Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 86

Chương 86: Là hiểu lầm sao?

Không chỉ trong cái lều ấy có bóng người chồng chéo, mà từ vết khâu vá cũng có thể lờ mờ thấy những chiếc lều khác đều có vài bóng người dán sát bên mép, ai nấy đều đang dõi theo tình hình bên này.

Sắc mặt của La Phong đanh lại, còn lão Khổng thì mồ hôi đầm đìa, tinh thần căng như dây đàn.

Một lúc lâu trôi qua, trong lều không còn vang lên động tĩnh gì nữa.

Có thể thấy vài cái bóng đè lên một thân người, đoán chừng là miệng của Dư Văn đã bị dội dầu đèn vào rồi, nên mới im lặng như vậy.

La Bân thở phào.

Dầu đèn có thể khiến tà ma yên lặng. Trước kia Trần Tiêm Tiêm uống vào là bất động, bản thân cậu cũng thế, uống vào thì có thể áp chế được cảm giác sợ ánh sáng và nỗi khát máu.

Chỉ là... Trong đội bảo vệ lại có tà ma ẩn náu, thật sự quá đáng sợ.

Nhưng... Phản ứng trong lều có thể kịp thời đến vậy?

La Bân luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Bởi vì Dư Văn vốn không hề hôn mê như Trần Tiêm Tiêm, hắn vẫn luôn van xin, nói mình không phải tà ma, xin mọi người thả ra.

Chỉ có điều mỗi lần hắn vừa nói được vài lời là có tiếng đấm đá vang lên.

Thời gian chậm rãi trôi qua, La Phong và lão Khổng vẫn giữ nguyên tư thế.

Tà ma vẫn bao quanh, quan sát, bất động.

Bóng người trong các lều khác đều dồn về một phía, chẳng ai dám rời mắt.

Đêm này thật sự quá dài, không ai ngủ được, cũng chẳng ai dám ngủ.

Cuối cùng thì trời cũng sáng.

Ngay khoảnh khắc trời vừa nhá nhem, tà ma lập tức tản đi, ẩn vào trong rừng núi.

La Phong vội vén màn lều xông ra ngoài, lão Khổng theo sát phía sau, La Bân cũng không dám chậm trễ.

Tất cả các lều gần như cùng lúc bị mở bung, đám người ào ào tràn ra, cánh cửa ngôi nhà gỗ nơi trạm nghỉ cũng mở toang, Hà Quỷ hấp tấp chạy ra ngoài.

Tất cả vây lấy cái lều đã xảy ra chuyện đêm qua.

Cái lều ấy cũng đã mở ra, năm người trong đội lôi Dư Văn ra ngoài, tay chân hắn bị trói chặt như đòn bánh tét.

Áo quần trên người Dư Văn bị đè ép đến méo mó, toàn thân biến dạng, mặt chi chít vết bầm tím, khóe miệng lẫn lộn giữa máu và dầu đèn, nhìn cực kỳ thê thảm.

Mọi ánh mắt đều chết lặng nhìn chằm chằm Dư Văn.

"Suýt nữa thì chúng ta chết hết! Trời ạ, lão La, anh không biết đâu, tay hắn lúc đó đã nắm vào khóa kéo lều rồi, may mà tụi tôi phản ứng kịp!" Một người run rẩy nói, rồi lại đá mạnh vào ngực Dư Văn.

Dư Văn rên lên một tiếng, co quắp người lại như sắp nghẹt thở.

"Lão La, xử lý tà ma này thế nào đây?" Một người khác lên tiếng hỏi.

La Phong chau mày, còn chưa kịp trả lời thì Hà Quỷ đã ngồi xổm xuống, tát mạnh một cái vào trán Dư Văn, rồi tát tiếp hai bên gò má, cuối cùng giáng thẳng một chưởng vào ngực hắn.

Dư Văn giãy dụa càng dữ dội: "Tôi... Không phải tà ma... Tôi không phải..."

"Câm miệng, cậu chính là tà ma!"

"Cậu là loại tà ma đặc biệt, giống như con nữ Bồ Tát kia, ban ngày vẫn hoạt động được! Thật quá kinh khủng, cậu len lỏi vào trong thôn, chỉ chờ cơ hội thế này để hại chết bọn này đúng không? Nếu bọn này chết hết thì ai bảo vệ dân làng đây?!"

"Chặt cậu ta ra! Nhất định phải băm cậu ta ra!"

"Chặt được không? Lúc trước ai cũng đề nghị chặt Trần Tiêm Tiêm, nhưng trưởng thôn bảo còn phải nghiên cứu vì sao tà ma có thể tỉnh lại sau khi trời sáng... Hay là đem Dư Văn về luôn?"

"Về sao được? Chúng ta còn phải đi tiếp đến thôn Khương làm nhiệm vụ, chẳng lẽ vì cậu ta mà bỏ dở giữa chừng? Bao nhiêu năm nay, cả thôn mới bắt được hai tà ma, giữ lại một đứa là đủ rồi! Hôm nay phải thử xem tà ma có thể g**t ch*t hay không!"

