Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 859

Chương 859: La Bân thuộc về ông, Hắc Kim Thiềm cũng thuộc về ông

La Bân vẫn không hiểu tại sao Mạc Khôn lại ra tay với mình.

Hắc Kim Thiềm không thể rời khỏi bộ quần áo da người, chỉ cần nó xuống là con quỷ nhiếp thanh kia lại làm loạn.

Dưới ánh trăng, có thể thấy mờ ảo lớp da của Hắc Kim Thiềm bắt đầu có dấu hiệu bị hòa tan.

Khi vật trấn yểm gặp phải hung vật khó lòng áp chế, chúng sẽ nóng lên, thậm chí là tan chảy, giống như một số món đồ mà La Bân từng sử dụng trước đây.

Chẳng lẽ cấp bậc của Hắc Kim Thiềm vẫn còn kém một chút?

Trên người cậu không còn vật trấn yểm nào tốt hơn.

Ngoài Hắc Kim Thiềm ra thì chỉ có la bàn Tứ Hợp, mai rùa ngọc à Ngũ Lôi Xử.

Suy nghĩ một lát, La Bân lấy la bàn Tứ Hợp ra, cậu dùng la bàn này thay thế Hắc Kim Thiềm, ép lên bộ quần áo da người.

Hắc Kim Thiềm nhảy lên vai cậu, cậu có thể cảm nhận rõ ràng luồng hơi nóng phả ra từ cơ thể nó.

Loài cóc vốn dĩ phải là động vật máu lạnh, việc tỏa nhiệt là có vấn đề.

Rất nhanh sau đó, nhiệt độ trên người Hắc Kim Thiềm hạ xuống, cảm giác tan chảy cũng biến mất.

La Bân thu bộ đồ da người lại, gấp thành một khối vuông nhỏ, tất cả đều ép dưới la bàn Tứ Hợp. Cậu lấy một sợi dây nhỏ buộc chặt quần áo và la bàn lại với nhau để chúng không bị rơi ra, cuối cùng cậu cất bộ đồ vào túi, trước ngực hơi phồng lên một chút.

Gặp phải con quỷ này, có thể coi là bị Mạc Khôn đánh cho một vố bất ngờ.

May mà kết quả là đã giải quyết thuận lợi.

Cậu đương nhiên không thể để bộ quần áo da người lại đây.

Con quỷ này nên giao cho miếu Thành Hoàng tại địa phương, Thành Hoàng đương nhiệm có thể giải quyết được.

Ngoài ra, việc này còn có thể tích lũy thêm chút âm đức và phúc báo trong cõi u minh chăng?

Lúc trước, khi giao quỷ đào hát và quỷ trong gương cho Trần Tổ, ông ta cũng đã giao lại cho miếu Thành Hoàng để đổi lấy phúc báo.

La Bân nhìn quanh một lần nữa rồi mới sải bước đi ra ngoài.

Khi bước ra khỏi sân, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.

Làn sương mù màu máu mờ ảo đã biến mất từ lâu.

Trăng tròn đã trở lại bình thường.

Cậu lấy điện thoại ra, cột sóng đã đầy vạch.

Điều này cho thấy vấn đề của nơi này chính là con quỷ nhiếp thanh kia, giờ đây vật ký thân của nó đã bị thu đi, mọi thứ đều khôi phục lại bình thường.

Tìm đến số điện thoại của Trần Tổ, định gọi đi nhưng La Bân lại khóa màn hình.

Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không?

Đó không phải tính cách của cậu.

Hầu hết những chuyện cậu gặp phải, những hiểm nguy cậu đối mặt, cậu đều biết rõ nguyên nhân.

Chỉ duy nhất việc tại sao Mạc Khôn lại muốn giết cậu, thủ đoạn lại tàn độc như vậy, cậu vẫn chưa hiểu nổi.

La Bân hít sâu vài hơi rồi cất điện thoại đi.

