Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 858

Chương 858: Hắc Kim Thiềm trấn!

Sương mù đột nhiên nổi lên.

Làn sương xanh nổi lên bất ngờ, trực tiếp ngăn cách Mạc Khôn và La Bân.

Không, phải nói là sương mù đang cuộn lấy La Bân!

La bàn Tứ Hợp phát ra tiếng rít xè xè, kim chỉ suýt chút văng ra ngoài.

La Bân hành động cực nhanh, cậu thu côn đồng lại, rút Ngũ Lôi Xử, chém mạnh về phía trước.

Thế nhưng cổ họng đột nhiên thắt chặt, rồi bị kéo mạnh lên trên.

Cả cơ thể bỗng chốc treo lơ lửng giữa không trung.

Sợi dây ma sát khiến lớp da cổ đau rát như bị lửa đốt. Hô hấp bị nghẹt lại làm lồng ngực bí bách cực độ, đầu óc bắt đầu choáng váng nặng nề.

Tiếp tục thu la bàn Tứ Hợp lại, tay La Bân lướt qua thắt lưng, rút dao đi rừng ra, chém mạnh một nhát l*n đ*nh đầu.

Nếu là trước đây, có lẽ La Bân đã bị treo chết như vậy. Nhưng cậu của hiện tại đã không còn như xưa nữa.

Một sự cản trở nhẹ, sau đó là tiếng "xoẹt" đứt lìa.

Hai chân chạm đất, đứng vững. Tay cầm Ngũ Lôi Xử trực tiếp chạm vào vòng thòng lọng trên cổ, dùng lực hất mạnh ra ngoài. Trước đó vì quá tập trung vào Mạc Khôn nên cậu đã không kịp xử lý sợi dây này ngay từ đầu.

Khi sợi dây rơi xuống đất, nó vẫn không ngừng bốc lên khói trắng, kèm theo mùi khét lẹt lan tỏa xung quanh.

"Tránh xa tôi ra, tôi sẽ không diệt hồn ông. Bằng không, tôi sẽ khiến ông hồn bay phách tán!"

Giọng La Bân trầm lạnh, từng chữ đanh thép.

Cậu híp mắt nhìn quanh căn phòng.

Căn phòng cực kỳ khép kín, nhưng những đồ dùng cần thiết đều có đủ. Bồn tắm, giường tròn, bên tường có giá nến đặt rất nhiều nến đang cháy. Trên tường đầu giường treo một bộ đồ, bộ đồ đó màu sắc sặc sỡ, mỗi miếng vải lại có màu sắc khác nhau, cảm giác mang lại vô cùng kỳ quái.

Đối với lời đe dọa của cậu, không có bất kỳ phản hồi nào.

Căn phòng quá yên tĩnh, nhưng âm khí lại quá nặng.

Sợi dây dưới đất vậy mà đã biến mất.

Trên đỉnh đầu có tiếng động nhẹ và cảm giác rung lắc khiến La Bân phải ngẩng lên.

Cái nhìn này càng khiến da đầu La Bân tê dại.

Một người phụ nữ đang treo mình trên sợi dây đó. Vòng thòng lọng siết chặt lấy cổ họng, người phụ nữ giống như một quả lắc đồng hồ, không ngừng đung đưa qua lại. Mái tóc dài rũ xuống che kín mặt mũi, cơ thể tr*n tr**ng không chút che đậy chẳng hề mang lại cảm giác gợi cảm, mà chỉ làm nơi này thêm phần lạnh lẽo.

Tiếng khóc thê lương vang vọng không dứt.

La Bân xác định hướng cửa phòng, sải bước đi nhanh tới.

Ba bước thành hai bước đến trước cửa, cậu thu hết các vật dụng khác lại, chỉ còn tay phải cầm Ngũ Lôi Xử, tay trái giật mạnh cửa.

Khoảnh khắc cửa mở ra, lại có một người phụ nữ đứng thẳng tắp mgay lối vào, đôi mắt ả đỏ ngầu, miệng hơi há ra, hai gò má nhuốm một màu máu đỏ rực.

Không chỉ có một con quỷ?

Hai con?

Đều là huyết oán lệ quỷ.

Quen biết Trương Vân Khê lâu, La Bân đã biết không ít kiến thức phổ thông.

Xác có các loại trắng, đen, đỏ, xanh và các loại đặc biệt như Vũ Hóa Thi.

Quỷ có các bậc trắng, xám, vàng, đen, đỏ, xanh cùng các hung hồn đặc biệt khác.

Cấp bậc của huyết oán lệ quỷ không cao bằng huyết sát của đám phương sĩ bảo vệ địa cung, cùng lắm chỉ vì quỷ không hình không tướng nên khó đối phó hơn một chút.

