Ngọc hóa, Thú Long Thai, Quỳnh Tinh, Kim Dịch, Sương Tán, Thạch Não, Hồng Đan, những kỳ vật này không có thứ tự trước sau gì, đều có thể giúp người ta chém đứt tam thi.
Mục đích của Bạch Quan Lễ và những người khác chính là mang Hồng Đan về, để tổ sư dùng.
Xuất âm thần hay xuất dương thần là cảnh giới sau khi vượt qua tam thi sao?
Lão Miêu Vương không chịu dùng Hồng Đan, thành hay bại không có câu trả lời.
Tổ sư Thần Tiêu Sơn lại rơi vào kết cục thất bại.
Người dùng Hồng Đan thực sự có ai thành công chưa?
"Tôi không thể lấy ra Hồng Đan." La Bân lắc đầu.
Nụ cười trên mặt Bạch Hào Sơn nhạt đi, dần dần ông chuyển sang nhíu mày, im lặng.
"Sư phụ tôi chọn không dùng Hồng Đan. Tiên sinh Vân Khê nói suy nghĩ, có lẽ sẽ có một con đường khác." La Bân nói tiếp.
"Đúng vậy." Bạch Hào Sơn thở dài: "Còn là bề dưới thì có những nỗi phiền muộn của bề dưới, khi đạt đến cảnh giới tương ứng thì cũng có nỗi lo tương ứng. Thân trùng sinh ra từ ý niệm, sau khi chém đứt, chân trùng nổi lên theo hồn. Suy nghĩ thông suốt dễ như nói sao? Cái gọi là thông suốt là giác ngộ thật sự, hay là đè nén một loại cảm xúc nào đó? Nếu tổ sư làm được thì đã không cần tìm ngoại lực rồi. Bây giờ xem ra, ngoại lực này cũng không chắc chắn.
Những lời Bạch Hào Sơn nói nghe có vẻ sâu xa, nhưng cũng dễ hiểu.
"Vượt qua cửa ải đó sẽ thành xuất âm thần, xuất dương thần sao?"
"Cửa ải sau chân trùng đương nhiên là xuất dương thần." Ánh mắt Bạch Hào Sơn ánh lên vẻ khao khát. Sau đó, ông nhìn sâu vào La Bân, nói, "Xuất âm thần là một con đường khác, sau khi bước lên con đường này sẽ không còn cơ hội sử dụng Hồng Đan, điều này cần phải có giác ngộ thật sự,t tức là sự thông suốt mà cậu vừa nói."
La Bân rơi vào trầm tư.
Bạch Hào Sơn không nói quá rõ, nhưng cậu có thể nghe ra cửa ải trước xuất dương thần hẳn là xuất âm thần.
Liên hệ với cuộc trò chuyện với Từ Lục và Bạch Tiêm trước đó, có thể xem xuất âm thần là một cảnh giới, Không An vẫn chưa đạt đến cấp độ đấy, nếu đạt được, hắn đã không bị thiên lôi làm cho bị thương như vậy.
Nhưng rõ ràng Đới Chí Hùng là xuất âm thần.
Vậy thần minh trên người Không An chẳng phải tương đương với xuất âm thần sao?
Không đúng, hẳn là mạnh hơn xuất âm thần mới đúng.
Chính vì thế, thần minh đã trực tiếp đe dọa đến Đới Chí Hùng khiến hắn không dám quay về cơ thể.
Trước đây lão Miêu Vương và Không An có thể đối đầu trực tiếp với nhau, đại diện cho sức mạnh của hai người tương đương, càng chứng tỏ Đới Chí Hùng mạnh hơn hai người họ.
Cho đến khi Không An thỉnh thần minh nhập thể, lão Miêu Vương thỉnh Động Thần nhập thể.
Không An không phải là đối thủ của lão Miêu Vương, điều đó có nghĩa Động Thần mạnh hơn thần minh một chút?
Sau một hồi phân tích, La Bân coi như đã hiểu sơ về phân chia sức mạnh của Đới Chí Hùng, Không An và lão Miêu Vương.
Điều này có nghĩa lão Miêu Vương đã đi con đường tương tự tổ sư của núi Thần Tiêu hiện tại, không xuất âm thần, vượt qua cửa ải, mà trực tiếp đến xuất dương thần?
Còn Đới Chí Hùng lại đi theo con đường xuất âm thần trước, sau đó mưu cầu cảnh giới mạnh hơn?
Vẫn còn một chi tiết, Từ Lục đã từng hỏi núi Thần Tiêu có nhiều xuất âm thần không?
Bạch Tiêm cũng từng nói âm thần của tổ sư có thể xuất ra bất cứ lúc nào.
