Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 880

Chương 880: Ông nội Bạch

Từ Lục ngẩng đầu, khựng lại lại, nhưng sự nản chí trong mắt anh ta vẫn không hề thuyên giảm.

La Bân híp mắt, bước tới vài bước, chắn trước mặt Bạch Nguy.

Phần lớn suy nghĩ của Từ Lục đều đang chìm trong tâm trạng lo sợ sắp có chuyện xảy ra, nên chưa cân nhắc đến nhiều vấn đề khác.

Cái người ở Ngũ Tiên Quan này và Bạch Nguy có thù sâu như biển.

Bản thân Ngũ Tiên Quan vốn còn một số đệ tử, nhóm ác tiên phản bội do Hồ Hữu Long cầm đầu dù làm loạn ở núi Tam Đạo, nhưng ít ra vẫn còn đệ tử kìm chế.

Bạch Nguy đã giết sạch những đệ tử đó, nên mới dẫn đến chuyện núi Tam Đạo bị ác tiên khống chế hoàn toàn.

Người này xuất hiện ở đây, mục đích không khó để đoán.

"Thời gian của ông ấy không còn nhiều nữa."

Lão già bước lên vài bước, đi đến giữa sân.

"Tẩu hỏa nhập ma, nhiều chuyện xảy ra không phải ý muốn của ông ấy. Trong ngũ tiên chủ đạo việc hại người, Hồ tiên đã chết dưới tay ông ấy, những kẻ còn lại sau khi bị trọng thương và khống chế đều đã bị năm thi tiên của lão tổ Ngũ Tiên Quan mang đi. Thù, mấy người cũng đã báo. Ông ấy có chết thì cũng hãy để ông ấy được chết thanh thản. Mong tiền bối đừng làm khó vãn bối." La Bân nói thẳng.

"Ai bảo tôi muốn giết ông ta?"

Trong ánh mắt ông già thoáng hiện vẻ phức tạp, lại thêm vài phần cung kính, lão ngẩng đầu nhìn lên phía trên.

Thôn này vốn nằm ngay chân núi.

Từ trong sân, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy núi Tam Đạo ở phía sau.

"Hồ tam thái gia ăn thi đan, luyện hóa con Hồ tiên đó, bốn thái gia còn lại cũng luyện hóa bốn tiên gia kia, tâm trạng rất vui vẻ. Hồ Hữu Long đã chết, những đệ tử phản bội còn lại tôi đã lần lượt dọn dẹp môn hộ xong xuôi. Thái gia suy nghĩ kỹ càng, mới lệnh cho tôi đưa ông ta về quan để xem xét căn cốt." hông phải ai cũng có mệnh để thừa kế năm lão thái gia đó đâu." Ông già có vẻ bùi ngùi, thậm chí là hâm mộ.

Dường như ông ta đã thông suốt, biết rõ Bạch Nguy vốn thân bất do kỷ.

Tim La Bân đập thình thịch.

Cậu vẫn luôn quan sát khuôn mặt đối phương, từ diện mạo không thấy có vấn đề gì, trong lời nói cũng không có bất kỳ nội dung nào mang tính lảng tránh.

Quả thực, ông ta không nói dối.

Sơn cùng thủy tận ngỡ hết lối, giữa bóng liễu râm mát hoa tươi rực rỡ lại thấy một ngôi làng?

Ông già đưa Bạch Nguy đang trong tình trạng hấp hối đi mất.

Lão để lại một Bạch tiên, chịu trách nhiệm chữa trị cho Bạch Tiêm và Từ Lục.

Riêng lão Diêm và Diêm Nhu, hồn phách bị ảnh hưởng không phải là thứ Bạch tiên có thể chữa khỏi, chỉ có thể đợi họ từ từ hồi phục.

...

Thấm thoát đã ba ngày troi qua.

Trong ba ngày này, không một người dân làng nào dám lại gần nhà lão Diêm.

Họ đều đi đường vòng.