Mạc Khôn kia không biết vì lý do gì mà muốn ra tay với cậu, tuy thời gian gấp gáp nhưng chuẩn bị thực sự rất chu đáo.

Có điều, nếu chưa đạt đến mức độ nhiếp thanh thì không có đe dọa gì quá lớn.

Suy nghĩ lóe lên trong chớp mắt, La Bân vung Ngũ Lôi Xử ra.

Đồng thời tim cậu hơi thắt lại.

Cậu chợt nhận ra trước khi bị đưa vào căn phòng này, làn sương mù nổi lên chẳng phải màu xanh thanh đó sao?

Chỉ có quỷ nhiếp thanh mới có thể chi phối hung ngục, ít nhất theo hiểu biết hiện tại của cậu là như vậy.

Lẽ nào hai con trước mắt chỉ là quỷ nhỏ?

Chính chủ vẫn chưa xuất hiện?

Ngũ Lôi Xử chém trúng đỉnh đầu nữ quỷ trước cửa.

Trong tiếng thét thảm thiết, ả tan biến thành một làn khí xám.

La Bân bước ra khỏi phòng, đập vào mắt chính là cái sân lúc nãy.

Mạc Khôn vẫn bị đóng đinh chặt dưới đất.

Bên cạnh ông ta có một người phụ nữ đang ngồi xổm.

Người phụ nữ đó cũng tr*n tr**ng, nhưng xung quanh bao phủ bởi làn khí xanh mờ ảo khiến mọi thứ nhìn không rõ ràng.

Có thể thấy, mười đầu ngón tay của ả đang đặt lên ấn đường của Mạc Khôn, như thể đang dùng lực lột thứ gì đó ra.

Tiếng kêu la thảm khốc xuyên qua màn đêm, lớp da của Mạc Khôn vậy mà đang bị lột ra từng chút một?

Rõ ràng đây là nơi Mạc Khôn chuẩn bị để đối phó với cậu.

Vậy mà con quỷ nhiếp thanh ở đây lại giết cả Mạc Khôn?

La Bân bừng tĩnh.

Mạc Khôn không hề có bản lĩnh để điều khiển nơi này.

Một ty, một đường của Minh Phường tuy thế lực không nhỏ, nhưng chắc chắn không có thực lực để dây vào quỷ nhiếp thanh, giới hạn của hạ cửu lưu là cực kỳ có hạn.

Vì vậy, Mạc Khôn chỉ lừa cậu vào đây, sau đó định bỏ chạy.

Hành động vừa rồi của Mạc Khôn chính là như vậy, chẳng qua đã bị cậu dùng thủ thuật đóng đinh linh hồn giữ chân.

Ý nghĩ vụt qua, La Bân sải bước lao về phía Mạc Khôn.

Cậu giơ cao Ngũ Lôi Xử, định chém về phía con quỷ nhiếp thanh kia.

Mạc Khôn tạm thời vẫn chưa thể chết.

Cậu vẫn chưa biết tại sao hắn ta lại ra tay với mình!

Một Nguyên Chính Đường nhỏ bé mà lại có gan lớn đến thế sao? Hơn nữa, Mạc Khôn và Mạc Kiền là anh em.

Người này tuy có tội đáng chết, nhưng cũng không thể lãng phí như vậy được.

Ba bước thành hai, La Bân đã đến sát Mạc Khôn, Ngũ Lôi Xử chém xuống.

Con quỷ nhiếp thanh ngẩng đầu.

Sau đó, Ngũ Lôi Xử chém vào khoảng không! Tim La Bân thắt lại.

Sương mù bên cạnh cuộn trào mãnh liệt.

Đến khi sương tan, cậu phát hiện mình vậy mà lại không còn ở trong sân nữa, mà vẫn là căn phòng lúc nãy. Vẫn là người phụ nữ tr*n tr**ng treo trên sợi dây thừng.

Con quỷ nhiếp thanh này mạnh hơn nhiều so với con quỷ đào hát trước đó.

Nó có thể dễ dàng thay đổi vị trí của cậu, điều này hoàn toàn vượt ra ngoài nhận thức của La Bân về quỷ.

Cậu lại lao nhanh về phía cửa.

Lần này cậu không mù quáng nữa.

Đây là một hung trạch, hung trạch đi kèm hung ngục, hung chồng thêm hung, thậm chí nơi này còn nuôi cả Tam Sát Thần, hung đến không còn biên giới.

Quỷ nhiếp thanh còn kỳ lạ hơn cả Thanh Thi Sát. Nó không chủ động xuất hiện mà chỉ tác động đến môi trường xung quanh, đủ để bào mòn sức lực của con người cho đến chết. Hơn nữa nếu quỷ không xuất hiện thì cũng không có cách nào đánh tan nó.