Liên lạc với Trần Tổ cũng không còn nhiều ý nghĩa, Trần Tổ ở thành phố Nam Bình, chắc chắn không thể can thiệp vào Minh Phường của thành phố Đồng Châu, càng không thể biết được lý do Mạc Khôn ra tay.

Vấn đề này xảy ra với cậu, ngay trước mặt cậu, cậu chắc chắn phải tự giải quyết!

La Bân sải bước xuống núi. Nếu có Hôi Tứ gia ở trên người thì tốt rồi, có thể trực tiếp tìm ra tung tích của Mạc Khôn. Thế nhưng, hiện tại muốn tìm Mạc Khôn cũng không khó!

...

Miếu Thành Hoàng

Trên bàn vẫn giữ nguyên ván cờ tàn.

Dưới tượng thần Thành Hoàng, hương nến vẫn đang cháy leo lét. Khói hương bay lên, lượn lờ trên xà nhà.

Trên xà nhà có một Tư Dạ đang ẩn mình.

Tư Dạ này lớn hơn hẳn những con đơn lẻ khác. Từng luồng hương chui tọt vào lỗ mũi nó, ánh mắt nó cực kỳ u ám.

Hoàng Chi Lễ và Ngô Trấn Thanh đứng ngay phía dưới, cả hai giữ tư thế hơi ngẩng đầu nhìn Tư Dạ.

Không ngoại lệ, ai nấy đều căng thẳng.

Tư Dạ đã thuật lại tất cả những gì xảy ra với La Bân.

Ngũ Ngục Quỷ vậy mà lại bị một con Hắc Kim Thiềm trấn áp.

Cả hai hoàn toàn không thể tin nổi.

Con Tư Dạ do hai Tư Dạ hợp thể mà thành không dám ra tay với La Bân, vì vậy mới quay về miếu Thành Hoàng, điều này khiến cả hai không thể không tin.

Chỉ cần có cơ hội, Tư Dạ chắc chắn sẽ câu hồn.

Hơn nữa sau khi ăn thịt Hà Liên Tâm, Tư Dạ có thể điều khiển Hà Liên Tâm xuất hiện, thậm chí có thể biến thành bà ta, bấy nhiêu đó đủ để che mắt La Bân và đánh cậu một vố bất ngờ.

Vấn đề nằm ở chỗ Tư Dạ không dám ra tay.

Lần trước, Hoàng Chi Lễ để Tư Dạ đi câu hồn, Tư Dạ cũng không hề sợ hãi đến mức này.

"Vấn đề không chỉ là con Hắc Kim Thiềm có thể áp chế Ngũ Ngục Quỷ kia, mà còn là cái chày có gia trì lôi pháp đó nữa. Lần trước khi La Bân lấy cái chày đó ra, Tư Dạ không hề kiêng dè như vậy, thế mà mới bao lâu, cái chày đó đã khiến Tư Dạ phải hãi hùng. Một vật trấn áp, một pháp khí mang lôi pháp, đúng là đã khắc chế Tư Dạ." Hoàng Chi Lễ trầm giọng nói, "Mạc Khôn đúng là phế vật, chẳng giúp được gì. Có thể mời thêm Tư Dạ khác ở khu vực xung quanh đến không? Liên lạc với Thành Hoàng đương nhiên xem sao? Trực giác mách bảo tôi không thể cho La Bân thêm thời gian nữa, cậu ta quá kỳ lạ. Lần tới, e rằng tôi thật sự sẽ không làm gì nổi cậu ta."

Hoàng Chi Lễ nhìn Ngô Trấn Thanh.

"Chuyện này..." Ngô Trấn Thanh do dự.

Lão ta không hề vòng vo, ban đầu nhận lời Hoàng Chi Lễ là vì Hoàng Chi Lễ nói La Bân rất yếu. Giờ xem ra, La Bân chẳng yếu. Chuyện này bắt đầu trở nên mạo hiểm rồi.