Tất nhiên, khi không còn ác tiên tác oai tác quái, bầu không khí căng thẳng trong thôn biến mất, dân làng có thể tự do ra vào, bớt đi rất nhiều u ám.

Thực tế là vào ngày thứ hai, lão Diêm và Diêm Nhu đã tỉnh lại.

Lão Diêm mọi thứ như thường, Diêm Nhu cũng vậy.

Chỉ là Hôi tứ gia cứ luôn tìm cách áp sát Diêm Nhu.

Ban đầu Diêm Nhu sợ, nhưng không chịu nổi cái thói da mặt dày của Hôi tứ gia, nó hết vái chào lại lật bụng nịnh bợ, xóa tan nỗi sợ hãi của cô.

La Bân biết, cũng giống như Bạch Nguy, Hôi tứ gia cũng đang nhìn người mà nhớ đến người cũ.

Chuyện nó và Hồ Hạnh chia lìa không giống như mọi người vẫn nghĩ.

Vậy nên nó không phải là kẻ phản bội Hồ Hạnh.

Bạch Nguy đối xử với Diêm Nhu như vậy cũng có lý do, trong tiềm thức ông ta biết rõ sai lầm mình gây ra nên mới hối hận đến thế.

...

Chạng vạng, Diêm Nhu làm một bàn đầy thức ăn.

Ngay cả Hôi tứ gia cũng có một cái đĩa riêng chất đầy đồ ăn.

"Cứ đợi thế này mãi không phải là cách. Hồn phách của Bạch Thanh Quan ở đây, núi Thần Tiêu lại có Trần Hồng Minh, sớm muộn gì họ cũng tìm thấy chúng ta."

Khi nói câu này, Từ Lục nhìn Bạch Tiêm.

Trong đó còn có một vấn đề, Bạch Tiêm không hề có bất kỳ cảm xúc nào đối với Bạch Thanh Quan. Rõ ràng cô biết tất cả, ký ức không hề hỗn loạn, nhưng cô lại hoàn toàn thờ ơ. Lúc ra tay với Bạch Thanh Quan cô đã vậy, giờ bà ta chết rồi, tâm trạng cô cũng không có chút gợn sóng.

Lũ trùng do Không An để lại có ảnh hưởng lớn đến mức đáng sợ.

"Lát nữa tôi sẽ lên đó xem thử." La Bân trả lời.

Ba ngày kể từ khi Bạch Nguy được đưa đi, không thấy ông già của Ngũ Tiên Quan quay lại.

Dựa theo tình trạng của Bạch Nguy, nếu không có "cơ duyên", chắc chắn là phải chết rồi.

La Bân không chắc chắn năm thi tiên sẽ chọn Bạch Nguy, cậu cũng không rõ căn cốt của ông ta ra sao.

Tính cách tiên gia vốn phức tạp, ngũ thi tiên tìm đến Bạch Nguy được, lẽ nào không tìm được người khác?

Nếu Bạch Nguy chết, họ ở lại đây quả thực không có ý nghĩa gì, rời đi sớm mới là đường đúng đắn.

"Cùng đi đi, haizz." Từ Lục thở dài. "Chuyện quái gì thế này không biết."

Anh ta lại lẩm bẩm một câu rồi mới động đũa.

Mọi người ăn xong thì trời đã tối hẳn.

Từ Lục và lão Diêm đều uống hai ly, loạng choạng đứng dậy định về phòng.

Nhưng cả hai cùng lúc đứng sững lại, lão Diêm giật mình, lập tức tỉnh rượu.

Từ Lục lảo đảo, giơ tay chỉ ra ngoài sân, kéo dài tiếng "A" rồi nói: "La tiên sinh, tôi say rồi phải không?"

La Bân quay đầu.

Trước mắt là một người ăn mặc sạch sẽ, chỉnh tề trong bộ áo bào xuất mã tiên màu xanh trắng.