Dù La Bân tin rằng Ngũ Lôi Xử hiện tại chắc chắn có năng lực ấy, nhưng "khéo mấy cũng không nấu được cơm không gạo".

Muốn phá hung ngục này, nhất định phải làm suy yếu hung trạch trước!

Một lần nữa đẩy cửa ra.

Cửa ra vào vẫn giống hệt lúc trước, có một con huyết oán lệ quỹ đứng sừng sững, nhưng khuôn mặt lại khác với con trước đó.

Không phải là con quỷ cũ ngưng tụ lại.

Huyết oán lệ quỷ đã có đến ba con sao?

La Bân giơ Ngũ Lôi Xử lên định chém.

Lớp da trên mặt nữ quỷ kia đột nhiên nứt tóac, một cơ thể đầy máu thịt nhầy nhụa lao ra, trực diện vồ lấy mặt La Bân.

Ngũ Lôi Xử chém trúng đỉnh đầu ả, trong tiếng thét đau đớn, ả tan thành khí xám.

Cùng lúc đó, ít nhất mười mấy bàn tay nắm chặt lấy vai và cánh tay của La Bân. Lại có ít nhất mười mấy bàn tay nữa tóm chặt lấy chân cậu.

Một con huyết oán lệ quỷ thì La Bân không sợ.

Mười con thì cũng có thể đấu một trận.

Nhưng khi số lượng quá nhiều, nó sẽ trở thành một loại kinh hoàng khác.

Cảm giác xâu xé hiện hữu khắp nơi, cơ thể cậu bị nhấc bổng lên một cách đột ngột.

Tiếng gào thét nối tiếp nhau, vẫn còn những bàn tay khác đang cố chộp lấy bàn tay La Bân, hòng làm cậu buông lỏng Ngũ Lôi Xử.

Cơn đau dữ dội khiến La Bân phải r*n r*.

Cả người cậu bị nhấc bổng lên không trung.

Cậu nắm chặt Ngũ Lôi Xử định vung vẩy, nhưng cánh tay bị hạn chế quá chặt, hoàn toàn không cử động được, chỉ có phạm vi cổ tay là có thể đánh trúng thân quỷ.

Nhưng số lượng quỷ quá nhiều, vượt xa con số hai mươi ba mươi cái đang nhấc bổng cậu.

Cả căn phòng chật kín "người" đen kịt.

Không phải tất cả đều là huyết oán lệ quỷ, số lượng mắt vàng, mắt đen còn nhiều hơn, đó là quỷ giấy vàng và hắc ảnh oán quỷ.

Chúng khóc lóc thảm thiết, chúng ùa tới vây lấy La Bân.

Số lượng quỷ trong phòng quá nhiều, giống như một chiếc xe buýt nhồi nhét đầy người, kẻ này trèo lên đầu kẻ kia. Kẻ này dẫm đạp lên kẻ khác, rồi lại có quỷ nắm lấy con quỷ phía trước để leo lên.

Chỉ trong vài phút, La Bân cảm thấy mình như một miếng thịt trong hũ, bị vô số "miếng thịt" khác ép chặt.

Ngũ Lôi Xử đã sớm văng khỏi tay, cơ thể bị vô số bàn tay cấu xé, dường như sắp bị xé nát.

Nếu có ai đó đứng ngoài quan sát "đống người" này, chắc chắn sẽ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Trong phòng không còn thấy một hình "người" nào bình thường nữa, chúng xoắn xuýt vào nhau như một ổ rắn đang quấn quýt không rời.

La Bân bị ép ở giữa, mặc cho chúng xâu xé, cào cấu, nhưng vẫn chưa bị xé rách.

Lúc này, từ trong "đống người" đang vặn vẹo, một nữ quỷ khác chui ra, da của ả ánh lên màu xanh đậm, trên người khoác bộ đồ sặc sỡ kia.

Ả dùng hai tay nâng mặt La Bân lên, hít mạnh một cái định hút hồn!

Nhưng ả không hút nổi.

Chẳng biết từ lúc nào, một con cóc màu đen vàng đang lặng lẽ nằm trên mặt La Bân, bất động như một cái ấn lớn!

Tất nhiên ở đây không có người ngoài, cho dù cửa phòng có mở thì cũng chẳng ai thấy được bên trong, vô số vật thể hỗn loạn đã chặn đứng hoàn toàn căn phòng.

...

Trong sân, một người đàn bà đang lặng lẽ đứng đó.

Trên người bà ta không có chút quỷ khí nào.