"Bắt được La Bân này, Không An thuộc về tôi, La Bân thuộc về ông. Cậu ta đoạt xá để kéo dài mạng sống, bản thân tội nghiệt nặng nề, con Ngũ Ngục Quỷ bị cậu ta bắt được cũng là của ông. Chỉ cần mời được ba Tư Dạ là có thể có được một phần thực lực của Đại Tư Dạ rồi, thậm chí có thể thả ra những con quỷ mà Đại Tư Dạ từng nuốt chửng. À, con Hắc Kim Thiềm của cậu ta cũng cho ông luôn. Miếu Thành Hoàng này của ông có thêm một vật trấn sống, nhang khói sẽ càng thêm nồng đượm." Hoàng Chi Lễ bỏ thêm tiền cược.

...

Minh Phường thành phố Đồng Châu, Nguyên Chính Đường.

Tầng một của Nguyên Chính Đường là nơi tương tự như Dậu Dương Cư của Cận Dương hay Cửu U Ty của Nam Bình, chuyên dùng để công bố các loại nhiệm vụ.

Đối diện là một tiệm rượu.

Tất cả những nơi như thế này trong Minh Phường đều có chỗ để khách khứa nghỉ ngơi, bàn chuyện, nếu không phải trà quán thì cũng là tiệm rượu.

Vào lúc này, giữa Nguyên Chính Đường và tiệm rượu xuất hiện thêm một người.

Chiều cao bình thường, bề ngoài bình thường, quần áo lại càng bình thường hơn, nhưng khí chất tỏa ra lại hoàn toàn khác biệt.

La Bân chắp tay sau lưng, cậu nhìn chằm chằm vào Nguyên Chính Đường chứ không phải quán rượu kia.

Ở tầng một Nguyên Chính Đường có khá nhiều người.

Những người được chọn vào đây đều là những kẻ xuất sắc trong Minh Phường.

Lúc này, những người đó lần lượt bước ra, tất cả đều nhìn La Bân với vẻ dò xét và nghi ngờ.

Ai cũng đều có thể thấy La Bân đến đây với ý đồ không tốt.

Bởi vì La Bân đang cầm Ngũ Lôi Xử.

Minh Phường trọng âm, mọi người ít nhiều đều cảm thấy một chút khó chịu và bài xích đối với Ngũ Lôi Xử.

Đang có một người định tiến lên hỏi ý định của La Bân, đồng thời cảnh cáo cậu không được có ý đồ xấu. Người đó vừa mới tiến lại gần La Bân trong vòng ba bước, hắn ta bỗng nhiên rên lên, quỳ sụp ngay xuống đất, ôm chặt lấy ngực, dường như không thở nổi.

La Bân ngẩng đầu, nhìn lên tầng hai của Nguyên Chính Đường.

Ở đó có một cửa sổ.

"Mạc Khôn, cút ra đây."

Giọng La Bân trầm lạnh, mang theo một chút mệnh lệnh và sự uy nghiêm không thể chối cãi.

Với tư cách là đường chủ của Nguyên Chính Đường, Mạc Khôn chắc chắn sẽ quay về Minh Phường.

Vậy thì những nơi ông ta có thể đi không còn nhiều.

La Bân còn dùng thuật tìm vật bị mất, tính ra được côn đồng đang ở trong đình các phía Tây Bắc, mà Nguyên Chính Đường này vừa hay lại là một lầu gác bằng gỗ.

Vì vậy, cậu chắc chắn Mạc Khôn đang ở đây, chứ không phải ở trong tiệm rượu như quán trà của Minh Phường Nam Bình.

Những người xung quanh hãi hùng.

Minh Phường có quy tắc, tuyệt đối không được ra tay trong Minh Phường, nếu không sẽ bị băm nát!

Kẻ này không những đã ra tay trong Minh Phường, làm bị thương một chưởng quỹ của Nguyên Chính Đường, thậm chí còn dám mạnh miệng quát đường chủ Mạc Khôn cút ra đây?

Người này có lai lịch gì mà lại to gan lớn mật đến thế?

truyenfull,truyenfull vn