Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 870

Chương 870: Ngũ Tiên Quan

"Mấy con Hôi tiên này đúng là không để bản thân chịu thiệt, còn biết mò đến đây tìm vợ cơ đấy." Từ Lục l**m khóe môi, ghé sát cổng sân, từ khe hở nhìn ra ngoài.

Một tiếng "xoảng" vang lên, là lão Diêm ngồi không vững, ngã nhào xuống đất. Ông bịt miệng rên, kèm theo tiếng thở dài yếu ớt đầy bi thương.

Cửa phòng mở, Diêm Nhu chạy bước ra ngoài, vội vàng đỡ lão Diêm đứng dậy, để ông ngồi lại vào ghế.

Lão Diêm đang run rẩy, nắm chặt lấy tay Diêm Nhu.

Diêm Nhu mím môi, trong hốc mắt cũng có nước mắt chực trào.

Hai ông cháu họ đều bi quan, thậm chí là tuyệt vọng.

Nghĩ thử mà xem, cảnh tượng này xảy ra bên ngoài một gia đình bình thường, kéo dài suốt mấy tháng trời, đêm nào cũng tới, ai có thể chịu đựng nổi loại áp lực này?

Lão Diêm và Diêm Nhu không phát điên đã là nhờ họ rất kiên cường.

La Bân quay trở lại phòng khách.

Lão Diêm run rẩy đứng dậy, dắt theo Diêm Nhu, cả hai quỳ xuống trước mặt cậu.

"Đạo trưởng của đạo quán Xuất Huyền nói đây là Hôi tiên cưới vợ, ngày nào cũng tới dập đầu, nhất quyết đòi cưới Nhu Nhi đi. Nhà tôi là nơi dán nhiều bùa nhất, đạo trưởng liều chết bảo vệ Nhu Nhi. Đã một tháng nay họ không tới rồi, nếu không có ba người, sợ là Nhu Nhi sẽ rơi vào tay độc của Hôi tiên mất. Cho dù hai tiên sinh muốn mang Nhu Nhi đi đâu cũng được, xin đừng để con bé thực sự rơi vào tay Hôi tiên độc ác!"

Lão Diêm thậm chí định dập đầu.

La Bân lập tức đỡ ông dậy, Từ Lục lên tiếng trấn an hai ông cháu.

"Tại sao mọi người không rời khỏi đây?" Bạch Tiêm bỗng hỏi.

"Haiz... Không ra ngoài được đâu. Tuy rằng quãng đường ra khỏi thôn rất ngắn, nhưng cứ hễ đến ngoài rừng trúc là người ta cứ đi vòng quanh ở đó. Đi hướng khác cũng không ra được, Hoàng đại tiên đã phong tỏa đường rồi. Cho dù may mắn đi qua được cũng sẽ đụng phải Hoàng tiên, lúc đó cũng chỉ có đường chết thôi. Những đại tiên này không phân biệt ngày đêm, lúc nào cũng có thể xuất hiện, chẳng quan ban đêm hoạt động thường xuyên hơn, ban ngày sẽ bớt đi đôi chút." Lão Diêm cay đắng nói.

"Các đạo trưởng rời đi chắc cũng vất vả lắm. Họ từng thử đưa người đi, kết quả là đạo trưởng ấy và người dân muốn rời thôn đều chết ở rừng trúc, không ai dám đi nhặt xác, cuối cùng họ bị rỉa sạch chỉ còn bộ xương, đến cả khung xương cũng bị tha đi mất." Giọng Diêm Nhu run rẩy.

Bạch Tiêm dù sao cũng là đạo sĩ, không hiểu phong thủy nên mới hỏi câu đó. La Bân và Từ Lục thì không hỏi, vì cả hai đều hiểu, xảy ra nhiều chuyện như vậy mà người không đi thì chắc chắn là đi không được.

La Bân nhìn Diêm Nhu.

Khí chất của Diêm Nhu đúng là đặc biệt, càng nhìn thực sự càng giống Hồ Hạnh.

Là trùng hợp sao?

Khoảng thời gian nửa năm... Hôi tứ gia...

Nhịp tim La Bân lại một lần nữa trở nên rối loạn.

Cậu chợt nghĩ đến một người khác.

Bạch Nguy!