Dưới ánh trăng, có thể thấy mờ ảo dưới chân bà ta có những bóng đen nhàn nhạt bao quanh.

Mạc Khôn đã không còn ở chỗ cũ.

Cổng sân đang mở, ông ta đã cao chạy xa bay.

Bóng đen dưới đất không ngừng luồn lách, nhìn thoáng qua giống như hai Ty Dạ đang dính liền cánh tay, đang giãy giụa để hòa làm một.

Người đàn bà nhìn chằm chằm vào trong phòng, không chút vội vàng.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Một phút, hai phút... Mười phút.

Đột nhiên, những bóng "người" đang ép chặt vào nhau kia tan biến từng cái một.

Trong đôi mắt lạnh lẽo của người đàn bà xuất hiện vẻ kinh hoàng tột độ.

Khí đen bắt đầu bốc lên, còn bà ta thì bắt đầu chìm xuống.

...

La Bân th* d*c, tay cậu nắm chặt lấy một mảnh bộ đồ.

Bộ đồ đó sặc sỡ nhưng chạm vào hoàn toàn không có cảm giác là vải vóc, mà giống như da người.

Đây là một bộ quần áo được may từ da người nhuộm màu.

Lúc này, trên bộ đồ đó vẫn còn một con cóc đen thui đang đè lên.

Ánh sáng trong phòng tối mờ, cảm giác mà Hắc Kim Thiềm mang lại lại càng trở nên sâu thẳm.

Trên người La Bân có Thiện Thi Đan, dù bị cổ Kim Tằm cắn rách nhưng đó vẫn là Thiện Thi Đan, nó đã sớm chữa lành vết thương cho Hắc Kim Thiềm.

Tim đập thình thịch.

Hơi thở dần đều trở lại.

Những cảnh tượng vừa xảy ra vẫn khiến La Bân thấy rùng mình.

Số lượng quỷ nhiều đến mức khủng khiếp ép cậu không thở nổi.

Con quỷ nhiếp thanh kia còn định hút đi hồn phách của cậu.

Đúng, cậu vẫn còn át chủ bài là Viên Ấn Tín.

Bây giờ cậu đã hiểu lý do Viên Ấn Tín không xuất hiện, rất có thể vì đối thủ là đạo sĩ, hơn nữa còn là đạo sĩ cấp bậc chân nhân của núi Thần Tiêu.

Loại đạo sĩ đã chết rồi xuất ra âm thần thì không nói.

Giống như ở đỉnh Văn Thanh, ông ta có thể đấu với tổ sư âm thần, nhưng khi Bạch Tử Hoa đến thì lập tức biến mất.

Ít nhiều gì Viên Ấn Tín cũng có sự kiêng dè với đạo sĩ.

Hoặc có lẽ còn một nguyên nhân nữa, cậu chưa rơi vào tình cảnh chắc chắn phải chết, nên Viên Ấn Tín mới không tùy tiện xuất hiện.

Rất có thể việc xuất hiện và điều khiển cơ thể từ khoảng cách xa như vậy sẽ phải trả một cái giá nào đó chăng?

Những suy nghĩ hỗn loạn bị đè xuống.

Nhìn chằm chằm vào Hắc Kim Thiềm, La Bân dần bình tĩnh lại.

Quả nhiên, Hắc Kim Thiềm đã không làm cậu thất vọng.

Cóc cổ qua bốn lần luyện, công hiệu mạnh nhất chưa bao giờ nằm ở độc tính, mà là ở chữ: Trấn!

Hắc Kim Thiềm vốn dĩ đã là một vật trấn yểm cực tốt, Hắc Kim Thiềm còn sống thì hiệu quả trấn áp lại càng mạnh. Ngay cả quỷ nhiếp thanh nó cũng có thể áp chế được!

"Ộp ộp..." Hắc Kim Thiềm kêu lên. Nó vẫn không rời khỏi bộ da người kia.

"Vật ký thân sao?"

La Bân lẩm bẩm, quay đầu nhìn lên bức tường, nơi đó giờ trống không.

Rõ ràng, thứ trong tay cậu chính là bộ đồ trên tường lúc nãy.

"Đã giết bao nhiêu người để chế thành bộ quần áo da người này?" La Bân nổi da gà.

Sau khi hoàn hồn, La Bân lại sải bước đi ra phía cửa.

Ngoài sân trống rỗng.

Mạc Khôn đã biến mất.

Cổng viện vẫn đang mở.

La Bân nhíu mày, ở đây ngoài cậu và Mạc Khôn ra, còn có người thứ ba?

Đối phương đã giúp Mạc Khôn thoát thân sao?

truyenfull,truyenfull vn