Chương 85: Hắn là tà ma, hắn muốn mở cửa sổ!
Ba giờ rưỡi, đội bảo vệ tập hợp, trong ngoài căn nhà gỗ đều chật kín người, lối ra vào cũng bị chắn hết.
"Lời của La Phong, các cậu nhất định phải nhớ kỹ. Những con số liên quan đến thời điểm then chốt, nếu không phải lúc nguy cấp thì đừng tùy tiện nhắc tới. Ba người thành một nhóm, tuyệt đối không được tách ra, hiểu chưa?" Hà Quỷ nhìn mọi người trong nhà, rồi lại lia mắt ra đám đông bên ngoài.
Không ai dám coi thường, tất cả đều nghiêm túc gật đầu.
"Vưu Giang, cậu đi cùng tôi. Tới gần thôn Khương thì cậu có thể quan sát địa hình xung quanh, chuẩn bị săn dê hai chân." Hà Quỷ quay đầu nói với Vưu Giang.
Vưu Giang hừ nhẹ một tiếng, khóe miệng giật giật, như cười mà chẳng có tí vui vẻ nào.
"Còn sớm, mọi người cứ tiếp tục nghỉ ngơi, dưỡng sức. Đừng đi quá xa chỗ đóng trại." La Phong lên tiếng.
Đội bảo vệ lần lượt rời khỏi căn nhà gỗ, chỉ để lại hai tổ sáu người bên trong. Tính cả Hà Quỷ và Vưu Giang là vừa đủ chỗ.
Bên ngoài, có chín tổ, tổng cộng hai mươi bảy người ngủ trong lều. Mỗi lều hai tổ chia nhau, còn lại một tổ thì là La Phong, La Bân và lão Khổng ngủ chung một lều.
Hầu như ai nấy đều biết giữ quy tắc, lắm nhất chỉ ra ngoài đứng hít thở không khí một chút rồi lại quay vào.
"Buổi sáng mà không tốn thời gian thì không chừng hôm nay vẫn kịp đến điểm dừng chân thứ tư." Lão Khổng bắt chuyện.
"Đến được, nhưng ban đêm thì nguy hiểm, thời gian dựng lều không đủ, dê hai chân sẽ xuất hiện." La Phong lắc đầu, "Tôi đã tính toán rất chuẩn. Nếu xuất phát từ đây thì vẫn kịp đến thôn Khương trước khi trời tối, hoàn toàn trong khoảng thời gian an toàn, cũng tránh được điểm dừng chân thứ hai, nơi có khả năng gặp dê hai chân."
Lão Khổng gật đầu, thở dài: "Trong thôn mà có hai cha con nhà cậu, tôi thấy yên tâm hơn nhiều. Lần này, tôi có cảm giác là chúng ta thật sự có cơ hội rồi."
"Mong là vậy." Vừa nói, La Phong vừa treo cây đèn dầu lên một sợi xích sắt gắn trong nóc lều.
Đèn dầu do Hà Quỷ vừa phát. Đội bảo vệ rất ít khi rời thôn làm nhiệm vụ, mà đã ra ngoài thì chắc chắn phải mang theo đủ số lượng đèn và dầu.
La Phong từ tốn đổ dầu vào đèn, đúng một phần ba, vừa đủ dùng trong một đêm.
"Trưởng thôn đúng là hy vọng của người dân thôn Quỹ. Nhớ mấy năm trước, khi không có dầu đèn, trời vừa tối là ai nấy lại chui xuống hầm trú ẩn, vậy mà mỗi ngày vẫn có người chết, cách vài hôm lại có người lạ tới, cả làng sống như ma vậy." Lão Khổng cảm thán, "Không biết ông ấy tìm ra dầu đèn từ đâu."
La Phong không trả lời.
Chỉ có mí mắt La Bân khẽ giật giật.
Đúng vậy, Chung Chí Thành tìm được dầu đèn từ đâu?
Nếu cậu mà tìm ra được thì đã chẳng phải mạo hiểm quay lại cái nhà gỗ trong núi đó nữa.
Nhưng đến cả La Phong, người thông minh như thế còn không tìm nổi, phải tiết kiệm từng chút dầu, thì những người khác càng không thể biết được.
"Hai hôm nay cứ thấy bất an, rối ruột rối gan. Mong là lần này đừng xảy ra chuyện gì. Thôi nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi thôi!" Nói rồi, lão Khổng nằm vật ra đất.
Có lều che đã là may mắn, chứ làm gì có đệm êm, dưới đất chỉ là lớp vải lều mỏng tang thôi.
La Phong nằm bên kia, lôi trong người ra một con dao, cầm trong tay mà xoay qua xoay lại.
La Bân cũng có dao, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm vào chuôi, nắm chặt như để trấn an chính mình.
Cứ thế, mặt trời lặn.
Người ở các lều tranh thủ giải quyết xong nhu cầu cá nhân, rồi quay vào, cẩn thận kéo kín màn lều, châm đèn dầu.
Không may, đêm nay gió lớn.
May mà lều kín, lại nhiều người bên trong nên không bị sao, ngọn đèn cháy rất ổn định.
La Bân nằm nghiêng ở một góc, nhân lúc người khác không để ý mà nuốt một gói dầu đèn.
Vốn dĩ cậu định dùng nó để ép mình ngủ, nhưng không hiểu sao đầu óc lại vô cùng tỉnh táo, cứ thế mở trừng mắt nhìn tay trái của mình. Móng út đã dài ra, che lấp nửa phần móng.