Lúc trước La Bân không nghĩ theo hướng này là vì thành phố Tế Thủy cách nơi này rất xa. Hơn nữa, Bạch Nguy đã tẩu hỏa nhập ma, mất đi lý trí. Quan trọng nhất là Đới Chí Hùng chắc chắn không chỉ nhìn chằm chằm Hồ Hạnh, hắn không thể bỏ qua Bạch Nguy.

Giờ đây cậu liên tưởng đến Bạch Nguy hoàn toàn là vì Diêm Nhu quá giống Hồ Hạnh.

Ngoài điểm này ra, cô ấy không còn gì đặc biệt.

Nếu không có mối liên hệ đặc thù, Hôi tiên làm gì mà liên tục mấy tháng trời tới dập đầu, khiêng kiệu hoa?

Hôi tiên cưới vợ, là cưới cho ai?

Cảm giác ớn lạnh ùa về.

Bạch Nguy thực sự đã điên rồi.

Hồ Hạnh gọi ông ta là ông nội cơ mà!

Thế mà lại muốn cưới một cô gái giống Hồ Hạnh như đúc!

Ông ta tẩu hỏa nhập ma rồi!

Tất nhiên, đây đều là suy đoán viển vông của La Bân, cậu không thể khẳng định sự việc là như vậy.

"La tiên sinh?" Từ Lục lại dùng khuỷu tay hích vào vai La Bân: "Sao cậu cứ nhìn chằm chằm cô bé người ta thế? Cậu có phát hiện gì à?"

"Tôi muốn đến sau núi xem thử." La Bân không nhìn Diêm Nhu nữa.

"Giờ này không được đâu nhỉ?" Từ Lục ho khan một tiếng.

"Ừ, chờ trời sáng. Chúng hoạt động ít hơn khi trời sáng, chắc chắn có nguyên nhân, chúng ta sẽ hành động lúc đó. Lão Diêm, ông và cháu gái đi nghỉ ngơi đi, chúng tôi sẽ giải quyết xong chuyện này mới đi."

La Bân nói hai câu lần lượt với Từ Lục và lão Diêm.

Lão Diêm bấy giờ mới lảo đảo đứng dậy, Diêm Nhu vẫn nắm chặt tay ông, hai ông cháu bước ra khỏi phòng khách. Sau khi đưa Diêm Nhu vào căn phòng lúc trước, lão Diêm mới vào một gian phòng khác.

"Tôi nghĩ đến một người." La Bân ngồi bên bàn.

Từ Lục và Bạch Tiêm ngồi hai bên.

La Bân cố gắng nói ngắn gọn súc tích về chuyện của Bạch Nguy và Hồ Hạnh.

"Thật sự trùng hợp vậy sao?" Từ Lục nuốt nước bọt. Không đợi La Bân trả lời, Từ Lục lại lẩm bẩm: "Không có trùng hợp thì không thành chuyện, đúng là có khả năng trùng hợp như vậy thật. Một xuất mã tiên có bốn tiên gia đi theo đúng là có thể đánh ngang ngửa với đạo sĩ áo đỏ, cộng thêm việc ông ta tẩu hỏa nhập ma, ra tay sẽ tàn độc hơn, đánh chết đạo sĩ áo đỏ cũng không phải chuyện lạ. Đạo quán Xuất Huyền không giải quyết được ông ta chắc là vì lý do này. Nếu đã biết căn nguyên vấn đề thì chuyện dễ giải quyết rồi. Để Bạch Tiêm cho ông ta ăn vài đạo lôi cho tỉnh táo lại, tôi cho ông ta thêm hai lá bùa định hồn, La tiên sinh, cậu có thể làm ông ta tỉnh lại không?"

Vài lời ngắn gọn, Từ Lục đã sắp xếp xong xuôi.

"Ừ." La Bân gật đầu.

"Được, nói là làm, ngày mai lên núi thôi, phương hướng cũng có rồi, để tôi tính toán kỹ lại một chút. Là chữ 'Nguy' nào nhỉ? La tiên sinh cậu viết cho tôi một cái." Từ Lục hào hứng.

La Bân dùng dao nhỏ khắc chữ "Nguy" lên mặt bàn.

"Quẻ Cấn Sơn à?" Mắt Từ Lục sáng lên.

...

