Chương 879: Cô... Không phải con bé!
Lão tiên nói xong liền chậm rãi rời khỏi cổng sân, biến mất khỏi tầm nhìn của La Bân.
Bạch Nguy loạng choạng, ông ta nhìn La Bân rồi lại bước về phía trước.
Đến dưới bậc thềm trước hiên nhà, ông ta ngơ ngẩn nhìn Diêm Nhu, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi lã chã.
"Hạnh Nhi..."
Giọng Bạch Nguy run rẩy.
"Cô... không phải là con bé. Ha ha..."
Trong lời nói ngắt quãng ấy lộ rõ sự đau khổ và bi quan.
"Phụt." Bạch Nguy phun ra một ngụm máu đen.
Ông ta đang đối mặt với Diêm Nhu, lúc phun máu thì cơ thể vặn vẹo, máu bắn tung tóe lên cổng sân bên cạnh.
Sau đó, Bạch Nguy quỳ thẳng xuống đất.
Cơ thể ông ta ngửa ra sau, đầu chạm đất phía trước, hai chân vặn vẹo, hai tay dang rộng, máu không ngừng tràn ra từ miệng.
Ánh trăng soi rọi lên khuôn mặt ông ta, đôi mắt ông ta từ từ khép lại, chỉ còn để lại một khe hở nhỏ, hơi thở đang không ngừng yếu đi, trở nên thoi thóp như sợi tóc.
Bạch Nguy sắp chết rồi.
"Chít chít chít... Chít chít chít..."
Hôi tứ gia kêu liên tục kêu mấy tiếng, nó vẫn không chịu leo xuống từ trên đầu La Bân.
La Bân s* s**ng trên người, lấy ra một lá bùa thỉnh linh Hôi tiên dán lên vai.
Hôi tứ gia vọt tới bả vai La Bân, tạo thành trạng thái nhập lên người.
"Hôi tứ gia, sao cậu không nói gì nữa?" La Bân khàn giọng hỏi.
"Chít chít chít." Lúc này Hôi tứ gia mới mở miệng.
Ý nó là: Nói cái gì mà nói, không phải cậu đã biết rồi sao? Tiên gia cũng giống như nuôi cổ vậy, bản mệnh tương liên, chết một tên là trọng thương, chết sạch bốn tên thì sẽ mất mạng. Năm cái tên khốn khiếp kia chẳng có gì tốt đẹp cả, dù ông Bạch bây giờ không giết chúng thì cũng chẳng còn cách nào, một khi để chúng hồi sức lại rồi nhập vào người thì lúc đó chẳng còn ai sống nổi. Có đứa nào tính đứa đó, đều phải chết sạch sành sanh.
Những lời sau đó, Hôi tứ gia trực tiếp ám chỉ La Bân, Bạch Tiêm và Từ Lục.
"Chúng đã giết bốn tiên gia? Là cậu bảo chúng làm thế sao? Vậy để chúng đi theo lão tiên rốt cuộc có ý gì?" La Bân hỏi.
Hôi tứ gia lại kêu "chít chít" trả lời: "Cậu đúng là không thông minh gì cả, để chúng đi theo là để ông Bạch được sống đấy. Thi đan đã dâng ra rồi, năm cái đứa trời đánh kia bị hút cạn tinh khí, dù chúng không sống lại được vẹn toàn thì cũng sống được một nửa, chỉ cần chúng bằng lòng thì ông Bạch vẫn có thể sống tiếp. Ông Bạch không còn tẩu hỏa nhập ma nữa, đối phương là năm tiên gia chính phái, lại còn từ núi Cửu Đỉnh Thiết Sát xuống, là tiên gia được Hắc lão thái bà điểm hóa, so với năm cái thứ ở núi Quỹ đã quên sạch tên họ, đến cả đồng bọn của mình cũng trực tiếp ăn thịt thì tốt hơn nhiều. Cậu tưởng chúng làm thế nào mà đột phá được? Bên cạnh ông Bạch có bao nhiêu tiên gia, tất cả đều bị ăn sạch cả rồi! Suýt chút nữa thì tứ gia đây cũng bị ăn thịt luôn. Cậu tưởng con bé Tiểu Hạnh không tìm thấy lão sao? Tìm thấy rồi, cô ấy phát hiện ra vấn đề, cô ấy đau lòng quá nên bỏ chạy, thi đan cô ấy đưa cho tôi, chúng tôi chia làm hai ngả mà chạy, đợi đến lúc tôi muốn tìm cô ấy hội quân thì đã không thấy người đâu nữa. Tôi cũng hết cách, chỉ đành tìm đến cậu thôi."
Hôi tứ gia nói một tràng dài rồi không mở miệng nữa, chỉ có cái đuôi là quét qua quét lại.
Cổ họng nó động đậy, lúc này La Bân mới chú ý thấy chỗ đó căng phồng lên, chứa đầy thứ gì đó.
Sau đó, từ miệng Hôi tứ gia lòi ra nửa đốt ngón tay, nó đang gặm nhấm một cách ngon lành.
Tim La Bân lại đập hẫng đi nửa nhịp.
Ngón tay của Bạch Thanh Quan sao?
La Bân có suy nghĩ đó.
Chỉ là bây giờ có hỏi thì còn ý nghĩa gì nữa?