Nhưng kỳ lạ là móng này không giống móng thường.
Nó dày, xám đục như thể bị nấm móng. Nếu không nhìn kỹ thì không thấy gì, nhưng càng nhìn càng khó chịu, càng muốn bóc ra.
La Bân bắt đầu bứt rứt, cổ họng bỗng ngứa ran, vội nuốt thêm một gói dầu đèn nữa mới dằn lại được cảm giác đó.
Quái quỷ gì đây...
Mình lại phải dùng tới hai phần dầu đèn?
Là vì ở trong lều, chứ không phải nhà gỗ, nên ban đêm dễ bị ảnh hưởng hơn sao?
Bỗng có tiếng bước chân khe khẽ, sột soạt vang lên, mặt đất truyền âm rất rõ, nằm sát đất mà nghe thì càng rõ mồn một.
Lão Khổng bật dậy ngay, xoa xoa tai mình.
"Sao lại để mấy người này ngủ trong lều, còn bọn họ thì được ngủ trong nhà gỗ nhỉ? Hề hề, nghĩ kỹ chưa?" Một giọng nói vang lên.
Một cái mặt hiện lên trên vải lều, chắc là tà ma đang nằm nghiêng ngoài đó, khuôn mặt đó lộ rõ sống mũi, cằm, môi, thậm chí cả xương chân mày và hốc mắt.
Mồ hôi túa ra trên trán lão Khổng, còn La Phong thì dửng dưng, vẫn nằm yên.
La Bân nhích người, nằm ngửa ra.
Sau đó, cậu đưa tay ra hiệu cho lão Khổng nằm xuống, đừng nghe.
Lão Khổng lắp bắp, nhưng cũng cố nằm xuống.
"Vì ở nhà gỗ thì an toàn. Còn mấy người ngủ ngoài này thì không. Trong số các ông, có một kẻ là tà ma, bà đồng không xác định được hắn là ai nên mới để cả đám ra ngoài. Kẻ đó là ai nhỉ?"
Giọng nói âm u, lạnh lẽo như có độc, mang theo một luồng mê hoặc khó cưỡng.
Lại nữa rồi...
La Bân chỉ muốn chửi thề.
Hình như tà ma biết người đó là ai.
Nhưng chúng lại chưa bao giờ nói thẳng ra?
La Bân không hiểu, chỉ biết rằng cứ bị dày vò kiểu này thì thật sự rất mệt mỏi.
Không chỉ có lều của họ bị quấy rầy, mà họ còn có thể nghe thấy nhiều tiếng nói chồng lấp từ khắp nơi, là tà ma đang mê hoặc những người trong các lều khác.
"Trong mấy người... Có chúng ta."
"Hề hề, đoán xem, hắn là ai nào?"
"Hắn... Đang đợi một cơ hội đấy..."
Giọng nói lạnh lẽo vang lên liên hồi.
Lão Khổng đã hoàn toàn ngồi dậy, mồ hôi không ngừng chảy.
Lác đác nghe thấy vài người trong các lều khác lên tiếng, hình như đang hỏi han gì đó, giống như đang thử xem người kia có phải là thật hay là tà ma đội lốt.
La Phong bất ngờ ngồi bật dậy, hô lớn: "Tất cả đừng sợ! Người là do tôi phân tổ, không phải bà đồng. Chúng đang mê hoặc, phá rối chúng ta!"
Có tiếng quát này, tiếng xì xào bàn tán bỗng ngưng bặt.
Bóng đen đứng bất động bên ngoài lều, lặng im không nhúc nhích, là tà ma đang chực chờ.
Vài phút sau, bóng đen lại bắt đầu động đậy, những ngón tay khẽ vẫy, chỉ trỏ như muốn "chọn người".
Dù không lên tiếng nhưng cái im lặng ấy càng làm người ta khiếp sợ.
Bất chợt, có một tiếng hét rợn người vang lên: "Dư Văn, cậu làm gì thế!"
Có tiếng va chạm như cú đấm nện vào thịt vang lên rầm rầm!
Tiếng huyên náo mỗi lúc một lớn!
La Phong lập tức ghé sát vào một vết vá khâu trên lều, nhìn qua kẽ hở.
Âm thanh hỗn loạn bên ngoài càng lúc càng rõ!
"Cậu ta là tà vật! Cậu muốn mở cửa sổ!"
"Đè cậu xuống! Mau đè chặt lấy!"
"Tôi đã thấy Dư Văn là lạ rồi! Thằng khốn kiếp! Dây thừng đâu! Dầu đèn! Đúng, đổ dầu vào mồm nó!"
Sắc mặt La Bân thay đổi.
Cậu chui tới bên La Phong, lão Khổng cũng vậy.
Từ khe vá kia, quả nhiên có thể thấy rõ trong một cái lều gần đó, người bên trong đang quằn quại giằng co.
Còn bên ngoài, một đám tà ma đen kịt đã vây quanh, dán mắt nhìn vào, nhe răng cười nham hiểm, cảnh tượng âm tào địa phủ cũng chỉ đến thế là cùng.
Da đầu La Bân tê rần.
Trong đội bảo vệ thật sự có người có vấn đề?
Thật sự có tà ma?
Tà ma... Không nói dối.
Ít nhất, về chuyện này, chúng nói trong đội có một tà ma là thật.
Không chỉ mình cậu có vấn đề...
Còn có Dư Văn sao?