Thời gian trôi qua rất chậm, trăng càng lúc càng sáng, càng lúc càng to, dường như đang tiến sát lại gần đỉnh đầu, trong sân im phăng phắc không một tiếng động.

La Bân liên tục rà soát lại thông tin, thậm chí còn hồi tưởng vài lần lời của Mạc Khôn.

Suy đoán của Mạc Khôn là trong đám ác tiên có nhiều hơn một xuất mã tiên nên mới khiến đạo quán Xuất Huyền tổn thất nặng nề.

Còn La Bân thông qua việc Hôi tứ gia biến mất và Diêm Nhu cực giống Hồ Hạnh mà liên kết chuyện này với Bạch Nguy.

Cậu luôn cho rằng Hôi tứ gia sẽ không dễ dàng bỏ mặc cậu mà đi như vậy, và chỉ có Bạch Nguy mới có thể trực tiếp mang Hôi tứ gia đi.

Hồi lâu sau, Từ Lục thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói: "Xong rồi, ngày mai cứ xem tôi đây."

Anh ta còn nhìn Bạch Tiêm một cái, Bạch Tiêm không có phản ứng gì, vẫn ngồi tĩnh lặng không nhúc nhích.

La Bân và Từ Lục gật đầu với nhau.

Thoáng cái đã gần nửa đêm.

Bạch Tiêm từ trạng thái ngồi tĩnh lặng chuyển sang khoanh chân đả tọa, nhắm mắt dưỡng thần.

La Bân thì nằm dài xuống bàn ngủ, Từ Lục cũng không cố thức, cũng nằm bò ra ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, La Bân đã mở mắt.

Trong bếp có khói bếp lượn lờ, còn thoang thoảng mùi thơm của cháo gạo.

Từ Lục cũng đã tỉnh, vươn vai một cái.

Diêm Nhu bê một nồi cháo ra khỏi bếp, bước vào phòng khách, rồi lại vội vàng chạy vào bưng ra vài đĩa thức ăn nhỏ, bát đũa, múc cháo cho ba người.

Cuối cùng, Diêm Nhu múc thêm hai bát cháo bưng ra ngoài phòng khách.

Lão Diêm còng lưng bước ra khỏi phòng, đi tới bậc thềm, bưng bát cháo húp từng ngụm nhỏ.

Diêm Nhu vừa húp cháo vừa thận trọng quan sát ba người.

"Lão Diêm, lát nữa chúng tôi sẽ ra sau núi, ông cũng đừng có ủ rũ nữa, đợi chúng tôi xuống núi là chuyện này sẽ xong xuôi thôi." Từ Lục nói chắc nịch.

Trên mặt lão Diêm cuối cùng cũng có chút nụ cười, có điều, vẻ mặt không chắc chắn vẫn nhiều hơn.

La Bân vẫn nhìn Diêm Nhu thêm vài lần.

Ăn xong bữa sáng, bầu trời đã phủ đầy những đám mây ráng chiều màu cam đỏ.

Ba người rời khỏi nhà lão Diêm, Từ Lục dẫn đầu đi theo một hướng lên núi.

Tầm này, một vài dân làng cũng mở cửa sân, trông thấy ba người lạ mặt thì đều rất thận trọng, không dám tiến lên bắt chuyện.

Từ Lục đi theo hướng Đông Bắc, nơi này thế mà lại có một con đường mòn có sẵn, khi đi đến chỗ xung quanh không còn thấy nhà dân nữa, đập vào mắt lại xuất hiện những bậc thang đi lên. Bậc thang đã rất cũ kỹ, dấu vết mài mòn rất nặng và mọc đầy rêu xanh.

Đi chừng một hai dặm thì thấy một cái cổng chào.

Dây leo bò kín khắp mặt cổng chào, có thể thấy mờ mờ mấy chữ: Ngũ Tiên Quan.

"Đạo quán à? Tiên gia chiếm địa bàn của Đạo gia sao?" Từ Lục lẩm bẩm.

La Bân chỉ quan sát xung quanh chứ không nói gì nhiều.

Từ Lục thông qua bát quái tìm ra phương vị quẻ tượng ứng với tên của Bạch Nguy, họ lại đi theo con đường này và thấy cổng chào Ngũ Tiên Quan, điều này càng chứng minh suy đoán của La Bân xác suất cao là đúng, nếu không sao có thể trùng hợp đến thế?

