay bị nó ném xuống đất, nó lại phun ra năm ngón tay về phía Từ Lục.

Một bóng dáng xám trắng xẹt qua, thu ngay năm ngón tay vào túi, Hôi tứ gia không ngừng kêu "chít chít", tỏ vẻ vô cùng uy phong.

"Hôi tứ gia, cậu phải đi một chuyến nữa." La Bân lên tiếng.

Hôi tứ gia bất mãn kêu.

"Đi tập hợp chuột núi, phải nhiều, phải khiêng cỗ quan tài kia xuống, trông cậy vào cậu cả đấy." La Bân không quan tâm đến sự kháng nghị của Hôi tứ gia, đưa ra yêu cầu.

"Chít chít!" Mắt Hôi tứ gia sáng rực lên, nó nhìn chằm chằm vào quan tài trên đài cao, lại kêu hai tiếng với Tiểu Hôi Linh, hành động đó giống hệt như đang cười thầm, sau đó hai con chuột cùng sóng vai nhau nhanh chóng rời đi.

"Trời ạ..." Từ Lục nuốt nước bọt.

"Chúng ta sẽ không làm tổn hại đến di hài, ông ta là tổ sư quan trọng nhất của Tiên Thiên Toán, mở quan tài chỉ để lấy đồ, tôi chỉ muốn thanh lý môn hộ thôi. Vì vậy, đạo trưởng Bạch Tiêm không cần phải chiếm giữ vị trí quẻ nào cả." La Bân nhìn Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm hành lễ, tỏ ý tôn trọng.

Cô không bị Minh Phi thần minh khống chế nữa, đây hoàn toàn là sự tôn trọng và cảm ơn đối với La Bân.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Đương nhiên, trong lúc đó La Bân còn làm một việc, cậu bước lên đài cao, bôi đều máu của vũ hóa thi một lượt.

Từ Lục đứng bên cạnh quan sát, cũng xem xét kỹ lưỡng toàn bộ quan tài, không ngớt lời trầm trồ khen ngợi.

...

Tại đạo trường núi Quỹ, dưới bức tượng của Viên Ấn Tín.

Viên Ấn Tín đang ngồi tĩnh lặng bên một bàn cờ.

Hai ngón tay bị đứt của ông ta đã mọc lại, tuy nhiên chúng mọc rất kỳ quái, giống như những cành cây khô héo, lại đầy những ống nhỏ li ti như những mạch máu, khiến người ta nhìn mà lạnh sống lưng.

"Đồ nhi ngoan, không phải đối mặt trực tiếp với âm thần thì cũng là những đạo sĩ có thể thỉnh ra dương thần, con đúng là hay gây rắc rối."

Ở đỉnh Văn Thanh, Viên Ấn Tín vốn dĩ nhờ một luồng hồn phách liên kết với La Bân, dựa vào Tiên Thiên Toán để đấu với kẻ xuất âm thần kia.

Bất thình lình có một đạo sĩ xuất hiện khiến ông ta cảm nhận được hơi thở của xuất dương thần.

Vì thế, ông ta nhanh chóng cắt đứt liên lạc với La Bân.

Sau đó một lần nữa, ông ta định nhập hồn vào La Bân nhưng lại cảm thấy hơi thở bên cạnh La Bân không đúng nên đành phải dừng lại.

Tiếp đó, khi ông ta cảm nhận được Thượng Quan Tinh Nguyệt và La Bân tụ họp, định nhập hồn lần nữa thì kết quả vẫn có hơi thở dương thần lảng vảng bên cạnh.

Nhập hồn là phải trả giá, cảm ứng cũng phải trả giá.

Khi ông ta hồi phục lại thì phát hiện hoàn toàn mất cảm ứng với La Bân, thậm chí mất luôn cảm ứng với Thượng Quan Tinh Nguyệt.

"Hai sư tỷ đệ các con đã đi đâu? Vi sư hiếu kỳ thật đấy, lại có thể khiến vi sư cũng không nhìn thấy được."

Viên Ấn Tín khẽ gõ lên mặt bàn.

Trên mặt bàn còn có một bàn cờ, trên bàn cờ có hai quân cờ, một là La Bân, hai là Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Đột nhiên, Viên Ấn Tín đưa tay kia ôm lấy ngực.

"Hồi hộp?"

Đã rất lâu, rất lâu rồi, có thể nói từ khi tiếp quản núi Quỹ đến nay ông ta chưa từng có cảm giác hồi hộp thế này.

Ngay cả khi bị Bạt Tiêu làm khó, ông ta cũng không cảm thấy sự rung động khó chịu từ sâu trong lòng thế này.

"Bị kẻ xuất âm thần đoạt xá rồi sao? Đệ tử của tôi mà mấy người cũng dám thu nhận?"

Viên Ấn Tín không tính tới việc Thượng Quan Tinh Nguyệt đã che trời, càng không ngờ rằng vị trí La Bân đang đứng lúc này lại là bên trong sơn môn của Tiên Thiên Toán.

Ông ta chỉ nghĩ là đám đạo sĩ không có mắt kia đã phá hoại tiến trình của một số việc.

"Để tôi xem mấy người có thể phong tỏa hai sư tỷ đệ chúng nó được bao lâu." Viên Ấn Tín cười lạnh.

truyenfull,truyenfull vn