Bạch Thanh Quan chết rồi, hồn phách bị luyện thành cái gọi là yên hồn.
Giết Bạch Thanh Quan chắc chắn không phải là suy nghĩ của chính Bạch Nguy.
Lúc Bạch Thanh Quan bị thương là do Hôi tứ gia nhập xác Bạch Nguy, suốt một khoảng thời gian dài như vậy, bà ta vẫn còn sống.
Nhưng sau đó bà ta vẫn chết, nguyên nhân đã quá rõ ràng.
Con Hôi tiên to như con mèo kia ở lại núi Tam Đạo, cứ quấn lấy Diêm Nhu, bốn tiên gia còn lại vẫn ở trên người Bạch Nguy.
Là chúng xúi giục.
Không, là chúng tự quyết định giết Bạch Thanh Quan!
Thi tiên còn thu mất hồn phách của Bạch Thanh Quan...
Sự việc đã hoàn toàn đi đến mức không thể hóa giải được nữa.
Cố gắng kìm nén những suy nghĩ miên man, La Bân tiến lên trước, đỡ Diêm Nhu dậy, đưa vào trong phòng.
Pháp khí của núi Lục Âm gây tổn thương cực lớn cho hồn người, Diêm Nhu vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.
Tuy nhiên pháp khí không trực tiếp c*m v** cơ thể nên sẽ không để tổn thương này biến thành tổn thương thực thể, vẫn có thể hồi phục.
Tiếp đó, La Bân vào phòng lão Diêm, quả nhiên, lão Diêm đang nằm gục dưới đất.
Cậu lại khiêng lão Diêm lên giường.
Sau đó, La Bân ra ngoài sân, lần lượt cõng Bạch Tiêm và Từ Lục vào phòng khách, đặt nằm phẳng trên mặt đất.
Bạch Tiêm không chỉ bị thương hồn mà còn chịu rất nhiều vết thương ngoài da, tình trạng rất tệ.
Từ Lục thì mơ mơ màng màng, miệng không biết đang lầm bầm cái gì.
Nhất thời, La Bân cũng không biết phải làm sao.
Cuối cùng cậu lại đến bên cạnh Bạch Nguy, trạng thái của Bạch Nguy còn tệ hơn lúc nãy, hơi thở đã thoi thóp.
Thậm chí dù đã từng ăn thi đan cũng chẳng có tác dụng gì.
"Haizz, ông ta sắp đi gặp bà cố rồi." Hôi tứ gia nói thêm một câu.
Trời không biết đã sáng từ lúc nào.
Một vệt trắng bạc rạch ngang bầu trời xám xịt.
Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, chiếu vào trong sân.
Khi một tia sáng chiếu lên người Bạch Tiêm, cô rõ ràng đang nhắm mắt nhưng lại giống như vô thức ngồi dậy, sau đó ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên đầu gối.
Dưới da cô có những con trùng đang luồn lách, cảm giác bò trườn khiến người ta phải nổi da gà.
Đó là những con trùng mà Không An để lại, sinh ra từ trong cơ thể Bạch Tiêm, căn bản không thể tiêu trừ tận gốc.
Lần đầu tiên La Bân không cảm thấy lũ trùng này đáng ghét.
Rõ ràng, chúng đang khống chế cơ thể Bạch Tiêm để tự chữa trị.
Lại qua một lúc lâu nữa, Từ Lục cuối cùng cũng tỉnh.
Anh ta ôm đầu bò dậy, ngồi xổm mất vài giây mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
"Mẹ nó chứ... Sống sót rồi sao? Suỵt... Lão ta chết rồi à? Xong rồi... Tiên gia thì chẳng vớt vát được mống nào, ở đây còn lòi ra một lão tiên. Bạch Nguy này gây không ít rắc rối, giết Bạch Thanh Quan rồi còn luyện thành yên hồn... Phía núi Thần Tiêu biết giải thích thế nào đây... La tiên sinh, gây họa lớn rồi." Từ Lục nản chí nói, "Nếu lão ta còn sống, đưa lão ta tới núi Thần Tiêu thì còn có cái để nói, thế này thì cái nồi đen này úp chặt lên đầu chúng ta rồi..."
"Chít chít chít." Hôi tứ gia xông về phía Từ Lục quát tháo.
Ý nó là anh sợ cái gì, cùng lắm là bị đánh chết thôi, có khi là bị sét đánh chết, chắc chắn là được chết một cách thống khoái.
La Bân: "..."
Từ Lục nghe không hiểu, nhìn La Bân với ánh mắt dò hỏi.
La Bân thuật lại trung thực lời của Hôi tứ gia, đồng thời kể lại những chuyện đã xảy ra sau khi Từ Lục hôn mê một lượt.
Khóe mắt Từ Lục giật liên hồi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao có thể nói như vậy được... Bị kiếm đâm chết hay sét đánh chết đều không phải chuyện đùa đâu, trời ạ..."
Nhìn ra ngoài cửa, Từ Lục hoảng hốt.
"Chuyện quái gì thế này không biết."
Anh ta càng chán nản.
Đúng lúc này có một người bước vào cổng viện.
Người này mặc áo bào bẩn thỉu, mặt mũi xấu xí, sứt môi, răng vàng lộ ra ngoài, đây chẳng phải chính là chủ đương nhiệm của Ngũ Tiên Quan đó sao?