Điều cậu suy nghĩ nhiều nhất bây giờ là làm sao để khiến Bạch Nguy tỉnh táo lại.

Từ Lục tiếp tục dẫn đường đi lên.

Khoảng hai ba mươi mét, bên đường xuất hiện một bức tượng, khi lại gần thì thấy đó là một bức tượng thân người đầu chuột, dưới ánh nắng mặt trời, cái vẻ mặt gian giảo đó tăng thêm vài phần lạnh lẽo.

Bắt đầu từ đây, rải rác lại thấy thêm nhiều bức tượng khác, không chỉ có chuột mà còn có rắn, cáo, chồn, nhím.

Thân người, đầu tiên gia, muốn quái dị có quái dị, muốn kỳ quái có kỳ quái.

Đi ròng rã suốt một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa hết bậc thang.

Số lượng những bức tượng đó ngày càng nhiều, lúc đi qua bình thường thì không sao, nhưng khi quay đầu nhìn xuống dưới thì phát hiện mắt của tất cả các bức tượng đều nhìn chằm chằm lên trên, vừa hay đối diện với tầm mắt nhìn xuống.

Ngay cả La Bân cũng cảm thấy có một áp lực vô hình.

"Chúng ta hình như đang đường hoàng xông vào sân nhà người ta rồi." Từ Lục nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cũng không giống như đạo quán bị chiếm, niên đại của những bức tượng này không ngắn đâu, bản thân nơi này vốn đã thế rồi. La tiên sinh, liệu chúng ta có nhầm không? Lại trùng hợp đến mức này sao?"

"Ngũ Tiên Quan này hình như nói về Ngũ tiên gia, thật sự là trùng hợp vậy ư?"

Nhất thời La Bân cũng khó trả lời Từ Lục.

Tóm lại, đến cũng đã đến rồi, chẳng lẽ lại quay về giữa chừng?

Cuối cùng, bậc thang cũng lên tới đỉnh.

Đập vào mắt quả nhiên là một đạo quán, trên bảng hiệu viết Ngũ Tiên Quan.

Bên dưới cổng chào bị dây leo bò kín, bảng hiệu ở đây cũng bong tróc sơn, thậm chí còn mọc khá nhiều rêu xanh.

Cửa đạo quán đóng chặt, vết rỉ sét và những mảng sơn trên ổ khóa bám chặt vào nhau, mạng nhện giăng đầy cửa cũ. Nhìn độ nguyên vẹn của mạng nhện thì cửa đạo quán này đã rất lâu rồi không được mở.

"Lạ thật đấy." Từ Lục nghi ngờ, đang định tiến lên.

Lúc này, một tiếng ho lọt vào tai.

Âm thanh phát ra từ bên phải, còn có một con đường đá phiến trải dài về hướng đó.

Bên đường một người phụ nữ đang đứng, dáng người cao gầy, ăn mặc giản dị, diện mạo ôn hòa, đang vẫy tay với ba người.

La Bân cảnh giác cảnh giác.

Từ Lục dừng bước, nhìn về phía người phụ nữ kia.

Người phụ nữ đó vẫy tay nhanh hơn, ánh mắt mang theo sự cấp thiết, thậm chí còn lắc đầu. Miệng cô ta đang mấp máy, phân tích từ khẩu hình thì là: "Đừng lại gần đạo quán!"

"Két", cửa đạo quán mở ra một khe hở.

Sau khe hở là một khuôn mặt cực kỳ hung ác và xấu xí, da dẻ nhăn nheo, môi thiếu một miếng để lộ ra dấu răng ố vàng và những chiếc răng cửa đầy vôi răng.

Một đôi mắt âm u đang nhìn chằm chằm vào ba người La Bân!

"Keng", một thanh kiếm đồng cắm phập lên cửa.

Nhanh hơn cả tiếng "keng" là tiếng đóng cửa.

Kiếm của Bạch Tiêm không đâm trúng khuôn mặt kia.

"Đi thôi La tiên sinh!" Từ Lục định đi về phía người phụ nữ.

Nhưng La Bân lại bắt lấy vai Từ Lục, đi thẳng về phía cửa Ngũ Tiên Quan.

"Đừng vào, nguy hiểm!" Người phụ nữ kia vẫn dùng khẩu ngữ để nói.

truyenfull,truyenfull vn