Mái tóc trắng xóa nay bỗng có thêm vài phần tóc đen, làn da nhăn nheo đã giãn ra, trở nên săn chắc.

Bản thân Bạch Nguy đã hơn sáu mươi tuổi, lại chịu nhiều giày vò tâm lý ở núi Quỹ, sau khi ra ngoài lại gặp hàng loạt chuyện, ông ta sớm đã già nua không còn hình thù gì.

Giờ phút này, trông ông ta trẻ ra không dưới mười tuổi.

"Chít chít."

Hôi tứ gia kêu lên.

Một tay Từ Lục vịn bàn, mắt trợn tròn xoe.

Bạch Tiêm như gặp kẻ địch, chắn trước mặt La Bân.

Bạch Nguy lặng lẽ đứng giữa sân.

Khoảng một phút sau, ông ta mới bước tới.

Vào phòng khách, ông ta phớt lờ Bạch Tiêm, phớt lờ La Bân, càng phớt lờ cả Từ Lục.

Ông ta dừng lại trước mặt Diêm Nhu.

Lão Diêm đổ đầy mồ hôi nhưng không dám nhúc nhích.

Khí thế trên người Bạch Nguy quá mạnh, nhóm La Bân đều ngỡ ngàng, huống chi là một người bình thường như lão Diêm?

Ngược lại là Diêm Nhu, dường như cô không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

"Cô không phải là Hạnh Nhi. Tôi đã hại chết con bé. Cô và con bé thật giống nhau." Bạch Nguy rầu rĩ nói, "Về những ảnh hưởng đã gây ra cho cô, tôi vô cùng xin lỗi."

Bạch Nguy vậy mà lại khom lưng với Diêm Nhu.

Diêm Nhu lúng túng không biết làm sao.

"Tôi muốn nhận cô làm đồ đệ, cô có sẵn lòng đồng ý không?"

Bạch Nguy đứng thẳng người, ánh mắt vô cùng chân thành.

"Nay tôi cũng coi như sực tỉnh từ cơn mê, lại có thêm cơ duyên, sau khi ngũ tiên xuất mã tiến thêm một bước nữa, dù có quay về núi Tát Ô, tôi cũng có thể có một chỗ đứng, được chia cho một ngọn núi. Cô sẽ là đệ tử chân truyền duy nhất hiện nay của tôi. Những gì tôi nợ Hạnh Nhi, tôi sẽ bù đắp hết cho cô. Việc cô cần làm làdốc hết sức để xuất mã và cuối cùng đạt được ngũ tiên xuất mã. Tính cách của Hạnh Nhi rất mạnh mẽ, cô ấy có yêu cầu cực cao với bản thân mình. Núi Quỹ đã làm thui chột tài năng của con bé, con bé luôn canh cánh trong lòng. Cô có thể đồng ý với tôi, coi như là hoàn thành tâm nguyện của con bé không? À, ngày sau tôi sẽ thu hồi hồn phách của Hạnh Nhi, cô có sẵn lòng để cô ấy ký gửi trên người cô không? Không phải đoạt xá, tôi bảo đảm, chỉ để một làn yên hồn của con bé trên người cô thôi." Bạch Nguy chân thành nói rõ tất cả.

La Bân và Từ Lục đương nhiên giữ im lặng, không mở miệng xen vào.

Bạch Nguy thu đồ đệ.

Đây là cơ duyên!

Đặc biệt là Bạch Nguy của hiện tại đã hoàn toàn khác trước!

Nhưng Diêm Nhu dù sao cũng là một người bình thường, cô đồng ý hay không là quyền tự do của cô.

Khoảng vài giây sau, Diêm Nhu lắc đầu.

Bạch Nguy sững sờ, cay đắng và thất vọng.

Nhưng sau đó, Diêm Nhu lại nhìn lão Diêm, rồi chậm rãi quỳ xuống đất, cúi đầu.

"Ông nội Bạch." Diêm Nhu khẽ gọi.

truyenfull,truyenfull vn