Điều này đại diện cho việc núi Thần Tiêu cũng có người đi theo con đường giống Đới Chí Hùng.
Chẳng qua tổ sư này muốn mở ra một tiền lệ?
Hoặc là đã có người làm như vậy từ lâu và phương thức này ưu việt hơn con đường xuất dương thần sau khi xuất âm thần chăng?
"Tôi sẽ báo cáo kết quả này với chủ đạo quán. Tổ sư sắp từ trần, tôi sẽ không nói chuyện với cậu nữa. Sẽ không còn ai hạn chế hành động của cậu và tiên sinh thuật bùa chú kia nữa, hai cậu chỉ được phép ở trong phạm vi núi Ngọc Thanh, tuyệt đối không được bước ra ngoài. À, Bạch Tố sẽ do chủ đạo quán xử lý, cũng coi như cho cậu một lời giải thích." Bạch Hào Sơn mở lời, cắt ngang dòng suy nghĩ của La Bân.
"Lời giải thích này thực ra không phải cho tôi, mà là cho đạo trưởng Bạch Tiêm và đạo trưởng Bạch Quan Lễ. Hắn ta chẳng qua chỉ mới kích động núi Thần Tiêu, trên thực tế chưa xảy ra chuyện gì, nhưng việc đạo trưởng Bạch Quan Lễ buộc phải thi giải, việc đạo trưởng Bạch Tiêm chịu sỉ nhục lại do chính tay hắn ta gây ra." La Bân lắc đầu.
"La tiên sinh đúng là một người chân thành." Bạch Hào Sơn tán thưởng.
La Bân hơi cúi đầu.
Bạch Hào Sơn nhìn ra ngoài điện.
Đây chính là hành động cho phép La Bân tùy ý rời đi.
"Còn một vấn đề nữa." La Bân lại ngẩng đầu, ánh mắt trở nên phức tạp
"Vấn đề gì?"
"Con trùng trên người đạo trưởng Bạch Tiêm không phải là cổ trùng. Không biết Không An lấy loại trùng này ra, nó có thể áp chế tam thi trùng khống chế đạo trưởng Bạch Quan Lễ, nhưng cũng ảnh hưởng đến ông ấy, quái lạ ở chỗ cổ Kim Tằm có thể ăn con trùng trên người đạo trưởng Bạch Quan Lễ, nhưng lại không thể ăn con trùng trên người đạo trưởng Bạch Tiêm. Tôi không biết sau khi thực sự đột phá cảnh giới, liệu cô ấy có tỉnh táo được không."
La Bân nói rõ về nguy cơ tiềm ẩn.
"Không phải cổ trùng sao? Vậy núi Thần Tiêu sẽ tìm cách." Bạch Hào Sơn không quá lo lắng.
La Bân không còn gì để nói nữa.
Cậu quay người rời khỏi đại điện.
Lần này không có ai đi theo cậu.
Trở lại nơi cậu ở, cậu mới thấy Từ Lục cứ mãi vẽ bùa, anh ta vừa vẽ vừa có gãi tai gãi má.
Từ Lục ngẩng đầu, hai người nhìn nhau, anh ta cười trong bất lực, rồi cúi đầu, ngơ ngác nhìn lá bùa, lẩm bẩm nói: "Thế này chẳng khác gì ở trong tù là mấy..."
"Chúng ta có thể tự do đi lại rồi, chỉ cần không rời khỏi đỉnh núi Ngọc Thanh là được." La Bân nói.
Từ Lục sững người, anh ta ngẩng phắt đầu lên, trong mắt là niềm vui khôn xiết. Anh ta vội đến gần La Bân, nắm chặt cánh tay cậu.
"Đúng là vào sinh ra tử đó, La tiên sinh!"
Từ Lục quá kích động, khóe mắt đỏ lên.
"Quá lời rồi... Từ tiên sinh."
La Bân tách từng ngón tay của Từ Lục đang càng lúc càng siết chặt ra.
"Ôi, cậu không biết đâu, cả đời tôi không thể chịu đựng được cảnh bị giam cầm nữa. Không được, đi đi đi, chúng ta phải ra ngoài xem thử, xem núi Thần Tiêu này lớn đến mức nào."
Từ Lục vẫn chưa buông La Bân ra, anh ta kéo cậu đi ra ngoài.
La Bân không thể cãi lại.
Hơn nữa, cậu cũng muốn xem phong thủy của núi Thần Tiêu, xem vùng đất che trời bình thường này rốt cuộc thần bí đến mức nào.
Núi Phù Quy, núi Thiên Sơn và núi Quỹ đều quá quái dị.