Mọi người la hét om sòm, ai nấy đều đằng đằng sát khí.

Mặt Dư Văn trắng bệch, hắn cố gắng gượng ngồi dậy nhưng lại bị người ta đạp mạnh vào ngực, không thể nhúc nhích.

"Lão La, còn chờ gì nữa? Đừng nói là đang do dự đấy nhé?" Lại có người nói.

La Bân không nhận ra người này, nhưng gã chính là kẻ khi xưa ở nhà Chung Chí Thành, sau lời của Vưu Giang thì hắn là người đầu tiên lên tiếng phụ họa, chính hắn đã nói nếu La Sam không vào rừng dò đường thì hắn cũng không đi. Ví có người lên tiếng trước, cả đội bảo vệ thôn mới thống nhất ý kiến.

"Trần Chí, đừng kích động. Cậu không thấy bà đồng vẫn đang quan sát hả! Dư Văn có vấn đề." La Phong trầm giọng, "Mọi người bình tĩnh một chút, chờ bà đồng phán đoán."

Uy nghiêm của La Phong vẫn còn đó.

Quyền uy của Hà Quỷ cũng vậy.

Chỉ là... Cũng chẳng trách được mọi người, bấy lâu nay ai cũng bị tà ma đè nén đến nghẹt thở, nhất là đêm qua, chỉ cần cái lều bị mở ra, năm mạng người chắc chắn đã mất!

Ai mà không giận, giận cũng là chuyện đương nhiên!

Suốt quá trình ấy, La Bân không dám lên tiếng.

Cậu luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nhìn ra vấn đề nằm ở đâu.

Nếu mở miệng mà không nói ra được lý do, nhất định sẽ bị mọi người công kích.

Dù sao... Cậu mới thật sự là tà ma kia, chứ không giống như Dư Văn, lúc này vẫn đang khóc lóc cầu xin.

Chuyện này thật sự rất không đúng...

Bất chợt, Hà Quỷ lấy ra từ trong ngực một con dao nhỏ, ấn mạnh vào cánh tay của Dư Văn, rồi cứ thế rạch xuống.

Dư Văn đau đớn rên lên, hắn lại vùng vẫy, lập tức bị mấy người đè lại.

Máu tươi từ cẳng tay hắn trào ra.

Sắc mặt của Hà Quỷ càng trở nên khó coi.

"Không phải tà ma. Da thịt tà ma bị rạch sẽ không chảy máu và cũng không dễ dàng bị cắt rách thế này."

Chỉ một câu của ông ta, tất cả mọi người lập tức im bặt như tờ.

Trái tim La Bân thắt lại.

Không phải tà ma, vậy nghĩa là Dư Văn đã không chịu nổi cám dỗ của tà ma, toan mở lều sao?

Nhưng chuyện đó... Lại càng không hợp lý.

Tà ma hôm qua vốn đâu có dụ dỗ ai mở lều, chỉ nói trong số mọi người có tà ma mà thôi...

Dư Văn òa khóc, vừa nức nở vừa nói: "Tôi không mở lều... Tôi chỉ là chưa đóng kịp lều thôi... Có ai đó đã mở lều ra, tôi không biết là ai... Hay là người cuối cùng vào lều sơ ý? Tôi nhìn thấy tà ma đi tới, tôi mới vội vàng kéo rèm lại... Kết quả, bọn họ liền đè tôi xuống, vừa đánh vừa đổ dầu đèn vào miệng tôi... Chỉ cần tôi định nói là bị chửi là tà ma, rồi đấm thẳng vào mặt..."

Dư Văn vùng vẫy giải thích, cánh tay cầm máu còn run lẩy bẩy.

Mọi người quay sang nhìn nhau.

Những người ở cùng Dư Văn, ai nấy đều nổi đầy da gà.

Chuyện này... Chẳng lẽ là một hiểu lầm?

Một sự nhầm lẫn?

La Phong hành động rất nhanh, ngồi xổm xuống xé lớp áo rách trên tay Dư Vân, lấy ra một loại thuốc mỡ đen sì, bôi thẳng lên miệng vết thương, lập tức cầm máu.

Mọi người sững sờ, nhất thời không biết nên làm gì tiếp theo.

Nếu là hiểu lầm thì đúng là đã làm quá rồi.

Nếu không phải hiểu lầm thì Dư Văn rõ ràng là người sống, hoàn toàn không có dấu hiệu gì của tà ma.

"Nếu đã là hiểu lầm... Dư Văn không hại người, không bị tà ma dụ dỗ... Thậm chí còn kéo rèm lại khi bị bỏ sót... Vậy có nên thả cậu ta ra không?" Lão Khổng lúng túng lên tiếng.

truyenfull,truyenfull vn