Sơn môn của đạo sĩ hẳn không có gì quái dị nữa đúng không?
Ra khỏi viện, mắt của Từ Lục không ngừng nghỉ, anh ta xoay rất nhanh, thu hết mọi thứ vào tầm mắt.
Miệng anh ta càng không ngơi, liên tục hỏi La Bân đã xảy ra chuyện gì.
Nghe La Bân kể hết mọi việc, Từ Lục tặc lưỡi: "Núi Thần Tiêu này cũng được đó.
"Sao anh nói vậy?" La Bân hỏi.
"Tiên Thiên Toán của cậu có thể trực tiếp giúp nửa cấp chân nhân của họ đột phá cảnh giới, thế mà họ không hề nói muốn cậu ở lại núi Thần Tiêu. Gia trì pháp khí cho cậu tương đương với việc cảm ơn cậu đã giúp đỡ đạo trưởng Bạch Quan Lễ và Bạch Tiêm, không hạn chế hành động của chúng ta cũng coi như nghĩ cho cảm nhận của chúng ta." Từ Lục cảm thán.
Từ Lục hỏi ngược lại: "Đây không phải dáng vẻ mà một đạo quán chính phái nên có sao?"
"Ơ..."
cho bán bộ chân nhân của họ cơ hội phá cảnh giới thành chân nhân, kết quả họ không hề nói muốn cậu ở lại, sau này sẽ ở lại Thần Tiêu Sơn."
"Gia trì pháp khí cho cậu một lần, tương đương với việc cảm ơn cậu giúp đỡ Bạch Quan Lễ và Bạch Tiêm đạo trưởng."
"Không hạn chế hành động của chúng ta, cũng coi như xem xét đến cảm nhận của chúng ta." Từ Lục cảm thán.
"Đây, chẳng phải là bộ dạng mà một Đạo Quán Chính Phái nên có sao?" La Bân hỏi ngược lại.
"Ơ..." Từ Lục sững sờ, "Hình như đúng thế... Ôi, đúng là do bị nhốt quá lâu rồi, ra ngoài lại gặp phương sĩ lục thuật, còn cả người của núi Lục Âm. Phương sĩ không phải người tốt thì thôi đi, núi Lục Âm cũng coi như là một Đạo Trường lớn nhưng cũng chẳng có mấy phần chính phái, làm tôi đầu óc không còn minh mẫn, nhận thức cũng sai lệch hết rồi."
Nói rồi, Từ Lục còn cười ha ha.
"Kìa?" Anh ta đột nhiên ngẩng đầu.
La Bân nhìn theo, mới thấy mấy đạo sĩ áo đỏ đang áp giải một đạo sĩ áo đỏ một tay khác.
Người đó chính là Bạch Tố.
Cổ, một cánh tay, hai chân của hắn đều bị xiềng xích sắt khóa lại.
Bạch Tố tóc tai bù xù, mặt mày ngơ ngác và không cam lòng.
La Bân nhìn hắn, hắn cũng ngẩng đầu lên, khi thấy La Bân, cơ thể run lên.
Đột nhiên, hắn xông lên phía trước.
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, xiềng xích bị căng chặt.
Bốn đạo sĩ áo đỏ bất ngờ kéo mạnh, Bạch Tố rên lên một tiếng, giữ nguyên không động đậy, xiềng xích hằn sâu vào da thịt và quần áo.
"Tôi giết cậu! Cái đồ gây họa!"
La Bân lạnh lùng nhìn Bạch Tố, không nói gì.
Ánh mắt của mấy đạo sĩ áo đỏ còn lại khi nhìn La Bân đều có sự tôn trọng.
Bạch Tố trừng mắt, thở hổn hển, lại giãy giụa thêm vài cái nhưng không thể thoát khỏi trói buộc.
"Chậc chậc." Từ Lục tặc lưỡi to tiếng, "Cái miệng nhỏ của anh độc thật đấy, bán đứng sư muội, bán đứng sư phụ, đảo ngược trắng đen, lừa gạt trưởng lão tổ sư, giờ đây không những không biết nhận lỗi, mà còn muốn giết người. Miệng vừa độc, tâm vừa ác, người ta nói nọc ở đuôi ong vàng, lòng đàn bà độc nhất, hãy để tôi xem, anh có phải đàn bà không?"
Từ Lục đến gần, nhìn chằm chằm vào mặt Bạch Tố, quan sát kỹ lưỡng.
Mấy đạo sĩ áo đỏ kia tuy có chút không thoải mái, nhưng phần lớn là thái độ lạnh nhạt đối với Bạch Tố.